Thiên thần và ác quỷ
Thiên thần và ác quỷ - Chương 131
Chương 131
Giáo chủ Thị thần Carlo Ventresca đứng giữa hai dãy ghế trong nhà
nguyện Sistine.
Toàn thể Hồng y đoàn đang đứng ở phía trên, gần bàn thờ, và đều đang quay lại
nhìn. Robert Langdon đang
đứng bên bàn thờ. Cạnh vị giáo sư này là một màn hình ti-vi đang chiếu những
cảnh mà Giáo chủ Thị thần nhận ra ngay lập tức, nhưng không thể lý giải nổi tại
sao mọi người lại có được những thước phim này. Vittoria Vetra đứng cạnh Langdon, đầu cúi gục.
Giáo chủ Thị thần nhắm mắt lại giây lát, hi vọng rằng
những gì vừa hiện ra trước mắt chỉ là ảo giác do thuốc giảm đau gây ra, rằng
khi ngài mở mắt ra, mọi thứ sẽ khác hoàn toàn. Nhưng không.
Họ đã biết sự thật.
Thật kỳ lạ, Giáo chủ Thị thần không hề cảm thấy sợ hãi. Xin hãy ban cho
con những lời lẽ thích hợp! Xin Người hãy giúp con giải thích cho Hồng y đoàn ý
định của Người.
Nhưng chẳng có lời đáp nào vang lên trong tâm trí Giáo
chủ Thị thần.
- Thưa Cha, chúng ta đã đi quá xa rồi và không được phép
thất bại.
Im lặng.
Họ không thể hiểu nổi những gì mà con vừa làm cùng Cha.
Giáo chủ Thị thần không biết những lời lẽ vang lên
trong tâm trí mình có phải là thông điệp của Chúa hay không, nhưng nghe thật
khắc nghiệt.
Sự thật sẽ giải thoát cho người!
Giáo chủ Thị thần Carlo Ventresca ngẩng cao đầu và tiến lên phía
trước. Những ngọn nến trong nhà nguyện chỉ toả ra một thứ ánh sáng yếu ớt,
nhưng vẫn soi rõ những ánh mắt đầy trách cứ đang hướng về phía vị thầy tu trẻ
tuổi. Hãy giải
thích đi, tất
cả mọi ánh mắt lúc này đều mang cùng một thông điệp. Hãy nói rõ nguyên nhân của những trò
điên loạn này. Hãy khẳng định rằng những gì chúng ta e sợ đều là sai!
Sự thật! Giáo chủ Thị thần tự nhắc nhở bản thân. Duy nhất chỉ sự
thật mà thôi. Những bức tường này đã chứng kiến quá nhiều bí mật rồi, giờ sẽ là
sự thật hãi hùng khiến Giáo chủ Thị thần muốn phát điên. Nhưng trong cơn điên
loạn ấy, ánh
sáng đã toả rạng.
- Nếu có thể hi sinh linh hồn của bản thân để cứu rỗi
hàng triệu người khác thì liệu các vị có dám hi sinh không? - Giáo chủ Thị thần
vừa tiến lên phía trước vừa nói.
Hồng y đoàn vẫn im phăng phắc. Mọi ánh mắt vẫn chòng
chọc nhìn vào Giáo chủ Thị thần. Bên ngoài, tiếng ca hát đang vang lên rộn ràng
trên quảng trường St. Peter.
Giáo chủ Thị thần tiến lại gần Hồng y đoàn:
- Tội lỗi nào đáng sợ hơn đây? Tội giết chết quân thù?
Hay tội đứng im nhìn những gì ta yêu quý bị chà đạp? Dân chúng đang ca hát trên quảng
trường đó!
Giáo chủ Thị thần ngừng lời giây lát, mắt ngước lên
nhìn trần nhà nguyện. Trong bức hoạ của Michelangelo trên mái vòm tối sẫm, Chúa đang trông
xuống… và ánh mắt của Người dường như đầy vẻ hài lòng.
