TruyenVip
Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh

Đêm Trăng Năm Thứ Ba Mươi - Vân Hương Thanh Nịnh

Tác giả: Vân Hương Thanh Nịnh

📚 182 chương👁 374 lượt xem8.4/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Cung đình hầu tước, Kim bài đề cử 🥇

Văn án:

Năm thứ ba mươi, dưới đêm trăng sáng, non sông gấm vóc, trăng tròn soi tỏ hồ sen.

Công chúa Vĩnh An, Lý Doanh, nổi tiếng dịu dàng lương thiện, nhưng năm mười sáu tuổi lại bất ngờ đuối nước bí ẩn trong hồ sen của hoàng cung. Hoàng đế vì cái chết của công chúa mà đau lòng tột độ, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng thì phát hiện ra chính phò mã đã đẩy công chúa xuống hồ. Hoàng đế nổi trận lôi đình, tru di cửu tộc nhà phò mã. Phò mã vốn xuất thân từ môn phiệt thế gia bậc nhất, trải qua sự kiện này, các gia tộc lớn tổn thương nguyên khí, mở ra con đường cho các sĩ tử hàn môn nhập vào quan trường, cũng từ đó, những chính sách mới dưới thời Thái Xương mới bắt đầu được thực thi.

Sau khi hoàng đế băng hà, sử sách ghi nhận ngài là Thánh chủ Trung Hưng nhờ chính sách Thái Xương. Khương phi, mẫu thân của Lý Doanh cũng nhờ con gái mà từ một cung nữ được phong thành quý phi, hoàng hậu rồi ngồi lên ngôi vị hoàng đế, được tôn xưng là “Nhị Thánh” cùng với Thái Xương. Mọi vinh quang mà “Nhị Thánh” có được đều bắt nguồn từ cái chết của ái nữ Lý Doanh.

Ba mươi năm sau, trong thời thịnh thế thái bình, hoa nở rực rỡ khắp trời, dân chúng vừa tiếc thương công chúa đoản mệnh, vừa cảm thấy may mắn vì cái vận số ngắn ngủi của nàng. Nhưng hồn phách của nàng công chúa bé nhỏ vẫn luẩn quẩn chốn nhân gian, khoác trên mình bộ váy lụa lục la nàng mặc vào hôm chết đuối, khuôn mặt vẫn dừng lại ở vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của năm mười sáu tuổi. Nàng tìm đến vị Thiếu khanh tàn nhẫn, khét tiếng nhưng bệnh tật triền miên của Sát Sự Thính là Thôi Tuần, nói với y: “Ta muốn nhờ ngài điều tra một vụ án.”

Nàng nói: “Ta muốn nhờ ngài điều tra xem là ai đã giết ta.”

Người ác hơn ma, đã thành ma rồi, hà tất phải thành Phật?

*

Thôi Tuần, Thiếu khanh của Sát Sự Thính, là một kẻ dùng sắc đẹp để tranh quyền, là một gian thần tàn ác chuyên dệt nên những vụ án oan, là một tướng phản quốc tham sống sợ chết, tội ác nhiều không kể xiết, khiến thiên hạ căm ghét, chỉ mong được cắn thịt xé nát xương y. Theo lẽ thường, sau khi thất thế, y sẽ bị trói đưa ra pháp trường, chịu tội lăng trì, bị dân chúng chia nhau máu thịt, xương cốt thành tro.

Nhưng trong lúc bị tra khảo đến nỗi toàn thân thương tích, gục ngã trong ngục tù, y lại thấy nàng mặc váy lụa xanh như lần đầu gặp gỡ.

Y bị tra tấn đến mơ màng, giọng khàn khàn hỏi nàng: “Sao nàng không đi?”

Nàng chỉ nói: “Có chuyện chưa xong.”

“Chuyện gì chưa xong?”

“Vì quân, cải mệnh.”

*

Đọc nhắc nhở: Song hướng cứu rỗi, hư cấu, bối cảnh phỏng theo thời Đường

Tag: Cung đình hầu tước, tình yêu sâu sắc, huyền huyễn, nghịch tập, phương Đông

Nhân vật chính: Lý Doanh, Thôi Tuần

Tóm tắt: tiểu công chúa bạc mệnh x nịnh thần đẹp mã nhưng bệnh trạng yếu ớt

Lập ý: Chính nghĩa sẽ chiến thắng tà ác

– Truyện được viết theo quan điểm của Đạo giáo. Trong đó “ma” (魔) và “quỷ” (鬼) là hai khái niệm có liên quan nhưng không hoàn toàn giống nhau, được hiểu trong bối cảnh tín ngưỡng và triết lý của Đạo giáo như sau:

– “Ma” thường được coi là hiện thân của những thế lực tà ác, hỗn loạn và phá hoại. Chúng có thể không phải là linh hồn của người đã khuất mà là những thực thể siêu nhiên, tà lực hoặc năng lượng tiêu cực xuất hiện để thử thách hoặc làm hại con người. Trong khi “Quỷ” thường là linh hồn của người đã khuất, không được siêu thoát hoặc vì một lý do nào đó mà vẫn lưu lại trong cõi trần. Theo Đạo giáo, các linh hồn này có thể trở thành quỷ do chết oan, không được thờ cúng, hoặc bị ràng buộc bởi những oán hận.

– Lý Doanh là quỷ hồn, tức linh hồn của người đã khuất, nhưng trong quan điểm của người Việt Nam chúng mình thì có thể hiểu là “hồn ma”. Bản dịch sẽ sử dụng cả từ “hồn ma” lẫn “quỷ hồn”. Từ “hồn ma” này để phân biệt với các thế lực ma quái tà ác.

Danh sách chương (182)

Chương 1: Gặp maChương 2: Nàng công chúa đã chết ba mươi năm trướcChương 3: Phạt quỳChương 4: Ba mươi năm qua, Thái hậu chưa hề quên côChương 5: Cái chết của nàng, thật sự là chuyện tốt cho thiên hạ sao?Chương 6: Chiều muộn tuyết sắp rơi, có thể cùng uống chén rượu không?Chương 7: Thà cưới con gái ngũ họ, chứ không vào làm rể hoàng giaChương 8: Đây là thời đại thịnh vượng mà mẹ ta đã tạo raChương 9: Nếu không ai yêu quý thì cũng nên tự thương lấy mìnhChương 10: Thắp đèn kính PhậtChương 11: Liên Hoa NôChương 12: Ta không giết ngườiChương 13: Ta và cô chỉ đang lợi dụng lẫn nhauChương 14: Một kẻ gian ác như thế, tốt nhất công chúa vẫn nên tránh xaChương 15: Là thế nhân hiểu lầm ngài rồiChương 16: Sát Sự Thính phá án, không cần bằng chứngChương 17: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 1)Chương 18: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 2)Chương 19: Lòng người còn ác hơn quỷ (Phần 3)Chương 20: Ta muốn được nhìn thấy… a nương của ta lần nữaChương 21: Ngài cứu một con sâuChương 22: Thôi Tuần, vì sao ngươi lừa ta?Chương 23: Mưu hại con ruột, trời đất không dungChương 24: Quỷ tướngChương 25: Thôi Tuân cũng biết khóc sao?Chương 26: Sấm chớp kinh hồn trong đêm mưaChương 27: Thụ hìnhChương 28: Ta muốn làm người, không muốn làm quỷChương 29: Chưa từng thấy con chó dữ nào biết nhặt xác đồng bạnChương 30: Mộ hoang ngàn dặm, ai tỏ cùng ai nỗi xót xaChương 31: Bạch y Khanh tướngChương 32: Nàng mang trong mình một sức mạnh làm an lòng ngườiChương 33: Có lẽ Vong Tử Thành còn sạch hơn cõi trần gianChương 34: Quỷ thị Trường AnChương 35: Miêu quỷChương 36: Có kẻ muốn hại a nươngChương 37: Thôi Tuân, ngài đang lo lắng cho ta sao?Chương 38: Tâm kính lưu lyChương 39: Đường phấn ở Phúc Mãn Đường, là loại nổi danh nhất ở Trường AnChương 40: Dẫu nàng đã mất bao năm, thì vẫn là bạn của taChương 41: Dường như ngài không giống với lời đồnChương 42: Tiết Hàn ThựcChương 43: Khi đến gần, lại chẳng muốn rời xaChương 44: Ta rất thíchChương 45: Là bạnChương 46: Thôi Tuần, ngài giận saoChương 47: Chưa trải khổ đau, chớ khuyên người tu thiệnChương 48: Mỗ nguyện ý giúp công chúaChương 49: Hắn là cầm thúChương 50: Ban đầu, ta có hơi giận cô