TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 127 - 128

Mục lục

Chương 127

Mọi thứ xung quanh Langdon đang bồng bềnh chao đảo và mờ mịt. Nhưng
rồi thị lực của anh cũng dần phục hồi trở lại. Hai cẳng chân đau nhừ, toàn thân
nhức nhối như vừa bị xe tải hạng nặng cán lên. Anh đang nằm nghiêng trên nền
đất, miệng đắng ngắt. Tiếng nước vỗ ì oạp vẫn tiếp tục vang lên, nhưng không còn mang
lại cảm giác bình yên nữa. Có cả những âm thanh khác tiếng người nói ngay bên
cạnh. Những bóng áo trắng lờ mờ hiện ra. Không lẽ tất cả mọi người đều mặc đồ
trắng? Vậy thì đây chỉ có thể là thiên đường, hoặc địa ngục. Và vì cổ họng anh
đau rát, nên đây không thể là thiên đường. "Anh ấy nôn xong rồi đấy". Một người đàn ông
nói bằng tiếng Ý. "Lật
anh ấy lại đi!" Giọng
nói có vẻ rất chắc chắn, và rất chuyên nghiệp. Langdon được đỡ nằm ngửa ra. Đầu óc quay cuồng,
anh gượng ngồi dậy, nhưng những bàn tay dịu dàng đẩy anh nằm xuống. Anh phục
tùng. Rồi một người lần tay vào khắp các túi quần túi áo Langdon, lôi hết các thứ
ra.

Rồi anh ngất đi.

Bác sĩ Jacobus vốn không phải là người mộ đạo. Đã từ lâu, y học khiến
ông không còn nghĩ đến tôn giáo nữa. Thế nhưng những sự kiện dồn dập trong buổi
tối hôm nay quả là một sự thách thức đối với lối suy nghĩ lôgíc và khoa học của ông. Giờ lại còn có
người rơi từ trên trời xuống nữa!

Sau khi xem mạch cho người đàn ông mà họ vừa lôi lên
từ bờ sông Tiber,
bác sĩ Jacobus kết
luận rằng nếu không được đích thân Chúa trời che chở thì anh ta không thể thoát
chết.

Sức ép của nước đã khiến cho người này ngất lịm đi.
Nếu bác sĩ Jacobus và
các đồng nghiệp của ông không ra tận bờ sông để quan sát sự kiện hy hữu trên
bầu trời thì sẽ chẳng có ai phát hiện ra con người này, và anh ta sẽ chết chìm
trong nước.

- E. Americano ([114]) - Một cô y tá kêu to
sau khi đã lôi được người đàn ông này lên chỗ đất khô, và kiểm tra ví của anh
ta.

([114]) E
Americano: Một người Mỹ.

Người Mỹ sao? Những người dân thành Rome vẫn thường nói đùa
rằng người Mỹ đổ đến thành
phố này đông đến nỗi bánh mỳ
kẹp sắp chính thức trở thành món ăn Ý. Giờ lại có cả người Mỹ từ trên
trời rơi xuống nữa hay sao? Bác
sĩ Jacobus bật đèn
pin kiểm tra đồng tử của nạn nhân. Này anh? Anh có nghe tôi nói không? Anh có
biết mình đang ở đâu không?

Anh ta lại ngất lịm đi. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Người này đã nôn ra rất nhiều nước, và vừa được sơ cứu xong.

- Si chiama
Robert Langdon
([115]) - xem xong bằng
lái xe của nạn nhân, một cô y tá thốt lên.

([115]) Si
chiama Robert Langdon: Tên anh ta là Robert Langdon
.

Tất cả những người đang có mặt trên cầu cảng đều quay
phắt lại:

- Không thể nào! - Bác sĩ Jacobus phản bác. Robert Langdon vừa mới xuất hiện trên ti-vi - vị
giáo sư đại học người Mỹ này đã cứu nguy cho Vatican. Cách đây mấy phút, Robert Langdon vừa mới leo lên
chiếc trực thăng ở quảng trường St. Peter và bay lên trời.