- Tôi không thể tiếp tục làm thinh được nữa. - Giáo
chủ Thị thần nói tiếp
Nhưng càng đến gần Hồng y đoàn, càng không thấy bất kỳ
một ánh mắt cảm thông nào. Không lẽ mọi người không thấy sự giản dị đến chói
lọi trong những việc làm vừa rồi sao? Không lẽ họ không thấy rằng đã đến lúc
phải hành động rồi hay sao?
Đơn giản vô cùng.
Hội Illuminati,
Khoa học và quỷ Sa-tăng chính là một.
Làm sống lại một sự khiếp hãi xa xưa, rồi tiêu diệt
nó.
Sự khiếp hãi và hi vọng. Gây dựng lại đức tin của loài
người.
Đêm nay, sức mạnh của hội Illuminati được phô diễn một cách thật đáng
sợ… mang lại thành quả đầy vẻ vang. Sự lãnh đạm đã bị nghiền nát. Sự khiếp hãi
lan truyền khắp hành tinh nhanh như một tia chớp, khiến tất cả mọi người đoàn
kết lại. Và sau đó sức mạnh của Chúa đã chế ngự bóng tối.
Tôi không thể tiếp tục đứng nhìn thêm được nữa!
Niềm cảm hứng được đích thân Chúa truyền cho đã đưa
đường chỉ lối cho Giáo chủ Thị thần trong cái đêm đau đớn đến tột cùng ấy. Ôi, thế gian mới
vô đạo làm sao! Cần phải có người thức tỉnh họ. Chính là ngươi. Nếu không phải
là ngươi thì có thể là ai đây? Ngươi được cứu sống chính là vì sứ mệnh lớn lao
này. Hãy chỉ cho họ thấy con quỷ xấu xa thời trước. Nhắc cho họ nhớ lại thế nào
là sự khiếp hãi. Sự lãnh đạm chính là cái chết. Nếu không có bóng tối thì cũng
không có ánh sáng ban ngày. Hãy để họ chọn. Bóng tối hay ánh sáng. Sự khiếp hãi
đâu rồi? Những vị anh hùng đã đi đâu cả rồi? Nếu không phải là lúc này thì là
bao giờ?
Bước dọc theo lối đi giữa hai hàng ghế, Giáo chủ Thị
thần tiến thẳng tới trước mặt Hồng y đoàn. Được cả một biển mũ đỏ, áo đỏ trước
mắt lần lượt rẽ sang hai bên để nhường lối, vị thầy tu trẻ tuổi cảm tưởng như
mình chính là Moses ([124]). Trước bàn thờ Chúa, Robert Langdon đã tắt ti-vi rồi
khoác tay Vittoria,
xuống khỏi bục diễn thuyết. Chắc chắn phải được Chúa che chở thì vị giáo sư kia
mới có thể thoát chết như thế. Chúa đã cứu mạng Robert Langdon, nhưng Giáo chủ Thị thần không thể
hiểu nổi tại sao Người lại làm thế.
([124])
Moses: Một lãnh đạo về tôn giáo, nhà lập pháp, nhà tiên tri, sứ gia, và là một
lãnh tụ quân đội của người Do Thái
Người phụ nữ duy nhất trong nhà nguyện lúc này chính
là người đầu tiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng:
- Cha đã sát hại cha của tôi phải không? - Cô gái tiến
lên một bước.
Giáo chủ Thị thần quay sang nhìn cô gái, và không thể
hiểu nổi những cảm xúc đang hiện lên rõ ràng trên nét mặt trẻ trung ấy - đau
đớn, dĩ nhiên rồi, nhưng sao lại phẫn nộ? Chắc chắn là cô gái phải hiểu chứ.
Tài năng của cha cô nguy hiểm vô cùng. Cần phải ngăn chặn ngay công trình ấy,
vì lợi ích của toàn nhân loại.
- Cha tôi làm việc đó là vì Chúa. - Vittoria nói.
