
Giới thiệu
“Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!”
“Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!”
“Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!”
“Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương...”
Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói...
“Đây... Đây là giọng của Tố Nghi?”
Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?!
Con gái của Diệp Phùng ta đây ư?
“Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói: “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của tôi mà”
“Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!”
“Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!”
“Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương...”
Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói...
“Đây... Đây là giọng của Tố Nghi?”
Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?!
Con gái của Diệp Phùng ta đây ư?
“Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói: “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của tôi mà”
Danh sách chương (639)
Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150