Cùng những người khác, bác sĩ Jacobus ra đây để xem vụ nổ phản vật chất -
một quả cầu lửa độc nhất vô nhị. Làm sao người này có thể là Robert Langdon được?

- Chính là anh ấy đấy! - Cô y tá vừa chải mái tóc đen
ướt sũng của nạn
nhân vừa quả quyết. - Tôi nhận ra áo khoác của anh ấy mà!

Đột nhiên có người ở cổng bệnh viện hét ầm lên. Đó là
một bệnh nhân. Bà ta đang la hét ầm ĩ, như thể sắp phát điên đến nơi, tay
giương cao chiếc đài bán dẫn loại nhỏ, miệng không ngừng ca tụng Chúa. Giáo chủ
Thị thần Carlo Ventresca vừa
xuất hiện trên nóc Đại thánh đường St. Peter, như một phép màu.

Bác sĩ Jacobus quyết định sẽ đến nhà thờ ngay sau khi ca trực của ông
kết thúc lúc 8 giờ sáng.

Luồng sáng chiếu thẳng vào mặt Langdon lúc này mạnh hơn hẳn. Anh đang nằm
trên bàn khám bệnh. Mùi thuốc sát trùng và các loại hoá chất xông lên nồng nặc.
Người ta vừa tiêm cho anh một mũi, và đã thay quần áo cho anh.

Chắc chắn họ không phải là người Gíp-xi ([116]), trong trạng thái
nửa tỉnh nửa mê, Langdon phán
đoán.?

([116])
Gip-xi (hoặc Digan): Một tộc người gốc Ấn sống lưu vong ở châu Âu, thường kiếm
sống bằng cách xem bói, múa hát, làm xiếc, v.v… thường không được dân địa
phương coi trọng.

Anh đã từng nghe nói đến những sự kiện đại loại như
thế. May mắn là những người này không làm gì hại anh cả. Họ chỉ muốn…

- Không đời nào! - Langdon ngồi phắt dậy, hai mắt mở to.

- Attento!
([117]) - Một trong những người
ngoài hành tinh ấy giữ chặt lấy anh. Tấm biển trên ngực người này ghi dòng chữ
Bác sĩ Jacobus.
Trông ông ta rất giống người trên trái đất.

([117]) Attento:
Cẩn thận.

Langdon lắp bắp:

- Tôi… tưởng là…

- Bình tĩnh đã, anh Langdon. Đây là bệnh viện.

Sương mù bắt đầu tan. Langdon cảm thấy nhẹ cả người. Anh vốn dĩ ghét
bệnh viện vô cùng, nhưng chắc chắn đây không phải là những người ngoài hành
tinh với rắp tâm cắt bỏ tinh hoàn của anh.

- Tôi là bác sĩ Jacobus. - Người đàn ông tự giới thiệu, rồi kể lại
cho Langdon nghe
những gì vừa xảy ra. - Anh còn sống được thế này là may mắn lắm đấy.

Langdon chẳng thấy có gì là may mắn. Trí nhớ của anh gần như
tê liệt… chiếc
trực thăng… Giáo chủ Thị thần. Khắp người anh đau ê ẩm. Họ mang cho anh một cốc
nước để súc miệng, rồi đặt một miếng gạc lên bàn tay tứa máu của anh:

- Quần áo của tôi đâu? - Langdon hỏi. Trên người anh lúc này là một cái áo
choàng bằng giấy.

Một cô y tá chỉ chiếc quần ka-ki và cái áo khoác ướt
rượt ở góc phòng:

- Ướt quá, nên chúng tôi đã cởi nó ra rồi.

Langdon cau mày nhìn chiếc áo khoác ướt nhoẹt của mình.

- Tôi tìm thấy một cái máy hiệu Kleenex trong túi áo của
anh.

Cô y tá nói tiếp.

Đúng lúc ấy, Langdon trông thấy những mảnh giấy da tả tơi dính
vào mép chỉ trên áo khoác. Trang sách lấy từ quyển Diagramma. Bản cuối cùng còn lại trên
trái đất thế là đã tiêu tan.