- Những việc làm vì Chúa không thể được tiến hành
trong phòng thí nghiệm. Mà phải là trong trái tim.
- Trái tim của cha tôi hoàn toàn thanh khiết! Và công
trình của ông ấy đã chứng minh rằng…
- Công trình ấy lại một lần nữa cho thấy trí tuệ của
con người đang tiến nhanh hơn tâm hồn của họ! - Cảm thấy mình tỏ ra gay gắt quá
mức, Giáo chủ Thị thần hạ giọng xuống - Nếu một người sùng đạo như cha cô có
thể tạo ra được một loại vũ khí nguy hiểm như chúng ta vừa được chứng kiến, thì
hãy tưởng tượng xem một kẻ phàm phu tục tử sẽ làm gì với thứ vũ khí đó.
- Phàm phu tục tử như cha phải không?
Giáo chủ Thị thần hít một hơi thật sâu. Chẳng lẽ cô ta
không hiểu? Sự tiến bộ về luân lý của loài người không thể theo kịp những bước
tiến của khoa học. Về mặt ý thức đạo đức, con người chưa thể tiến hoá đến ngang
tầm với những nguồn sức mạnh họ đang sở hữu. Chẳng phải loài người đã sử dụng
tất cả mọi loại vũ khí họ có thể chế tạo được đấy thôi! Và ai cũng thấy rằng
phản vật chất chẳng có gì là ghê gớm so với kho vũ khí khổng lồ của loài người
hiện nay. Loài người đã biết cách huỷ diệt. Họ đã tập làm việc đó từ lâu lắm
rồi. Và chính
thân mẫu của Giáo chủ Thị thần đã phải đổ máu. Tài năng của Leonardo Vetra là nguy
hiểm còn vì một lý do khác nữa.
- Suốt bao thế kỷ qua, - Giáo chủ Thị thần lên tiếng,
- nhà thờ đã phải đứng im nhìn khoa học dần dần tiến lên phía trước. Để dần dần
hạ bệ những phép màu của tôn giáo, để thúc đẩy trí tuệ phát triển vượt hẳn lên
so với tâm hồn. Họ buộc tội tôn giáo là ru ngủ loài người. Họ tuyên bố rằng
Chúa thực ra chỉ là một ảo tưởng - một chỗ dựa mang nặng tính ảo tưởng đối với
những người yếu đuối đến mức không thể chấp nhận sự thật là cuộc sống này hoàn
toàn vô nghĩa. Tôi không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn khi khoa học sắp sửa
khai thác cả sức mạnh của chính bản thân Chúa! Thế nào các người cũng sẽ hỏi bằng chứng đâu. Đúng đấy,
bằng chứng về sự ngu ngốc của khoa học. Thừa nhận rằng có những thứ vượt ra
ngoài tầm hiểu biết của chúng ta thì có gì là sai trái đâu! Cái ngày mà người
ta có thể tái tạo được Chúa trong phòng thí nghiệm cũng sẽ chính là ngày mà
nhân loại không cần đến đức tin làm gì nữa!
- Cha muốn nói rằng nhân loại sẽ không cần đến nhà thờ
của cha nữa chứ gì? - Vittoria phản
bác. - Hoài nghi chính là thứ vũ
khí duy nhất còn lại của những người như cha. Vì còn tiếp tục hoài nghi nên người ta còn tìm đến với nhà
thờ. Tất cả chúng ta đều cần được biết ý nghĩa của cuộc sống. Cảm giác bất an
trong lòng chúng ta, cùng với niềm khát khao muốn tiếp cận với một linh hồn cao
thượng hơn để khẳng định với chúng ta rằng tất cả mọi thứ trên đời này đều
thuộc về một kế hoạch vĩ đại nào đó. Nhưng nhà thờ đâu phải là cách thức duy
nhất để tiếp cận linh hồn cao thượng ấy! Tất cả chúng ta đều đang đi tìm Chúa,
nhưng bằng những con đường khác nhau. Cha sợ cái gì vậy? Sợ rằng Người sẽ hiển
linh ở một nơi nào đó chứ không phải trong bốn bức tường này phải không? Rằng
mọi người sẽ tìm thấy Người trong chính bản thân họ, và quên lãng những nghi lễ
cổ lỗ của cha chứ gì? Tôn giáo cũng cần phải thay đổi! Trí não tìm thấy những
câu trả lời, và trái tim sẽ phải tập làm quen với những chân lý mới. Cha của
tôi cũng cùng trên một hành trình với cha. Hai con đường song song! Cha không
nhận thấy điều đó sao? Chúa đâu phải là một đấng quyền năng tối thượng nào đó
trên cao, sẵn sàng ném vào lò lửa địa ngục tất cả những kẻ không chịu tuân
phục. Chúa chính là dòng năng lượng chảy tràn tới từng tế bào thần kinh, chan
hoà trong trái tim của chúng ta! Chúa hiện hữu ở mọi nơi!
- Trừ khoa học! - Giáo chủ Thị thần ngay lập tức bác
lại, vẻ mặt đầy thương hại. - Về bản chất, khoa học là vô đạo. Và tách biệt
khỏi đời sống tinh thần. Những phép màu của khoa học, ví dụ như phản vật chất,
không bao giờ xuất hiện cùng với những lời giáo huấn về đạo đức. Vô cùng nguy
hiểm! Nhưng giờ đây khoa học lại còn rắp tâm biến chính nó thành con đường khai
sáng; và hứa hẹn tìm ra đáp án cho những câu hỏi vốn được coi là cao đẹp chính
vì không ai tin được câu trả lời. Không thể được! - Giáo chủ Thị thần lắc đầu.
Trong giây lát, nhà nguyện Sistine chìm trong yên lặng. Giáo chủ Thị
thần bỗng cảm thấy kiệt sức, và quay về phía Vittoria.
Cô gái vẫn giữ nguyên ánh mắt không khoan nhượng. Giây
phút này chẳng hề giống như những tưởng tượng của vị thầy tu trẻ. Không lẽ đây chính
là thử thách cuối cùng của Chúa?
Rồi Hồng y Mortati phá tan bầu không khí yên lặng:
- Bốn vị được lựa chọn. - Giọng nói của ngài run run. - Baggia và những người
khác. Hãy nói với ta rằng cha không…
Giáo chủ Thị thần quay lại, ngạc nhiên trước thái độ
đau xót ấy. Chắc chắn đức cha Mortati phải hiểu chứ. Ngày nào báo chí cũng chạy những dòng tít
lớn nói về những phát minh khoa học. Tôn giáo chẳng còn được nhắc đến nữa, từ
khi nào? Đã nhiều thế kỷ nay. Cần phải có một phép màu dành cho tôn giáo! Cần
có một sự kiện để thức tỉnh cả thế giới! Để đưa họ trở lại với con đường đúng
đắn. Để khôi phục lại đức tin. Dù sao thì bốn vị được lựa chọn cũng chưa phải là Giáo hoàng, họ
chỉ là những linh hồn tự do muốn hoà mình vào thế giới mới, muốn lìa xa thế
giới cũ! Đây là cách duy nhất! Cần phải có một lãnh tụ tôn giáo mới. Trẻ trung.
Đầy quyền năng. Đầy sức sống. Và tài ba. Bằng cái chết, bốn vị được lựa chọn đã mang lại lợi
ích cho giáo hội hơn hẳn. Sự khiếp hãi và Hi vọng. Hi sinh bốn linh hồn để cứu vớt hàng trăm
linh hồn khác! Cả thế giới sẽ mãi mãi nhớ đến họ như những vị thánh tử vì đạo.
Giáo hội sẽ tôn xưng họ. Vì
vinh quang của Chúa, biết bao nhiêu người đã phải hi sinh mạng sống của mình. Chỉ có bốn mạng
sống thôi mà.
- Những người được lựa chọn. - Hồng y Mortati nhắc lại.
- Tôi cũng cùng chung nỗi đau với họ. - Giáo chủ Thị
thần biện bạch, đưa tay chỉ lên ngực mình. - Và tôi cũng sẵn sàng chết vì Chúa,
nhưng vì sứ mạng của tôi giờ mới chỉ bắt đầu. Đấy, dân chúng đang ca hát trên
quảng trường đấy!
Thấy ánh mắt của Hồng y Mortati đầy kinh hãi, Giáo chủ Thị thần không thể
hiểu nổi. Hay là do ảnh hưởng của thuốc giảm đau? Hồng y Mortati đang nhìn lên với
ánh mắt đầy buộc tội, như thể Giáo chủ Thị thần đã tự tay giết chết họ. Nếu cần thì cả
việc đó nữa tôi cũng sẵn sàng, vì Chúa, Giáo chủ Thị thần thầm nghĩ. Mà thực ra đâu
phải thế. Tất cả những việc đó đều do một sát thủ tiến hành - một kẻ ngoại đạo
đã dại dột tin rằng những việc hắn làm là vì hội Illuminati. Ta là Janus, Giáo chủ Thị thần đã nói với hắn
như vậy. Ta sẽ
cho ngươi thấy sức mạnh của ta. Và Giáo chủ Thị thần đã chứng minh, để rồi sự
thù hận trong lòng tên sát thủ đã biến hắn thành con tốt thí.
- Các vị hãy nghe xem, dân chúng đang ca hát đấy! -
Giáo chủ Thị thần vừa nói vừa cười mỉm, lòng rộn rã không sức mạnh nào có tác
dụng gắn kết bằng sự hiện diện của quỷ dữ. Hãy đốt cháy một thánh đường, và cả
cộng đồng sẽ cùng đứng dậy, miệng hát vang những bài ca ngợi Chúa, và chung tay
xây dựng lại nhà thờ. Hãy xem đêm nay người ta đã đổ về đây như thế nào. Nỗi
khiếp hãi đã kéo họ đến với nhà thờ. Phải tạo ra những con quỷ hiện đại cho
những con người của thời hiện đại. Sự lãnh đạm đã bị triệt tiêu. Hãy vạch mặt
quỷ dữ cho họ thấy - những con quỷ Sa-tăng vốn đang trà trộn giữa đám đông,
đang điều hành bộ máy chính quyền, nhà băng, trường học, và đang rắp tâm dùng
khoa học làm chiêu bài để xoá sổ ngôi nhà của Chúa. Sự đồi bại đã đến mức không
thể chấp nhận nổi. Nhân loại cần phải cảnh giác. Cần phải đi tìm cái tốt và trở thành cái tốt!
Hồng y đoàn im lặng. Hi vọng họ sẽ hiểu. Không hề có
chuyện Illuminati tái
xuất hiện. Hội kín này đã bị xoá sổ từ lâu. Chỉ còn lại những truyền thuyết về
họ mà thôi. Và Giáo chủ Thị thần đã dựng lên câu chuyện về Illuminati để nhắc nhở
loài người. Những người đã biết về lịch sử tồn tại của nó sẽ lại cảm thấy sợ
hãi. Những ai chưa biết sẽ được biết, sẽ phải kinh ngạc vì sự thiếu hiểu biết
của bản thân. Những con quỷ của quá khứ đã bị dựng dậy để đánh thức lương tri
của nhân loại.
- Thế còn những dấu sắt nung? - Hồng y Mortati gằn giọng, đầy vẻ
phẫn nộ.
Giáo chủ Thị thần không trả lời. Hồng y Mortati không hề biết
chuyện này. Toà thánh đã tịch thu được những con dấu này từ cách đây hơn một
thế kỷ. Chúng đã bị khoá kỹ trong thư viện của Đức Thánh Cha, trong toà nhà
Borgia, bị bụi phủ, bị quên lãng. Trong thư viện của Giáo hoàng có những đồ vật
mà toà thánh coi là quá nguy hiểm, và chỉ duy nhất Giáo hoàng được quyền tiếp
cận chúng.
