Tâm Trí Tội Phạm
Tâm Trí Tội Phạm - Chương 11
SAI PHẠM | TÌNH DỤC, QUYỀN LỰC VÀ TIỀN BẠC
Không hiểu vì lý do gì, cô y tá đưa tay vào chiếc nôi, và thay vì bế Brian, cô ta chọn bế ra người anh em sinh đôi của cậu bé, Bruce. Cặp song sinh 8 tháng tuổi nhà Reimer ở Winnipeg đều mắc chứng hẹp bao quy đầu, một chứng rối loạn khiến bao quy đầu của chúng không thể co lại và cản trở việc đi tiểu. Trong thời đại phẫu thuật sơ khai giữa những năm 1960, các bác sĩ đề nghị cắt bao quy đầu để điều trị dứt điểm tình trạng này. Cha mẹ Reimer đã đồng ý, và vào buổi sáng sau khi họ đưa cặp song sinh đến bệnh viện, y tá đặt Bruce xuống bàn kiểm tra.
Ngày hôm đó, vị bác sĩ nhi khoa chuyên thực hiện phẫu thuật cắt bao quy đầu không đi làm nên nhiệm vụ thuộc về một bác sĩ đa khoa. Ông ta nhét một dụng cụ kim loại hình chuông vào bên trong bao quy đầu của Bruce để kéo căng nó ra và dùng một chiếc kẹp kim loại để cố định lớp da. Thay vì sử dụng một con dao, người bác sĩ này với lấy một cây kim điện tử. Đó là một thiết bị mới nhất: nó tạo ra các xung điện thông qua một đầu kim để cắt và khâu vết cắt da thịt một cách đồng thời, từ đó giảm thiểu nguy cơ để lại sẹo và chảy máu. Thật không may, bác sĩ dự bị này dường như không để ý đến sự nguy hiểm của việc kết nối điện với kim loại.
Trong lần đầu tiên ông ta chạm cây kim vào bao quy đầu của Bruce, không có gì xảy ra, vì vậy ông ta đã tăng dòng điện lên. Lần này cũng không có chuyện gì xảy ra, vì vậy ông ta tiếp tục tăng lên mức cao hơn. Lần này thì đã có chuyện xảy ra. Dòng điện đốt cháy xuyên qua lớp da bao quy đầu và truyền qua chiếc chuông kim loại bên dưới. Từ vị trí cây kim, dòng điện bao bọc toàn bộ dương vật trong một lớp vỏ nhiệt. Bác sĩ gây mê có mặt nhớ mình đã nghe thấy một âm thanh “giống như miếng bít tết nướng”. Căn phòng cũng có mùi khét của thịt cháy và một làn khói bốc lên từ giữa hai chân Bruce. Vị bác sĩ đa khoa giật kim lại, nhưng đã quá muộn. Vào thời điểm bác sĩ tiết niệu cấp cứu đến, dương vật của Bruce trông trắng bệch và không có máu, giống như một miếng thịt lợn đã quá chín. Nó cũng có cảm giác xốp một cách kỳ lạ.
Cha mẹ của Bruce, Ron và Janet Reimer, ngay sau đó nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. Bệnh viện đã không cho họ biết vấn đề thực sự ngay, mà chỉ nói rằng họ cần phải nhanh chóng đến bệnh viện. Một trận bão tuyết tháng 4 kinh hoàng đang đổ bộ vào Winnipeg, và họ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tới nơi. Nhưng dù sao thì họ cũng chẳng thể làm được gì. Janet nhớ lại, đến ngày hôm sau toàn bộ dương vật của Bruce “đen quắt lại, như một sợi dây nhỏ”. Nó khô đi và vỡ thành những mảnh vụn trong vài ngày tiếp theo.
Bệnh viện chưa bao giờ thực hiện ca cắt bao quy đầu cho Brian và chứng hẹp bao quy đầu của cậu bé đã tự biến mất. Đây là một niềm an ủi nho nhỏ đối với Ron, 20 tuổi và Janet, 19 tuổi, đột nhiên có một đứa con bị “hoạn” và không biết phải làm gì.