Quá choáng váng, chẳng biết phải làm gì, Langdon trân trối nhìn.

- Chúng tôi đã tìm được một số vật tuỳ thân của anh. -
Cô y tá giơ cao một cái hộp bằng nhựa. - Ví, máy ghi hình và bút. Tôi đã sấy
khô cái máy ghi hình này cho anh rồi.

- Tôi có máy ghi hình nào đâu.

Cô y tá nhíu mày, giương cao cái hộp một lần nữa. Langdon nhìn vào trong.
Cạnh ví tiền và cây bút của anh là chiếc máy ghi hình nhỏ xíu hiệu Sony RUVI. Giờ thì anh đã
nhớ ra. Kohler đã
đưa cho anh, nhờ chuyển cho giới báo chí.

Chúng tôi tìm thấy trong túi áo khoác của anh. Nhưng
chắc anh sẽ phải mua cái khác mà dùng thôi. - Cô y tá mở màn hình nhỏ phía sau
chiếc máy. - Màn hình bị nứt mất rồi! - Nhưng ngay sau đó cô gái tỏ ra mừng rỡ
- Nhưng mà vẫn nghe được tiếng, dù không rõ lắm. - Cô y tá đưa chiếc máy sát
vào tai - Nó đang liên tục tua đi tua lại thì phải. - Cô gái nghe một lúc rồi
đưa cho Langdon, vẻ
không mấy hứng thú - Nếu tôi không nhầm thì có hai người đang cãi nhau.

Ngạc nhiên, Langdon đưa chiếc máy sát vào tai. Tiếng không được êm và sắc
nét lắm, nhưng không thể nhầm
lẫn được. Một người ở gần, người kia ở xa. Và anh nhận ra cả hai giọng
nói.

Ngồi trên giường, mình mặc chiếc áo choàng giấy, Langdon sửng sốt lắng
nghe câu chuyện. Không nhìn được hình ảnh, nhưng khi nghe tiếng rú ở cuối cuộc
nói chuyện, anh vẫn thầm cảm ơn chúa vì mình không phải tận mắt nhìn cảnh ấy.

Chúa ơi!

Trong khi chiếc máy vẫn tiếp tục tự động phát lại cuộc
nói chuyện ấy, Langdon hạ
thấp chiếc máy xuống, ngạc nhiên đến sững sờ. Phản vật chất… chiếc máy bay trực thăng… tâm trí anh lại
quay cuồng với bao nhiêu suy nghĩ.

Những điều này có nghĩa là…

Langdon lại cảm thấy buồn nôn. Phẫn nộ đến mức không thể kiềm
chế nổi, anh nhảy phắt xuống sàn, dù hai chân vẫn còn đang run rẩy.

- Anh Langdon! - Bác sĩ ra sức cản anh lại.

- Tôi cần quần áo để mặc. - Cảm nhận được lớp vải trải
giường ngay dưới lưng, Langdon
biết rằng chiếc áo giấy anh đang mặc chỉ che kín phía trước, còn phía
sau thì không.

- Nhưng anh cần phải nghỉ ngơi.

- Tôi sẽ ra khỏi đây. Ngay lập tức. Cho tôi mượn bộ
quần áo.

- Nhưng mà, anh…

- Ngay lập tức!

Mọi người bối rối đưa mắt nhìn nhau:

- Chúng tôi chẳng có quần áo nào cả. - Bác sĩ nói - Có
lẽ sáng mai một người bạn nào đó sẽ mang vào cho anh…

Hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi nhìn thẳng
vào mắt ông bác sĩ, Langdon
nói dõng dạc:

- Thưa bác sĩ Jacobus, tôi sẽ ra khỏi bệnh viện này ngay bây
giờ. Và tôi cần quần áo để mặc. Tôi phải vào toà thánh ngay. Không ai vào Vatican trong
bộ dạng này cả. Tôi nói như thế đã rõ ràng chưa?

Bác sĩ Jacobus nuốt khan một cách khó nhọc:

- Hãy tìm cho anh ấy cái gì để mặc tạm vậy.