Tại sao lại phải giấu kín những thứ khiến cho người ta
thấy sợ hãi? Sự sợ hãi khiến cho mọi người tìm đến tới Chúa!
Chìa khoá của thư viện này được truyền từ đời Giáo
hoàng này sang đời Giáo hoàng khác. Giáo chủ Thị thần Carlo Ventresca đã ăn cắp chìa khoá, và lẻn
vào trong; nghe đồn rằng thư viện này chứa đựng những vật đầy mê hoặc - bản
chép tay 14 cuốn của bộ kinh thánh đầu tiên Apocrypha, lời sấm nguyền thứ ba
của Fatima. Hai lời
sấm nguyền đầu tiên đã trở thành hiện thực, còn lời sấm nguyền thứ ba đáng sợ
đến nỗi nhà thờ không bao giờ chịu tiết lộ ra ngoài. Ngoài ra, Giáo chủ Thị
thần còn thấy một loạt những đồ vật liên quan đến Illuminati - toàn bộ những bí mật mà giáo hội đã
tìm ra sau khi trục xuất hội kín này khỏi thành Rome… con đường ánh sáng… trò
xảo trá đáng ghê tởm của Bernini,
một trong những nghệ sĩ hàng đầu của Vatican… những buổi hội họp bí mật của các nhà khoa học hàng đầu
châu Âu ngay trong khuôn viên của cung điện St. Angelo. Trong đống đồ vật bí
mật đó, Giáo chủ Thị thần tìm thấy một chiếc hộp hình ngôi sao năm cánh đựng
những con dấu bằng sắt và viên kim cương Illuminati huyền thoại. Chúng thuộc về một giai
đoạn trong lịch sử của Vatican,
và các tu sĩ tiền bối tin rằng tốt hơn hết là quên chúng đi. Tuy nhiên, Giáo
chủ Thị thần lại không cùng chung quan điểm với họ.
- Nhưng còn phản vật chất… - Vittoria chất vấn. - Cha hành
động mạo hiểm đến mức dám tiêu huỷ toàn bộ toà thánh hay sao?
- Khi đã được Chúa phù hộ thì chẳng có gì là mạo hiểm
hết. - Giáo chủ Thị thần đáp. - Đó chính là hành động tôn vinh Chúa.
- Cha bị mất trí thật rồi! - Vittoria gằn giọng.
- Hàng triệu linh hồn sẽ được cứu vớt.
- Rất nhiều người đã bị sát hại!
- Linh hồn của họ được cứu rỗi!
- Cha hãy nói điều đó với cha của tôi và Max Kohler!
- Cần phải cho cả thế giới thấy rõ sự ngạo mạn của CERN. Một giọt chất lỏng
có thể thiêu rụi gần 1 km!
Thế mà cô còn nói rằng ta bị mất trí hay sao? - Giáo chủ Thị thần bắt đầu cảm
thấy phẫn nộ - Mọi người tưởng nhiệm vụ mà ta đang phải gánh vác đơn giản lắm
hay sao? Những ai có đức tin đều phải trải qua những thử thách của Chúa! Chúa
đã yêu cầu Abraham hi sinh người con trai của mình! Chúa đã yêu cầu Giê-su phải chịu đau đớn
trên cây thập giá! Vì thế cho nên ngày nay chúng ta mới tôn vinh biểu tượng cây
thánh giá - thấm đầy máu, đau đớn chất chồng - để nhắc chúng ta về sức mạnh của
quỷ dữ! Để giúp chúng ta luôn luôn cảnh giác! Những vết sẹo trên thân thể Giê-su chính là bằng
chứng cho sự tồn tại của những thế lực đen tối! Sẹo trên thân thể ta cũng thế!
