TruyenVip
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh

Tác giả: Vân Hương Thanh Nịnh

📚 182 chương👁 374 lượt xem8.4/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Cung đình hầu tước, Kim bài đề cử 🥇

Văn án:

Năm thứ ba mươi, dưới đêm trăng sáng, non sông gấm vóc, trăng tròn soi tỏ hồ sen.

Công chúa Vĩnh An, Lý Doanh, nổi tiếng dịu dàng lương thiện, nhưng năm mười sáu tuổi lại bất ngờ đuối nước bí ẩn trong hồ sen của hoàng cung. Hoàng đế vì cái chết của công chúa mà đau lòng tột độ, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng thì phát hiện ra chính phò mã đã đẩy công chúa xuống hồ. Hoàng đế nổi trận lôi đình, tru di cửu tộc nhà phò mã. Phò mã vốn xuất thân từ môn phiệt thế gia bậc nhất, trải qua sự kiện này, các gia tộc lớn tổn thương nguyên khí, mở ra con đường cho các sĩ tử hàn môn nhập vào quan trường, cũng từ đó, những chính sách mới dưới thời Thái Xương mới bắt đầu được thực thi.

Sau khi hoàng đế băng hà, sử sách ghi nhận ngài là Thánh chủ Trung Hưng nhờ chính sách Thái Xương. Khương phi, mẫu thân của Lý Doanh cũng nhờ con gái mà từ một cung nữ được phong thành quý phi, hoàng hậu rồi ngồi lên ngôi vị hoàng đế, được tôn xưng là “Nhị Thánh” cùng với Thái Xương. Mọi vinh quang mà “Nhị Thánh” có được đều bắt nguồn từ cái chết của ái nữ Lý Doanh.

Ba mươi năm sau, trong thời thịnh thế thái bình, hoa nở rực rỡ khắp trời, dân chúng vừa tiếc thương công chúa đoản mệnh, vừa cảm thấy may mắn vì cái vận số ngắn ngủi của nàng. Nhưng hồn phách của nàng công chúa bé nhỏ vẫn luẩn quẩn chốn nhân gian, khoác trên mình bộ váy lụa lục la nàng mặc vào hôm chết đuối, khuôn mặt vẫn dừng lại ở vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của năm mười sáu tuổi. Nàng tìm đến vị Thiếu khanh tàn nhẫn, khét tiếng nhưng bệnh tật triền miên của Sát Sự Thính là Thôi Tuần, nói với y: “Ta muốn nhờ ngài điều tra một vụ án.”

Nàng nói: “Ta muốn nhờ ngài điều tra xem là ai đã giết ta.”

Người ác hơn ma, đã thành ma rồi, hà tất phải thành Phật?

*

Thôi Tuần, Thiếu khanh của Sát Sự Thính, là một kẻ dùng sắc đẹp để tranh quyền, là một gian thần tàn ác chuyên dệt nên những vụ án oan, là một tướng phản quốc tham sống sợ chết, tội ác nhiều không kể xiết, khiến thiên hạ căm ghét, chỉ mong được cắn thịt xé nát xương y. Theo lẽ thường, sau khi thất thế, y sẽ bị trói đưa ra pháp trường, chịu tội lăng trì, bị dân chúng chia nhau máu thịt, xương cốt thành tro.

Nhưng trong lúc bị tra khảo đến nỗi toàn thân thương tích, gục ngã trong ngục tù, y lại thấy nàng mặc váy lụa xanh như lần đầu gặp gỡ.

Y bị tra tấn đến mơ màng, giọng khàn khàn hỏi nàng: “Sao nàng không đi?”

Nàng chỉ nói: “Có chuyện chưa xong.”

“Chuyện gì chưa xong?”

“Vì quân, cải mệnh.”