Tập tễnh
bước ra khỏi bệnh viện Tiberina, Langdon
thấy bộ dạng của mình khá kỳ quặc. Trên người anh là bộ áo liền quần màu
xanh của y tá, phía trước có một cái khoá kéo rất dài, trên ngực là một tấm
biển bằng vải ghi đủ các loại bằng cấp.

Người phụ nữ to béo đi cùng anh cũng mặc một bộ đồ y
như thế. Bác sĩ Jacobus đã
đảm bảo rằng người y tá này sẽ đưa anh vào toà thánh một cách vô cùng nhanh
chóng.

- Molto
traffico ([118]) ! - Langdon nhắc nhở chị ta rằng khu vực quanh toà
thánh lúc này đặc những người và xe.

Người y tá không hề tỏ ra lo lắng. Chị ta tự hào đưa
tay chỉ tấm biển trên ngực mình:

- Sono
conducente di ambulanza ([119])

- Xe cứu thương à? - Hoá ra là thế. Xe cứu thương thì
anh không ngại.

Người y tá dẫn Langdon đi vòng ra sau toà nhà. Trên một khoảng
đất trống lát xi măng ngay sát bờ sông, phương tiện dành cho họ đã đợi sẵn. Vừa
thoáng trông thấy, Langdon
đã dừng phắt lại. Đó là một chiếc trực thăng dành cho cánh nhà báo, cũ rích. Trên thân máy bay
có in dòng chữ Aero-ambulanza ([120]).

Langdon quay sang nhìn người y tá, ánh mắt dò hỏi.

Chị ta mỉm cười: Bay vào toà thánh. Cách nhanh nhất
đấy.

([118]) Molto
traffico: Xe cộ đông đúc lấm.

 ([119]) Sono conducente
di ambulanza. Đi bằng xe cứu thương.

 ([120]) Aero-Ambulanza:
Máy bay cứu thương.

Chương 128

Quay trở lại nhà nguyện Sistine, hầu hết các thành viên của Hồng y đoàn
đều chung một cảm giác phấn khích. Còn Hồng y Mortati thì chỉ thấy sự ngờ vực trong lòng mỗi lúc
một thêm rõ rệt. Những phép màu nhiệm được tả trong kinh thánh thì ngài tin là
có thật, nhưng những gì vừa xảy ra tối nay quả là không thể hiểu nổi. Sau một
thời gian dài hiến mình cho Chúa, 79 năm cả thảy, đức cha Mortati biết rằng lẽ ra
trái tim ngài ngay lúc này phải chan chứa cảm giác phấn khích và sùng tín… một
đức tin mạnh mẽ. Ấy thế mà Đức cha cứ cảm thấy mỗi lúc một thêm bứt rứt. Có cái
gì đó không ổn.

- Thưa đức cha Mortati! - Một người lính gác Thụy Sĩ vừa chạy vào
trong sảnh vừa gọi to. - Chúng con đã lên trên nóc theo lệnh của Đức cha. Giáo
chủ Thị thần đúng là người bằng
xương bằng thịt! Là người thật ạ!

- Không phải là hồn ma!

- Chính xác là thế ạ!

- Ông ấy có nói gì với
các người không?

- Ngài đang quỳ, và đang cầu nguyện ạ. Chúng con không
dám lên tiếng!

Hồng y Mortati thấy bối rối:

- Bảo ông ấy là… Hồng y đoàn đang đợi.

- Thưa Đức cha, vì Giáo chủ Thị thần là người… - Người
lính ngập ngừng.

- Sao?

- Ngực của Giáo chủ Thị thần… bị bỏng ạ. Có phải băng
vết thương không ạ? Trông có vẻ đau lắm.

Hồng y Mortati phân vân. Suốt một đời phụng sự giáo hội, Đức cha chưa
bao giờ lường trước được tình huống kỳ quặc này:

- Vì Giáo chủ Thị thần là người nên phải đối xử với ngài
như với một con người. Hãy tắm cho ngài. Băng vết thương cho ngài. Rồi mặc cho
ngài một chiếc áo lành lặn. Hồng y đoàn đang đợi ngài trong nhà nguyện Sistine.

Người lính gác chạy vụt đi.

Hồng y Mortati tiếp tục tiến về phía nhà nguyện Sistine. Toàn thể Hồng y đoàn lúc này đã tề
tựu bên trong nhà nguyện. Bước lên cầu thang, Đức cha thấy Vittoria Vetra vừa ngồi
sụp xuống bên cầu thang Hoàng gia. Cô gái trông thật đau khổ và cô đơn, và Đức
cha muốn dừng lại một lát để vỗ về cô gái tội nghiệp, nhưng giờ chưa phải lúc
làm việc đó. Còn rất nhiều việc phải làm… dù chính Đức cha cũng chưa biết chính
xác đó là những việc nào.

Hồng y Mortati vào bên trong nhà nguyện. Bầu không khí huyên náo đầy
phấn khích bao trùm. Đức cha khép cửa lại. Xin Chúa hãy giúp con.

***

Chiếc trực thăng động cơ kép Aero-ambulanza lượn vòng bên trên toà thánh. Langdon nghiến chặt răng,
bụng nhủ thầm đây sẽ là chuyến bay bằng trực thăng cuối cùng trong đời anh.

Sau khi đã thuyết phục được người y tá đang lái máy
bay rằng lúc này chẳng một ai trong toà thánh còn bụng dạ nào mà để ý đến các
luật lệ và quy định về không phận, Langdon chỉ đường cho máy bay vào từ bức tường bao phía sau, rồi
kín đáo hạ cánh xuống sân bay nhỏ của Vatican.

- Grazie
([121]) - Anh vừa nói vừa đau
đớn lết xuống mặt đất. Người y tá gửi anh một cái hôn gió, rồi cất cánh, và
chiếc trực thăng nhanh chóng biến mất sau bức tường cao, hoà vào bóng đêm.

([121]) Grazie:
Cảm ơn.

Hít thở thật sâu, Langdon cố suy nghĩ một cách mạch lạc, hi vọng
những việc làm sắp tới của anh sẽ mang lại kết quả. Tay cầm chiếc máy quay nhỏ, anh trông
thấy đúng chiếc xe nhặt bóng mà anh đã dùng lúc trước. Chưa ai sạc lại điện cho chiếc
xe, và đồng hồ nhiên liệu đã chỉ gần đến số không. Để tiết kiệm điện, anh cho
xe chạy mà không bật đèn.

Vả lại Langdon cũng không muốn bất kỳ ai trông thấy mình.

Đứng ở cuối đại sảnh trong nhà nguyện Sistine, Hồng y Mortati sững sờ trước sự
huyên náo đang diễn ra trước mắt.

- Đúng là phép màu nhiệm! - Một vị Hồng y nói lớn. -
Đúng là phép màu của Chúa!

- Đúng thế. Một vị khác tán đồng. - Chúa đã tỏ rõ ý nguyện
của Người!

- Giáo chủ Thị thần sẽ là Giáo hoàng mới! - Một vị
Hồng y khác hô lớn. - Giáo chủ Thị thần chưa phải là Hồng y, nhưng ý nguyện của
Chúa thì đã quá rõ ràng rồi!

- Đúng thế đấy! - Một vị khác nữa tán thưởng. - Các
luật lệ về Mật
nghị Hồng y chẳng
qua cũng do con người lập ra. Ý Chúa đã quá rõ ràng rồi. Tôi đề nghị bỏ phiếu
ngay lập tức!

- Bỏ phiếu à? - Hồng y Mortati chất vấn, đức cha tiến lên phía trước. -
Đấy là việc của tôi chứ.

Toàn bộ Hồng y đoàn quay lại nhìn.

