
Giới thiệu
“Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!”
“Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!”
“Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!”
“Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương...”
Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói...
“Đây... Đây là giọng của Tố Nghi?”
Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?!
Con gái của Diệp Phùng ta đây ư?
“Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói: “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của tôi mà”
“Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!”
“Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!”
“Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương...”
Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói...
“Đây... Đây là giọng của Tố Nghi?”
Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?!
Con gái của Diệp Phùng ta đây ư?
“Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói: “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của tôi mà”
Danh sách chương (639)
Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250