TruyenVip
Dung Thành

Dung Thành

Tác giả: Vu Triết

📚 100 chương👁 0 lượt xem8.7/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Thể loại: Đam mỹ, cường cường, tương lai, kỳ ảo, giả tưởng, HE
Bản gốc: 100 chương chính văn +??? Phiên Ngoại
Edit: Ru
Proofread:

Văn án:

Liên Xuyên mở khoang ngủ ra, nhìn thế giới bên ngoài.

Vẫn là buổi sáng như mọi ngày.

Nhưng đây thật sự là một ngày mới ư??? Bởi vì là mọi thứ thật sự không khác mấy.

Chỉ có cơn đau đầu biểu hiện rõ cho hắn biết rằng hôm nay thật sự là một ngày mới, không phải hôm qua hay những hôm khác...

Và, chủ thành hiện giờ đã không còn vật tư và không gian để dung nhập thêm người.

- ------

Nhân vật chính: Ninh Cốc, Liên Xuyên

Nhân vật phụ: không quan trọng, dù sao cũng nhiều như nước dưới biển.

Cảnh báo:

Đọc đến đâu làm đến đấy, cho nên mọi cách xưng hô đều chỉ được chọn bằng trực giác, sẽ được sửa liên tục nếu có thay đổi bởi tình tiết truyện.

Rất nhiều khái niệm trong truyện là do tác giả tự đặt ra, chú thích mình đưa ra chỉ để tham khảo, không cần quá bám theo chú thích mà ảnh hưởng tới việc suy đoán khi đọc truyện.

Truyện trong như nước cất nên không rõ công thụ

Cùng đọc truyện nhé!!!!

Danh sách chương (100)

Chương 1: Một ngày mới chào đón bạnChương 2: Con linh cẩu máu lạnh vô tình giết người như ngoéChương 3: “Cậu?,” Liên Xuyên nói, “chạy thôi.”Chương 4: Nhưng Địa Vương là một lão gian thươngChương 5: “trân trọng mạng sống, tận hưởng cuộc sống tốt đẹp…”Chương 6: Bọn họ là những kẻ lữ hànhChương 7: “Betelgeuse,” một giọng nói vang lên phía trước, “thức tỉnh.”Chương 8: Lông tơ trên người Ninh Cốc lập tức dựng đứng, linh cẩu?Chương 9: “Là Liên Xuyên, chúng ta chết chắc rồi.”Chương 10: “Không,” Ninh Cốc nói.Chương 11: Cho nên, cậu đã dùng ý niệm đánh bại Liên XuyênChương 12: Nó lấy đi chìa khóa bí mậtChương 13: Kể từ ngày đó, bọn họ đã mất đi sớm tốiChương 14: Vì sao?Chương 15: Đây là giá trị duy nhất để hắn còn có thể tồn tạiChương 16: “Động đậy một cái thôi là cậu sẽ chết.” Liên Xuyên nóiChương 17: “Đi.” Liên Xuyên nhìn cậu, nói ra mệnh lệnh ngắn gọnChương 18: Không ném được người nàyChương 19: “Tôi cứ không chết đấy.” Ninh Cốc nóiChương 20: Hắn ta tên là… Tiểu LoaChương 21: Một con dơi siêu to khổng lồ, còn sốngChương 22: “Không biết,” Câu trả lời của Liên Xuyên rất có tính xây dựng, “Tự cậu ngộ ra đi.”Chương 23: Sống sót, mới là con dấu sắt nung thiêu cháy cả đời hắnChương 24: “Liên Xuyên của tôi,” Ninh Cốc lặp lại, “Chủ thành chia cho anh một nửa.”Chương 25: Cảm giác quần Liên Xuyên sắp bị mình cọ cho tụt xuống rồi, vậy mà vẫn không thành côngChương 26: “Anh sẽ không hiểu được.” Ninh Cốc nói tiếpChương 27: Linh cẩu cái gì? Não còn không đặc bằng não tên Cửu Dực kiaChương 28: Nhưng mà gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa. Khi nào hai bạn mới yêu nhau (j/k)Chương 29: “Cả đời này của tôi,” Liên Xuyên trầm giọng nói, “chính là một câu “vì sao”.”Chương 30: “Từ giờ còn ai cản tôi nữa, đều phải chết.”Chương 31: “Không phải mày là Đại Ca đấy chứ?”Chương 32: “Được.” Liên Xuyên nóiChương 33: “Tôi là ai.” Liên Xuyên nóiChương 34: Có thể nghĩ được tới tầng này, chỉ số thông minh cỡ này, ông nội Cửu Dực cũng chẳng bằng được!Chương 35: Toàn bộ thành viên nòng cốt của đoàn lữ hành đều được điều độngChương 36: Bên trong toa tàu chính giữa, một cái hòm dạng dài màu đen đang lẳng lặng nằm đóChương 37: Ác bá quỷ thành đã nói là làmChương 38: “Giúp tôi mặc vào.” Liên Xuyên nóiChương 39: “Đánh thức Betelgeuse.” Liên Xuyên nóiChương 40: “Bốn đời chủ thành, bốn Ninh Cốc.”Chương 41: “Người này, là vốn liếng để chúng ta giành về chủ thành, đoạt lại cố hương.”Chương 42: Ngay mới đầu chỉ là một cơn gió đenChương 43: “Cậu là Ninh Cốc.”Chương 44: Trưởng đoàn cũng không thật sự muốn cướp lại chủ thànhChương 45: “Không một ai có thể sắp đặt thay cháu, cháu cũng không nên nghe theo bất cứ sự sắp đặt nào.”Chương 46: “Tôi không quay đầu lại.” Ninh Cốc nóiChương 47: “Chết hết đi.”Chương 48: Betelgeuse, thức tỉnhChương 49: “Cháu là ai?” Ninh Cốc nhìn ba người trong phòng, “Ai có thể nói cho cháu biết?”Chương 50: Dán lên một tấm poster bạn phải chết, mà lại không cho ngày giờ biểu diễn