John Money từng gọi dương vật là “dấu hiệu tình dục thấp hèn của con người” và nói thêm rằng, “thế giới có thể thực sự là một nơi tốt đẹp hơn cho phụ nữ nếu cả các loài động vật trong trang trại cùng nam giới đều bị thiến từ khi sinh ra.” Nếu những nhận xét đó làm bạn giật mình thì nó đã hoàn thành được nhiệm vụ của mình rồi đấy. Cho dù đó là lòng trung thành nhiệt tâm hay lòng thù hận, không ai có thể đứng trung lập đối với John Money. Ông ta luôn nhận được một phản ứng nào đó.
Money sinh ra và lớn lên vào những năm 1920 trong một cộng đồng Cơ đốc giáo nghiêm khắc ở New Zealand. Ông ta bị cha đánh đập chỉ vì những lỗi nhỏ nhặt, và mẹ ông ta thậm chí còn bị ngược đãi tồi tệ hơn. Bà và các chị em của bà ngày càng căm ghét những gã đàn ông độc ác trong cuộc sống của họ, và Money chính là chiếc bể chứa đầy những thành kiến của họ.
Ở tuổi 25, Money rời New Zealand để đến một trường sau đại học về tâm lý học tại Harvard, và Henry Murray là một trong những người đồng nghiệp của ông ta. Ông ta viết luận án Tiến sĩ về sức khỏe tâm lý của những người lưỡng tính (ngày nay được gọi là những người chuyển giới). Trái ngược với mong đợi, ngay cả sách giáo khoa y khoa cũng dùng những từ như “quái đản”, “không phù hợp” và “nó” để miêu tả những người này. Money nhận thấy hầu hết những người lưỡng tính đều hoàn toàn bình thường và không có tâm lý nóng nảy hơn những người khác. Mong muốn bình thường hóa thành kiến về những người lưỡng tính này (trên toàn thế giới, thành kiến này phổ biến như những người có mái tóc đỏ) khiến ông ta trở thành một anh hùng trong cộng đồng liên giới tính.
Money nhanh chóng được bổ nhiệm một vị trí tại bệnh viện Đại học Johns Hopkins ở Baltimore, nơi ông ta đã có những đóng góp bền bỉ nhất cho mảng tâm lý tình dục. Ở con người, một số yếu tố khác nhau góp phần vào bản dạng tình dục: nội tiết tố, giải phẫu, khuynh hướng tình dục, kỳ vọng văn hóa... Nhưng ngoài tất cả những điều đó, Money nhận ra một yếu tố bổ sung – các cá nhân này cảm thấy tính nam và tính nữ bên trong con người họ.
Dù tính nam và tính nữ thường gắn với bộ phận sinh dục và nội tiết tố, nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Bạn có thể sở hữu cơ quan sinh dục nam nhưng cảm thấy bản thân mang đặc điểm nữ tính, hoặc ngược lại. Money muốn có một thuật ngữ để mô tả cảm giác này, vì vậy ông ta đã tìm đến ngôn ngữ học. Những người nói tiếng Anh bản ngữ thường phải vật lộn với thực tế rằng, trong một số ngôn ngữ khác, các liên kết ngôn ngữ đột nhiên mang tính “nam giới” hoặc “nữ giới”, một đặc điểm được gọi là giới tính của một từ. Money đã mượn thuật ngữ đó và áp dụng nó vào mọi người. Trong lược đồ của Money, “giới tính” bao gồm các nhiễm sắc thể và yếu tố giải phẫu – những thứ thuộc về thể chất – trong khi “giới” bao gồm các hành vi và cảm xúc. Tóm lại, tình dục là khía cạnh sinh học, tâm lý giới tính.
“Giới” sớm trở thành một thuật ngữ tổng quát, và Money đắm chìm với danh tiếng của bản thân với tư cách là người đặt nền móng cho thuật ngữ này. Sau đó, ông ta biến sự nổi tiếng đó thành tai tiếng khi đưa ra những lập trường khiêu khích về các vấn đề xã hội. Một vài lập trường trong số đó vẫn có vẻ kỳ quặc cho đến tận ngày nay. Mọi người vô cùng kinh ngạc khi ông ta ủng hộ chủ nghĩa khỏa thân và hôn nhân mở, đồng thời bảo vệ khuynh hướng khổ dâm. Các quan điểm khác của ông ta cũng có vẻ thiếu thận trọng. Trong các buổi diễn thuyết trước công chúng, ông ta chiếu các slide đồ họa về thú ăn thịt và ăn phân, những điều mà ông ta ủng hộ và cho là hoàn toàn lành mạnh. Ông ta cũng ủng hộ nạn ấu dâm trong một số trường hợp, và tỏ ra bực tức khi mọi người coi loạn luân như một vấn đề không thể chấp nhận. Ông ta cho rằng, trên thực tế, việc cha dượng quan hệ tình dục với con gái riêng thường là một điều tốt vì bà mẹ “vui khi [người chồng] làm điều đó sau lưng bà ta.”
Thật khó để biết liệu Money có tin vào những điều lố bịch này hay không. Ông ta thích làm mọi người phát điên vì tức giận, và từng mô tả phương pháp lý thuyết về tình dục là “chơi một trò chơi khoa học viễn tưởng.” Nhưng một khi thể hiện quan điểm nào đó, ông ta sẽ bảo vệ nó cho đến hơi thở cuối cùng[*].
Nhà tâm lý học kiêm nhà lý luận khét tiếng John Money trong văn phòng của mình với tác phẩm bộ lạc và một cái vạc bí ẩn đang bốc khói. (Từ Bộ sưu tập của Viện Kinsey, Đại học Indiana.)
Sau cuộc hôn nhân ngắn ngủi, Money hầu như không có cuộc sống cá nhân. Mọi người ở Hopkins coi ông ta là một gã khốn nạn rẻ tiền với tính khí nóng nảy. Ông ta bắt sinh viên của mình bóc tem khỏi phong bì để có thể tái sử dụng, và ông ta cũng đã đột kích bữa tiệc buffet ở bệnh viện vào ban đêm và đóng gói đồ ăn thừa vào túi ni lông. Những người đồng nghiệp dám chỉ ra sai phạm của ông ta nhanh chóng học được một bài học và không bao giờ dám làm điều đó thêm một lần nào nữa, nếu không, họ sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ lần thứ hai.
Thay vì mở rộng quan hệ bạn bè, Money chủ yếu tìm kiếm bạn tình. Ông ta trông giống như một vận động viên đu dây thập niên 60 với bộ ria mép và áo cao cổ, háo hức tham gia vai diễn này, đi lại qua các công viên và nhà tắm để kết nối với những người đàn ông hoặc phụ nữ, bất kỳ ai là mục tiêu của ông ta. Tại các hội nghị khoa học, ông ta tổ chức những cuộc hoan ái với những người tham dự khác. (Tôi phải thừa nhận rằng tôi chưa bao giờ tham dự một hội nghị khoa học nào như thế.)
Tất nhiên, cuộc sống riêng tư khét tiếng của Money chỉ làm tăng sự nổi tiếng của ông ta trên các phương tiện truyền thông. Và hơn bất kỳ nhà tình dục học nào khác trong thế kỷ trước (Kinsey, Masters, Johnson, Tiến sĩ Ruth), Money đã giúp mở ra cuộc cách mạng tình dục những năm 1960 thông qua các cuộc phỏng vấn trên tạp chí Playboy và những lần xuất hiện trên truyền hình. Đặc biệt, một quảng cáo truyền hình trên CBS đã để lại những hậu quả nghiêm trọng.
Năm 1965, dưới sự thúc giục của Money, Johns Hopkins mở đơn vị chuyên khoa đầu tiên ở Mỹ dành cho những người chuyển đổi giới tính (transsexuals[*]). (Trước đó, họ thường đến Casablanca.) Hầu hết các nhà tâm lý học thời đó coi chuyển đổi giới tính là một chứng rối loạn tâm thần, và việc phẫu thuật chuyển đổi giới tính đôi khi được so sánh với việc thực hiện các ca phẫu thuật thùy não. Do đó, việc mở một phòng khám để khuyến khích chuyển đổi giới tính dường như là điều quá đáng ngay cả đối với John Money. Vì vậy, vào tháng 2 năm 1967, CBC đã đưa Money lên song để bảo vệ phòng khám này cùng với một người chuyển đổi giới tính nam sang nữ.
Người dẫn chương trình đã tấn công Money ngay từ giây phút đầu tiên bằng một số câu hỏi ngớ ngẩn. (Có phải một người đồng tính sẽ đến gặp ông và nói, “Tôi muốn bị thiến sao?”) Nhưng dù là một người hiếu chiến trong cuộc sống riêng tư, Money luôn nhã nhặn khi đứng trước máy quay và dễ dàng ngăn chặn các cuộc xung đột. Khi người dẫn chương trình buộc tội ông ta đóng vai một vị thánh, Money cười khẩy và hỏi: “Anh có muốn tranh luận về khía cạnh của Chúa không?”
Có lúc, Money nhận câu hỏi từ khán giả, trong đó có câu hỏi về trẻ em liên giới tính có bộ phận sinh dục không rõ ràng. Từ lâu, Money đã thúc đẩy việc phẫu thuật cho những đứa trẻ như vậy, để “sửa chữa” bộ phận sinh dục của chúng trước khi chúng gặp phải chấn thương tâm lý. Không rõ tại sao ông ta lại đưa ra lập trường này. Trên thực tế, nghiên cứu của riêng ông ta đã cho thấy mức độ phát triển ổn định trong hầu hết các loài lưỡng tính. Bất chấp điều đó, ông ta đảm bảo với khán giả trường quay rằng, các bác sĩ phẫu thuật có thể “điêu khắc” những đứa trẻ khác giới thành trai hoặc gái, tùy theo giới tính nào là phù hợp nhất. Khi đó, cha mẹ có thể nuôi dạy đứa trẻ theo giới tính phù hợp và đứa trẻ sẽ lớn lên hoàn toàn bình thường.
Tình cờ là một cặp vợ chồng trẻ ở Winnipeg đã xem chương trình này. Là người tỉnh lẻ, họ không nhận ra giọng của Money – họ nghĩ ông ta nói giọng Anh. Họ cũng không nắm được tất cả các biệt ngữ tâm sinh dục[*] mà ông ta sử dụng. Họ tròn xoe mắt ngạc nhiên khi ông ta đề cập đến việc chữa bộ phận sinh dục của trẻ em. Đây là người có thể giúp Bruce bé bỏng của họ.
Để hiểu rõ thảm họa đang diễn ra, cần phải lùi lại một chút và khám phá cuộc tranh luận lâu dài về cái gọi là lý thuyết phiến đá trắng về bản chất con người.
Có hai luồng ý kiến ở đây. Một bên lập luận rằng đặc điểm và tính cách của một người được định sẵn từ khi sinh ra và nền văn hóa không thể thay đổi bản chất bẩm sinh cơ bản đó. Bên còn lại lập luận ngược lại: con người khi sinh ra là những phiến đá trắng, và nền văn hóa định hình nên chúng ta. Liên quan đến khía cạnh tình dục của con người, cuộc tranh luận đi đến vấn đề: Yếu tố nào chi phối – giới tính sinh học hay giới tính tâm lý?
Đối với Money, bản dạng giới lấn át giới tính. Tại sao? Bởi từ nghiên cứu của mình về những người liên giới tính và chuyển giới, ông ta biết rằng tuyến sinh dục và nhiễm sắc thể X/Y không phải lúc nào cũng xác định giới tính của một người. Thông thường, giới, giới tính, nhiễm sắc thể và giải phