TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 129 - 130

Mục lục

Chương 129

Vittoria Vetra đang ngồi trên một cái ghế băng ngoài hành lang của
nhà nguyện Sistine,
dưới chân cầu thang Hoàng gia. Đầu óc cô gái lúc này đã trở nên mụ mị. Thấy
bóng người hiện ra ở phía cửa sau, Vittoria tưởng đó là một hồn ma vừa hiện hình.

Đầu quấn băng, chân bước khập khiễng, và khoác trên
người một bộ quần áo của bệnh viện.

Cô gái đứng bật dậy… không dám tin vào mắt mình.

- Anh Ro… bert?

Nhưng Langdon không trả lời, chỉ vội bước đến bên, rồi ôm ghì lấy Vittoria trong
vòng tay của mình. Rồi đôi môi anh áp chặt vào môi cô gái, đầy thôi thúc, đầy
khát khao và biết ơn.

Nước mắt Vittoria chảy giàn giụa.

- Ôi, lạy Chúa, xin tạ ơn Người…

Anh lại ghì chặt lấy Vittoria rồi hôn cô, đắm đuối, khát
khao. Hai cơ thể quyện chặt vào nhau, như thể đã thuộc về nhau từ lâu lắm rồi.

Cô gái quên hết những đau buồn, lo lắng chất chứa
trong tim. Nhắm mắt lại, Vittoria thấy
mình bồng bềnh trong hạnh phúc.

***

- Đó chính là ý Chúa! - Một vị Hồng y lớn giọng, tiếng
thét ấy vang vọng khắp nhà nguyện Sistine. - Ngoài người được chọn lựa thì ai có thể nghe được Thánh ý và sống sót được sau
một vụ nổ kinh hoàng như thế?

- Người đó chính là tôi đây. - Một giọng nói khác vang
lên từ phía sau.

Cũng như tất cả các vị Hồng y khác, Hồng y Mortati ngạc nhiên quay
lại nhìn người đàn ông trong bộ dạng nhếch nhác đang bước đi giữa hai hàng ghế.

- Ông… Langdon đấy ư?

Không nói thêm một lời, Langdon tiến lên phía trước. Cả Vittoria Vetra cũng bước
theo. Rồi hai người lính gác hối hả mang một chiếc ti-vi vào trong phòng. Đợi
cho họ kê chiếc máy vào đúng vị trí, cắm phích điện xong xuôi, Langdon ra hiệu bảo họ ra
ngoài. Hai người lính làm theo, rồi đóng cửa lại.

Trong nhà nguyện chỉ còn lại Langdon, Vittoria và Hồng y đoàn.
Langdon kết nối
chiếc máy ghi hình nhỏ xíu với màn hình ti-vi và nhấn nút.

Màn hình bật sáng.

Trên màn hình ti-vi hiện lên quang cảnh bên trong
phòng làm việc của Giáo hoàng. Những thước phim được quay một cách vụng về, có
lẽ bằng máy quay tự động bí mật. Ở một góc màn hình, Giáo chủ Thị thần đang
đứng bên lò sưởi, trong ánh sáng yếu ớt hắt ra từ ngọn lửa. Thoạt đầu tưởng như
vị thầy tu trẻ tuổi này đang hướng vào máy quay mà nói, rồi mọi người nhanh chóng
nhận ra rằng còn có một người nữa trong phòng, người đang bí mật ghi lại đoạn
băng này. Langdon giải
thích với Hồng y đoàn rằng đây là những thước phim của Maximilian Kohler, giám đốc của CERN. Trước đó một giờ
đồng hồ, Kohler đã
ghi lại đoạn băng này bằng chiếc máy quay nhỏ xíu gắn dưới tay vịn xe lăn của
ông ta.

Hồng y Mortati và toàn bộ Hồng y đoàn ngỡ ngàng. Đã qua mất phần đầu
tiên của cuộc hội thoại, nhưng Langdon thấy không cần phải tua lại làm gì. Những gì anh muốn
thông báo với Hồng y đoàn nằm ở đoạn sau…

***

- Leonardo
Vetra viết nhật ký à? - Giáo chủ Thị thần hỏi. - Đây là tin tốt lành đối
với CERN rồi. Nếu
trong nhật ký có thông tin về cách tạo ra phản vật chất thì…

- Không hề có. - Kohler đáp. - Chắc cha sẽ rất hài lòng khi biết
rằng công thức tạo ra phản vật chất đã bị huỷ diệt cùng với Leonardo. Nhưng trong
nhật ký lại có những thông tin khác. Thông tin về cha.