Hồng y Mortati biết tất cả mọi người đang nhìn mình với ánh mắt dò xét.
Cảm thấy bị xúc phạm bởi thái độ điềm tĩnh của đức cha, họ tỏ ra xa cách và ngờ
vực. Thực ra chính Hồng y Mortati
cũng rất muốn được cảm thấy hoan hỉ như họ. Nhưng điều đó là không thể.
Đức cha cảm nhận một nỗi đau trong tim, một nỗi đau không ngôn từ nào có thể
diễn tả nổi. Đã thề sẽ điều hành cuộc bỏ phiếu này với một tâm hồn thuần khiết,
nên ngài không thể bỏ qua cảm giác băn khoăn lúc này đang hiện diện trong tâm
trí mình.

- Thưa các vị. - Hồng y Mortati vừa bước lên bục vừa nói, giọng nói của
ngài bỗng trở nên khác lạ - Tôi e rằng những gì xảy ra đêm nay sẽ khiến tôi băn
khoăn cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay. Tuy nhiên, những gì các ngài đề xuất
về Giáo chủ Thị thần thì… sợ rằng đó chưa hẳn đã là ý Chúa đâu.

Nhà nguyện bỗng dưng lặng phắc.

- Làm sao ngài lại có thể nói thế được cơ chứ? - Cuối
cùng, một vị Hồng y cũng lên tiếng. - Giáo chủ Thị thần đã cứu nguy cho giáo hội. Chúa đã trực tiếp truyền
thánh ý cho ngài! Ngài lại còn thoát chết trong tình huống vô cùng đặc biệt nữa
chứ! Phải thế nào thì thông điệp ấy mới được coi là rõ ràng?

- Giáo chủ Thị thần sẽ tới đây để gặp chúng ta ngay
bây giờ. - Hồng y Mortati đáp.
- Đề nghị các vị hãy kiên nhẫn. Chúng ta hãy nghe Giáo chủ Thị thần giải thích
trước khi tiến hành bỏ phiếu.

- Rất có thể còn những điều mà chúng ta chưa biết hết.

- Có gì cần phải giải thích nữa đây?

- Với tư cách là người điều hành Mật nghị Hồng y, tôi đã thề sẽ
tuân theo luật bầu cử của giáo hội. Tất cả các vị đều biết rằng theo luật thánh
thì Giáo chủ Thị thần không đủ điều kiện để trở thành Giáo hoàng. Ngài chưa
phải là Hồng y, mà mới chỉ là một thầy tu, một viên Thị thần. Tuổi tác của ngài
cũng là một vấn đề cần phải tính đến.

Những ánh mắt hướng lên bục bắt đầu tỏ vẻ không tán
đồng.

- Nếu vẫn quyết định tiến hành bỏ phiếu thì tôi xin
nói rằng các vị đang chọn người không đáp ứng đủ những điều kiện của luật
thánh. Cho nên tôi sẽ phải yêu cầu từng người trong các vị phá vỡ lời nguyện
thiêng trước Chúa.

Một vị Hồng y ngập ngừng lên tiếng:

- Nhưng những gì vừa xảy ra tối nay rõ ràng là đã vượt
quá tất cả những tình huống được tiên lượng trong luật thánh!

- Thật thế sao? - Hồng y Mortati chất vấn một cách gay gắt, tự ngài cũng
không thể hiểu nổi tại sao những lời ấy lại được phát ra từ đôi môi của chính
mình. - Liệu bỏ qua luật thánh có phải là hành động theo ý Chúa hay không? Từ
bỏ lý trí để hành động theo cảm tính có phải là ý Chúa hay không?

- Nhưng chẳng lẽ ngài không trông thấy những gì mà tất
cả chúng tôi vừa chứng kiến hay sao? - Một vị Hồng y khác lên tiếng, đầy vẻ bực
bội. - Làm sao ngài có thể nghi ngờ quyền năng của Chúa?

Giọng nói của Hồng y Mortati trầm hẳn xuống, nhưng từng lời nói của
ngài âm vang một cách khác thường:

- Tôi không nghi ngờ quyền năng của Chúa! Chính nhờ có
Chúa nên chúng ta mới có lý trí và sự cẩn trọng! Và chỉ bằng cách duy trì sự
cẩn trọng ấy thì chúng ta mới có thể phụng sự Người!


Mục lục

3,622 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1