*

Đọc nhắc nhở: Song hướng cứu rỗi, hư cấu, bối cảnh phỏng theo thời Đường

Tag: Cung đình hầu tước, tình yêu sâu sắc, huyền huyễn, nghịch tập, phương Đông

Nhân vật chính: Lý Doanh, Thôi Tuần

Tóm tắt: tiểu công chúa bạc mệnh x nịnh thần đẹp mã nhưng bệnh trạng yếu ớt

Lập ý: Chính nghĩa sẽ chiến thắng tà ác

– Truyện được viết theo quan điểm của Đạo giáo. Trong đó “ma” (魔) và “quỷ” (鬼) là hai khái niệm có liên quan nhưng không hoàn toàn giống nhau, được hiểu trong bối cảnh tín ngưỡng và triết lý của Đạo giáo như sau:

– “Ma” thường được coi là hiện thân của những thế lực tà ác, hỗn loạn và phá hoại. Chúng có thể không phải là linh hồn của người đã khuất mà là những thực thể siêu nhiên, tà lực hoặc năng lượng tiêu cực xuất hiện để thử thách hoặc làm hại con người. Trong khi “Quỷ” thường là linh hồn của người đã khuất, không được siêu thoát hoặc vì một lý do nào đó mà vẫn lưu lại trong cõi trần. Theo Đạo giáo, các linh hồn này có thể trở thành quỷ do chết oan, không được thờ cúng, hoặc bị ràng buộc bởi những oán hận.

– Lý Doanh là quỷ hồn, tức linh hồn của người đã khuất, nhưng trong quan điểm của người Việt Nam chúng mình thì có thể hiểu là “hồn ma”. Bản dịch sẽ sử dụng cả từ “hồn ma” lẫn “quỷ hồn”. Từ “hồn ma” này để phân biệt với các thế lực ma quái tà ác.

Danh sách chương (182)

Chương 101: Ánh trăng không bỏ qua, độ hắn trọn kiếp tànChương 102: Ta cũng rất thích Minh Nguyệt ChâuChương 103: Ta muốn bên chàng lâu dàiChương 104: Bách quỷ dạ hànhChương 105: Quỷ thônChương 106: Ta là công chúa Đại ChuChương 107: Thọ mệnh còn lại, e rằng chỉ còn mười nămChương 108: Lòng người sinh ra tam chướngChương 109: Tai chướngChương 110: Nghiệp chướngChương 111: Lựa chọnChương 112: Thần nữChương 113: Ta không cần dài lâuChương 114: Chàng và ta, đều là lần đầu tiên biết thích một ngườiChương 115: So với việc bảo vệ một người, việc bảo vệ cả thiên hạ càng có ý nghĩa hơnChương 116: Y muốn cứu Lý DoanhChương 117: Thật ra ngài cũng rất thú vịChương 118: Bích huyết đan tâm chiếu hãn xanh!Chương 119: Thuyền đêm thổi sáo mưa rì ràoChương 120: Cô có thể thuyết phục được mấy người?Chương 121: Ta đã giết Thịnh Vân ĐìnhChương 122: Đừng dùng nữ tử khác để chứng tỏ bản lĩnh của mìnhChương 123: Nếu đây là cách nàng báo thù, thì nàng đã thành công rồiChương 124: Thánh nhân có biết chuyện này không?Chương 125: Ta là thân nhân của anh hùng!Chương 126: Giải oan cho Thiên Uy quânChương 127: Lấy mạng can giánChương 128: Ngươi muốn bức vua thoái vị sao!Chương 129: Tội danh này, thần vạn lần không thể nhậnChương 130: Lư Dụ Dân ta, không hối hậnChương 131: Trẫm không tham dự!Chương 132: Ngài tìm nương tử cho người khác, sao lại quên mất nương tử của mình rồi?Chương 133: Mỗi người đều hài lòng với kết cục nàyChương 134: Hắn nên từ bỏ chấp niệm rồiChương 135: Thương thay kiếp sống gian nan, mong muôn dân đều ấm noChương 136: Rượu mới tươi xanh, bếp lò nhỏ đỏ rựcChương 137: Đế sát lục châu*Chương 138: Ngục giamChương 139: Chỉ cần còn một hơi thở, hắn nhất định sẽ phản kháng đến cùngChương 140: Lệ quỷChương 141: Xá lợi Phật đỉnhChương 142: Con đường Thôi Tuần sắp đi, là con đường chết chắcChương 143: Vết thương trên người hắn đã quá nhiều rồiChương 144: Nàng muốn quay vềChương 145: Lấy mạng đền mạng, lấy máu trả máu, vậy mới đủ!Chương 146: Con đường gió tuyết một đi không trở lạiChương 147: Ta, Thôi Tuần, chưa từng đầu hàng Đột QuyếtChương 148: Lão bộc câmChương 149: Phụ làm quân phụChương 150: Ngư Phù Nguy, ngươi sao thế?