Giáo chủ Thị thần có vẻ lo lắng:

- Ta không hiểu.

- Trong cuốn nhật ký có đoạn nói về cuộc gặp mặt giữa
cha và Leonardo tháng
trước.

Giáo chủ Thị thần do dự, rồi nhìn ra phía cửa. 

- Đáng ra Rocher không nên tự ý cho
ông vào đây mà không xin phép ta. Làm sao ông vào được tận đây?

- Rocher
đã biết sự thật. Hôm nay tôi đã điện cho ông ta và nói hết những gì cha
đã làm.

- Ta đã làm gì nào? Dù ông có nói gì đi nữa thì Rocher cũng vẫn là một
lính gác Thụy Sĩ,
và người mà ông tưởng sẽ là một người của toà thánh chứ không phải là một nhà
khoa học vốn cay độc chua chát như ông.

- Thực ra thì lòng tin của Rocher vững chắc đến nỗi ông ta nhất định
không chịu nghi ngờ. Ông ta tin những người lính gác Thụy Sĩ của mình, cho nên bất chấp những
bằng chứng hiển nhiên, Rocher
vẫn không chịu tin là có người phản bội. Và anh ta đã dành trọn ngày hôm
nay để tin một lời giải thích khác.

- Và ông đã cho ông ta lời giải thích đó?

- Sự thật. Dù đó là một sự thật phũ phàng.

- Nếu Rocher tin ông thì ông ta đã bắt giam tôi rồi.

- Không. Tôi không cho phép ông ta làm thế. Để có cuộc
gặp này, tôi đã hứa với ông ta là sẽ giữ im lặng.

Giáo chủ Thị thần cười gằn:

- Ông định dùng một câu chuyện hoang đường để tống
tiền toà thánh hay sao?

- Tôi không cần phải tống tiền. Tôi chỉ muốn nghe sự
thật từ chính miệng của cha: "Tôi quan tâm đến Leonardo, một người bạn".

Giáo chủ Thị thần không nói gì, chỉ chằm chằm nhìn Kohler.

- Cha nghe đây. - Kohler lên tiếng - Cách đây khoảng một tháng, Leonardo Vetra đã liên hệ
với cha để xin gặp Giáo hoàng, cha đã chấp thuận lời thỉnh cầu ấy vì Giáo hoàng
vốn rất ngưỡng mộ các công trình nghiên cứu của Leonardo, và vì Leonardo nói rằng việc này vô cùng cấp bách.

Giáo chủ Thị thần quay sang nhìn ngọn lửa, không nói
gì.

- Leonardo
đã bí mật đến Vatican.
Ông ta đã phản bội lời thề với cô con gái nuôi của mình. Và điều này khiến Leonardo vô cùng áy náy,
nhưng ông ta không còn lựa chọn nào khác. Quá băn khoăn về công trình của bản
thân mình, ông ta muốn tìm sự trợ giúp về mặt tâm linh từ phía giáo hội. Trong
một cuộc gặp bí mật, Leonardo
đã nói cho cha và Giáo hoàng nghe về phát kiến khoa học mang đậm chất
tôn giáo của mình. Leonardo
đã chứng minh được rằng từ góc độ vật lý, Genesis ([122]) hoàn toàn có cơ sở,
rằng với một nguồn năng lượng cực lớn - cái mà Vetra gọi là Chúa trời - người ta có thể mô phỏng
phút ban đầu của Tạo hoá.

([122]) Genesis:
Một thuyết của người Do Thái cho rằng Chúa đã sáng tạo ra vũ trụ trong vòng 7
ngày. Ngày đầu Ngài tạo ra mặt đất và thiên đàng, ngày thứ hai Ngài tạo ra ngày
và đêm, sau đó lần lượt là nước và đất, các loài sinh vật biển, các loài thú
trên mặt đất, rồi vào ngày thứ sáu Ngài tạo ra loài Người.

Im lặng.

- Giáo hoàng rất kinh ngạc, - Kohler nói tiếp - Người muốn Leonardo công bố phát
kiến đó. Giáo hoàng cho rằng phát kiến này sẽ là nhịp cầu đầu tiên gắn kết khoa
học với tôn giáo - điều mà Người hằng mơ ước. Sau đó Leonardo giải thích mặt trái của phát kiến
này - cũng là lý do khiến ông ta muốn tham vấn giáo hội. Dường như những thử
nghiệm của Leonardo đã
khẳng định những gì được tiên đoán trong kinh thánh - Chúa tạo ra mọi thứ theo
cặp đôi, đối nghịch nhau. Ánh sáng và bóng tối. Đồng thời với việc tạo ra vật
chất, Leonardo đã
tạo ra được phản vật chất. Tôi có nên nói tiếp không đây?

Giáo chủ Thị thần lặng thinh không nói gì, chỉ cúi
xuống cời than
trong lò sưởi.

Sau khi Leonardo đến toà thánh, chính cha đã đích thân đến CERN để tận mắt chứng
kiến phát kiến đó. Trong nhật ký của mình, Leonardo ghi rằng cha đã thân chinh vào tận trong
phòng thí nghiệm.

Giáo chủ Thị thần ngẩng lên nhìn.

Kohler nói tiếp:

- Nếu Giáo hoàng đích thân đến đó thì sẽ khiến cho báo
giới chú ý, nên cha đã đi thay. Leonardo đã bí mật đưa cha vào trong phòng thí nghiệm, rồi cho
cha xem thử một vụ nổ mẫu "Big Bang" ([123]) - sức mạnh của tạo hoá.
Ông ta cũng cho cha xem một mẫu phản vật chất được lưu giữ trong hộp, để chứng
minh rằng phản vật chất có thể được tạo ra với khối lượng lớn.

([123]) Big
Bang: Một giả thuyết cho rằng vũ trụ ngày nay hình thành từ một vụ nổ lớn.
Nhiều nhà thiên văn học cho rằng các thiên hà, các vì sao, và tất cả các hành
tinh ngày nay đều là những mảnh vụn văng ra từ một khối vật chất ban đầu có mật
độ cực lớn.

- Cha đã tỏ ra đầy kinh sợ. Sau đó cha quay về Vatican để
báo cáo lại với Giáo hoàng.

Giáo chủ Thị thần thở dài:

- Đó chính là điều khiến ông phải băn khoăn đấy à?
Rằng ta đã biết hết về phản vật chất, vậy mà để bảo vệ bí mật của Leonardo, ta vẫn làm bộ
làm tịch trước toàn thế giới rằng ta chưa hề biết gì, có đúng thế không?

- Không hề! Tôi băn khoăn là vì Leonardo đã chứng minh
được sự tồn tại của đức Chúa, thế mà cha lại sát hại ông ta!

Lúc này Giáo chủ Thị thần quay lại nhìn Kohler, vẻ mặt lạnh lùng.

Âm thanh duy nhất trong căn phòng chỉ là tiếng lửa lép
bép trong lò.

Bất thần chiếc máy quay bị giật mạnh, cánh tay của Kohler hiện lên trong
khung hình. Ông ta nhoài người về phía trước, hình như đang cố lôi ra một vật
được giấu dưới gầm ghế. Khi ông ta ngồi thẳng dậy, một khẩu súng hiện ra. Cảnh
tượng nhìn từ góc đặt máy quay thật ghê rợn… nhìn từ phía sau… dọc theo chiều
dài của nòng súng…
đang chĩa thẳng vào ngực Giáo chủ Thị thần.

Kohler nói:

- Cha hãy thú tội đi, ngay lúc này!

Giáo chủ Thị thần giật mình:

- Ông sẽ không thể toàn mạng ra khỏi nơi này.

- Cái chết là sự giải thoát khỏi những thống khổ mà
đức tin của cha đã mang lại cho tôi từ khi còn thơ bé. - Lúc này Kohler dùng cả hai tay để
nâng súng lên. - Tôi cho cha được chọn. Hoặc là thú tội ngay lập tức… hoặc là
chết.

Giáo chủ Thị thần liếc ra cửa.

- Rocher
đang ở ngay ngoài kia kìa. - Kohler thách thức. - Ông ta cũng muốn vào giết cha lắm đấy.

- Rocher
đã thề sẽ bảo vệ…

- Rocher
đã cho phép tôi vào đây. Mang theo vũ khí. Ông ta đến phát ốm vì những
trò dối trá của cha. Cha chỉ có một lựa chọn duy nhất mà thôi. Thú tội đi. Tôi
muốn nghe những lời đó từ chính miệng của cha.

Giáo chủ Thị thần lưỡng lự.

Kohler lên cò súng:

- Cha không tin à? Tôi làm thật đấy.

Giáo chủ Thị thần cất lời:

- Dù ta có nói gì đi nữa thì những người như ông sẽ
không bao giờ hiểu nổi.

- Cứ thử xem đã.

Giáo chủ Thị thần đứng yên lặng giây lát, bóng vị thầy
tu trẻ đổ dài trên nền nhà. Khi ngài nói, những lời thú tội được phát ngôn với
vẻ oai nghi, hào sảng như thể một vị thánh đang kể lại những kỳ tích của mình.

- Kể từ thuở ban đầu của lịch sử, giáo hội đã phải đấu
tranh chống lại biết bao thế lực thù địch. Đôi khi bằng lời lẽ, đôi khi bằng
gươm giáo. Và chưa một lần thất bại.

Giáo chủ Thị thần tỏ ra đầy tự tin.

- Nhưng những bóng ma của quá khứ, - ngài nói tiếp, -
những thế lực đáng ghê tởm và tàn ác… là những kẻ thù mà giáo hội có thể chống
lại - vì chúng khiến cho nhân loại ghê sợ. Nhưng quỷ Sa-tăng thật là nham hiểm.
Theo thời gian, hắn đã vứt bỏ bộ dạng đáng ghê tởm xa xưa để khoác lên mình một
diện mạo mới… diện mạo của lý trí thuần khiết. Một thứ lý trí thuần khiết,
không vẩn đục, nhưng cũng đầy quỷ quyệt. - Giọng nói của Giáo chủ Thị thần bỗng
chốc trở nên đầy phẫn nộ - Hãy nói ta nghe xem nào, ông Kohler! Làm sao nhà thờ có thể lên tiếng
chỉ trích thứ đã mang lại ánh sáng trí tuệ cho chúng ta? Làm sao nhà thờ có thể
bài xích cái đã trở thành nền tảng của văn minh nhân loại? Mỗi lần chúng ta cất
lời cảnh báo thì các người phản
bác ngay lập
tức và buộc tội chúng ta là ngu dốt, là hoang tưởng, là áp đặt? Và thế là quỷ
Sa-tăng cứ tiếp tục lộng hành. Và cái xấu cứ tiếp tục lan tràn, dưới lớp vỏ lý
trí. Nó lan nhanh chẳng khác nào khối u ác tính, và được tôn vinh bởi những
thành tựu khoa học kỹ thuật mới. Tự tôn sùng đối với chính bản thân nó! Cho đến
khi tất thảy mọi người đã hết hẳn nghi ngờ, đã tin rằng nó chính là cái tốt.
Khoa học đã giải thoát loài người khỏi bệnh tật, đói kém, và đau đớn! Hãy nhìn
xem, khoa học chính là vị Chúa mới với vô vàn những phép màu, với quyền năng vô
hạn, và đầy thiện tâm! Người ta quên đi những loại vũ khí huỷ diệt và những hỗn
loạn. Quên cả những nỗi cô đơn, và những hiểm hoạ khôn lường. Khoa học là thế
đấy! - Giáo chủ Thị thần bước đến bên họng súng - Nhưng ta đã nhận ra chân
tướng của quỷ Sa-tăng… và ta đã thấy những hiểm hoạ đang rình rập…

- Cha nói lảm nhảm cái gì thế? Công trình khoa học của
Vetra đã chứng minh
được sự tồn tại của vị Chúa mà vốn dĩ cha vẫn tôn thờ đấy thôi! Ông ta là đồng
minh của cha đấy chứ!

- Đồng minh cái gì! Khoa học và tôn giáo làm sao có
thể là đồng minh được! Các người đâu có đi tìm cùng một đức Chúa như chúng ta!
Chúa của các người là ai? Một proton,
khối lượng hay một hạt mang điện tích? Chúa của các ông có khả năng khơi dậy
thứ tình cảm nào? Làm sao Chúa của các ông có thể đánh thức trái tim con người,
để nhắc cho họ nhớ rằng họ phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình
trước đấng quyền năng tối thượng? Rằng họ phải chịu trách nhiệm về đồng loại
của họ? Vetra nhầm to!
Công trình của ông ta chẳng hề tôn vinh Chúa, đó chính là hành động báng bổ thánh
thần! Không một ai được phép đem sự sáng tạo của Chúa vào làm thí nghiệm trong
một cái ống rồi sau đó mang ra phô trương trước cả thế giới! Thế mà gọi là tôn
vinh Chúa được sao? Thế là báng
bổ Chúa! - Toàn thân Giáo chủ Thị thần lúc này co quắp lại, những lời nói của
ngài trở nên vô cùng điên dại.

- Và đó là lý do khiến cha cho người sát hại Leonardo!

- Vị lợi ích của giáo hội, vì lợi ích của toàn nhân
loại! Công trình ấy quá điên loạn! Nhân loại chưa sẵn sàng sở hữu sức mạnh của
Chúa. Chúa trong ống nghiệm ư? Một giọt chất lỏng có khả năng san phẳng cả một
thành phố ư? Phải chặn ngay ông ta lại! - Giáo chủ Thị thần đột nhiên im lặng,
rồi quay sang nhìn lò sưởi, như thể đang đắn đo điều gì.

Hai tay Kohler giương cao khẩu súng:

- Thế là cha đã nhận hết mọi tội lỗi. Cha không có
đường thoát nữa rồi.

Giáo chủ Thị thần cười buồn:

- Ông không nhận thấy sao Kohler? Thú nhận tội lỗi chính là được giải
thoát. - Vị thầy tu trẻ nhìn ra phía cửa - Một khi đã được Chúa chấp thuận,
người ta được quyền làm những điều mà một người bình thường không bao giờ hiểu
được.

Vừa dứt lời, Giáo chủ Thị thần bất thình lình xé toang
chiếc áo thầy tu đang mặc trên người, để lộ ra bộ ngực trần.

Kohler giật nảy mình:

- Cha làm cái gì thế?

Giáo chủ Thị thần không đáp lời, chỉ lẳng lặng bước
tới bên lò sưởi rồi lôi ra từ trong lò lửa một vật gì đó.

- Dừng lại ngay! - Kohler ra lệnh, tay giương cao khẩu súng.

- Cha định làm gì thế?

Giáo chủ Thị thần quay mặt lại phía máy quay, trên tay
cầm một con dấu đỏ rực. Viên
kim cương Illuminati.
Đôi mắt vị thầy tu bỗng ánh lên hoang dại, còn giọng nói thì rít lên man dại:

- Lúc đầu ta định làm việc này một mình. Nhưng bây giờ
thì… rõ ràng sự có mặt của ông ở đây cũng là ý Chúa. Ông chính là sự giải thoát
của ta.

Kohler chưa kịp phản ứng thì Giáo chủ Thị thần đã nhắm nghiền
mắt lại, lưng ưỡn ra, rồi giáng thẳng con dấu nóng đỏ vào chính giữa ngực. Da
thịt cháy xèo xèo.

- Lạy đức mẹ đồng trinh Mary! Xin người hãy chứng giám
cho con! - Giáo chủ Thị thần kêu thét lên đầy đau đớn.

Lúc này Kohler xuất hiện trong khung hình… lóng ngóng đứng trên đôi chân
tật nguyền của mình, đôi tay đang cầm súng run lên bần bật.

Giáo chủ Thị thần tiếp tục thét lớn, tay liệng con dấu
về phía Kohler. Hai
chân loạng choạng, vị thầy tu ngã vật xuống sàn, quằn quại trong đau đớn.

Sau đó là sự hỗn loạn.

Khung cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn khi những người
lính gác Thụy Sĩ
chạy vào phòng. Tiếng súng vang lên. Kohler ôm lấy ngực, ngã vật xuống xe lăn, máu me đầm đìa.

- Không! - Rocher thét lên, tay giơ ra định ngăn không cho người lính tiếp
tục bắn thêm vào Kohler.

Đang quằn quại trong đau đớn, Giáo chủ Thị thần quay
lại, cuống cuồng chỉ tay vào mặt Rocher:

- Illuminati!

- Đồ khốn kiếp! - Rocher gầm lên, chạy lại phía Giáo chủ Thị thần. -
Chính ông mới là đồ giả dối…

Chartrand hạ gục Rocher ngay lập tức bằng ba phát đạn. Viên chỉ huy đội lính gác Thụy Sĩ ngã vật xuống,
chết ngay lập tức.

Rồi những người lính chạy lại, xúm quanh Giáo chủ Thị
thần đang bị thương. Trong lúc đó, trên khung hình hiện lên khuôn mặt của
Robert Langdon, đầy
vẻ ngỡ ngàng, đang quỳ xuống bên chiếc xe lăn, chăm chú nhìn con dấu bằng sắt.
Sau đó toàn bộ khung hình chao đảo dữ dội. Kohler đã hồi tỉnh lại, và đang ra sức giằng chiếc
máy ghi hình ra khỏi tay vịn xe lăn, rồi đưa cho Langdon.

- Đ... đưa… - Ông ta hổn hển - đ... đưa cho báo giới.

Rồi màn hình chỉ còn một màu trắng xoá.

Chương 130

Giáo chủ Thị thần bắt đầu thấy lượng hoóc-môn adrenaline trong máu và
cảm giác ngây ngất bắt đầu giảm dần. Được những người lính gác Thụy Sĩ dìu xuống cầu
thang Hoàng gia để vào nhà nguyện Sistine, nghe thấy tiếng đám đông đang ca hát trên quảng trường,
vị thầy tu trẻ tự nhủ lòng rằng mình đã làm được một việc cực kỳ to tát.

Xin tạ ơn Người.

Giáo chủ Thị thần đã cầu xin Chúa ban cho sức mạnh, và
đã được Người ban cho điều đó. Vào đúng lúc Giáo chủ Thị thần trở nên hoài
nghi, Người đã lên tiếng. Con
được sinh ra để thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng, Chúa đã nói như vậy, và ta sẽ ban cho
con sức mạnh. Dù đã có sức mạnh, Giáo chủ Thị thần vẫn không thể không cảm thấy
sợ hãi, và không thể không tự vấn về sự chính đáng trong những việc làm của
mình.

Nếu không phải là con, Chúa chất vấn, thì là AI?

Nếu không phải lúc này, thì là LÚC NÀO?

Nếu không phải bằng cách này, thì bằng CÁCH NÀO?

Chúa nhắc nhở rằng Giê-su đã cứu rỗi tất cả… cứu rỗi toàn nhân loại
khỏi sự lãnh đạm của chính họ. Bằng hai hành động, Giê-su đã giúp họ nhận ra chân lý. Sự Khiếp hãi và Hi
vọng. Cái chết trên cây thập giá, và sự phục sinh. Người đã thay đổi cả thế
giới.

Nhưng 2000 năm đã trôi qua. Thời gian đã làm mờ đi
những phép nhiệm màu ấy. Con người dần dần quên đi. Họ quay sang tôn thờ những
thần tượng mới - những phép nhiệm màu của khoa học và của trí não. Thế còn những phép
nhiệm màu của trái tim thì sao?

Giáo chủ Thị thần vẫn thường cầu xin Chúa chỉ cho mình
một phương pháp để khôi phục lại đức tin của mọi người. Nhưng Chúa vẫn yên
lặng. Chỉ đến khi Giáo chủ Thị thần phải trải qua những giây phút tăm tối nhất
thì Người mới xuất hiện. Ôi!
Cái đêm hôm ấy mới khủng khiếp làm sao!

Giáo chủ Thị thần nhớ như in cảnh mình đang nằm trên
sàn, xống áo tả tơi, hai tay cuống loạn cào xé cơ thể như muốn dứt ra khỏi tâm
hồn mình nỗi đau đớn khủng khiếp sau khi được biết sự thật. Không thể nào!
Miệng gào to, nhưng trong thâm tâm, Giáo chủ Thị thần biết đó là sự thật. Sự
dối lừa ấy thiêu đốt tâm can vị thầy tu trẻ tuổi, hệt như những ngọn lửa khủng
khiếp bốc lên từ địa ngục. Vị giám mục đã nhận bảo trợ cho ngài, người mà ngài
coi như cha đẻ và đã dốc lòng phò tá từ khi người đó đảm nhận vị trí Giáo
hoàng… là kẻ nói dối. Một kẻ tội đồ tầm thường. Nói dối về một hành vi đồi bại
đến mức chắc chắn Chúa không thể nào tha thứ.

- Cha đã thề! - Giáo chủ Thị thần gào to trước mặt
Giáo hoàng - Và cha đã bội ước với Chúa! Cha, chứ không phải bất kỳ ai khác!

Giáo hoàng tìm cách giải thích, nhưng Giáo chủ Thị
thần không chịu nghe. Vị thầy tu trẻ lao vụt ra ngoài, chạy thục mạng dọc hành
lang, miệng nôn mửa, hai tay tự cào xé cơ thể, cho đến khi chỉ còn lại một mình
trên nền đất lạnh trước mộ phần của thánh Peter. Lạy đức mẹ Mary, con phải làm gì đây? Vào đúng thời khắc
đau đớn vì đức tính bị phản bội ấy, khi mà Giáo chủ Thị thần đang nằm sóng soài trong Thành phố của
người chết để cầu xin Chúa giải thoát cho mình khỏi thế giới vô đạo này, Chúa
đã hiển linh.

Những lời nói vang lên trong nội tâm Giáo chủ Thị
thần, ầm ầm như sấm: "Có đúng là ngươi đã thề sẽ phụng sự Chúa?"

- Vâng! - Giáo chủ Thị thần thét lớn.

- Ngươi có dám chết vì đức Chúa của người không?

- Con dám! Xin người hãy giải thoát cho con!

- Ngươi có dám chết vì giáo hội của người không?

- Con sẵn sàng! - Xin người hãy cho con được chết!

- Nhưng liệu ngươi có dám chết … vì nhân loại hay không?

Trong những khoảnh khắc im lặng tiếp sau đó, Giáo chủ
Thị thần thấy mình càng chìm sâu hơn trong vực thẳm; càng vùng vẫy càng trở nên
bất lực. Thế nhưng câu trả lời thì đã có sẵn, vì đó chính là điều ngài vốn tâm
niệm bao lâu nay.

- Con sẵn sàng! - Giáo chủ Thị thần thét to. - Con sẽ
chết vì nhân loại! Giống như con trai của Người, con nguyện hi sinh bản thân
mình!

Nhiều giờ sau đó, Giáo chủ Thị thần vẫn tiếp tục nằm
nguyên trên nền đất. Khuôn mặt người mẹ đã khuất hiện lên trong tâm trí. Chúa có những dự
định dành cho con, mẹ đã từng nói thế. Giáo chủ Thị thần càng chìm sâu trong
điên loạn. Và rồi Chúa lại một lần nữa hiển linh. Lần này Người không nói thành
lời, nhưng Giáo chủ Thị thần hiểu. Khôi phục lại đức tin.

Nếu không phải là mình… thì là ai?

Nếu không phải lúc này… thì là lúc nào?

Khi những người lính gác Thụy Sĩ mở chốt cửa nhà nguyện Sistine, Giáo chủ Thị
thần thấy sinh lực chảy tràn trề trong huyết mạch… hệt như thuở ngài còn thơ
bé. Chúa đã chọn ngài. Từ lâu lắm rồi.

Ý Chúa sắp trở thành hiện thực.

Giáo chủ Thị thần cảm thấy như vừa được tái sinh.
Những người lính gác Thụy Sĩ
đã băng vết thương trên ngực rồi mặc cho ngài một chiếc áo thầy tu mới, sạch
sẽ. Họ còn tiêm cho ngài một mũi moóc-phin.
Nhưng giá như họ đừng tiêm cho ngài thứ thuốc giảm đau ấy thì tốt hơn. Chúa Giê-su đã chịu đau suốt
ba ngày trước khi tạ thế. Thuốc đã bắt đầu tác động đến các giác quan… Giáo chủ
Thị thần cảm thấy hơi chóng mặt.

Tiến vào trong nhà nguyện, Giáo chủ Thị thần thấy toàn
thể Hồng y đoàn đang quay sang chăm chú nhìn mình, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Họ kính sợ sức mạnh của Chúa, vị thầy tu trẻ tự nhắc nhở bản thân. Bản thân mình
không phải là thứ mà họ kính sợ, mà chính là những gì Chúa đã làm THÔNG QUA
mình. Chân bước dọc theo lối đi giữa hai hàng ghế, Giáo chủ Thị thần đọc được
sự kinh ngạc trong từng ánh mắt. Nhưng càng lúc càng thấy rõ là trong ánh mắt
của mọi người còn
có một cái gì đó. Là gì nhỉ?
Đã bao lần Giáo chủ Thị thần mường
tượng cảnh mình được chào đón trong nhà nguyện này. Với thái độ hồ hởi? Hay đầy thành kính?
Sâu thẳm trong những ánh mắt đang hướng về phía mình. Giáo chủ Thị thần không
hề thấy những tình cảm ấy.

Đến lúc này vị thầy tu trẻ tuổi mới trông thấy Robert Langdon đang đứng bên bàn
thờ.


Mục lục

4,653 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2