Cái xấu đang tồn tại, nhưng cuối cùng thì sức mạnh của Chúa sẽ chiến thắng!
Những lời nói sang sảng vang dội giữa bốn bức tường
nhà nguyện Sistine,
tiếp theo đó là sự yên lặng bao trùm. Thời gian như ngừng trôi. Bức bích hoạ "Lời phán
xét cuối cùng" của
Michelangelo hiện
lên sau lưng Giáo chủ Thị thần như muốn báo điềm gở… Giê-su ném những kẻ tội đồ xuống địa ngục.
Đôi mắt Hồng y Mortati nhoà
lệ.
- Ông đã làm gì hả Carlo? - Đức cha hỏi, giọng gần như thì thào. Rồi
Ngài nhắm mắt lại, hai giọt lệ lăn xuống má. - Với Đức Thánh Cha ấy
Rất nhiều người thở dài, như thể mọi người có mặt
trong nhà nguyện đều đã nhất thời quên mất: Giáo hoàng. Bị đầu độc.
- Ông ta chỉ là đồ giả dối đê tiện. - Giáo chủ Thị
thần đáp.
Hồng y Mortati có vẻ kinh hãi:
- Cha nói cái gì thế? Đức Thánh Cha là người trung
thực. Và Người… rất mực yêu quý cha.
- Và tôi cũng đã từng kính yêu ông ấy.
Ôi, tôi đã từng yêu quý ông ấy biết bao nhiêu! Nhưng
trò gian trá ấy! Ông ấy đã bội ước với Chúa!
Giáo chủ Thị thần biết lúc này mọi người không thể nào
hiểu nổi, nhưng rồi họ sẽ
biết sự thật. Khi được biết sự thật, họ sẽ hiểu! Đức Thánh Cha chính là kẻ dối
trá đê tiện nhất trong toàn bộ lịch sử tồn tại của giáo hội. Giáo chủ Thị thần
vẫn nhớ như in cái đêm hôm ấy. Vị thầy tu trẻ vừa từ CERN quay trở về mang theo tin tức về phát
kiến của Vetra,
cũng như sức huỷ diệt khủng khiếp của phản vật chất. Những tưởng Đức Thánh Cha
sẽ nhận thấy những hiểm hoạ tiềm tàng trong công trình khoa học này, nhưng
không, Người chỉ thấy toàn những triển vọng sáng sủa. Giáo hoàng còn định tài
trợ cho công trình này bằng tiền lấy từ ngân quỹ của toà thánh, để thể hiện
thiện chí của giáo hội đối với những nghiên cứu khoa học dựa trên tôn giáo.
Thật điên rồ! Ai đời nhà thờ lại đi tài trợ cho một
công trình đang đe đoạ biến giáo hội thành thứ đồ thừa trong xã hội! Cho một
công trình có thể tạo ra một loại vũ khí giết người hàng loạt! Mẹ của Giáo chủ
Thị thần năm xưa cũng đã thiệt mạng vì một loại vũ khí như thế…
- Nhưng mà… không thể làm thế được! - Giáo chủ Thị
thần thốt lên.
- Ta mang nợ khoa học. - Giáo hoàng trả lời. - Có một
điều mà ta đã giấu kín suốt cả cuộc đời. Khi còn trẻ, ta đã được khoa học ban
tặng một món quà. Món quà mà ta không thể nào quên.
- Con không hiểu. Khoa học có gì để ban tặng cho một
con người đã nguyện hiến mình cho Chúa đây?
- Chuyện dài lắm. - Giáo hoàng nói - Phải có thời gian
thì ta mới kể cặn kẽ cho con nghe được. Nhưng trước hết, con hãy biết một sự
thật rất đơn giản về bản thân ta. Suốt bao nhiêu năm qua ta đã giữ bí mật điều
này. Nhưng đã đến lúc con phải được biết.
Sau đó Giáo hoàng đã nói ra sự thật kinh hoàng đó.
4,171 từ






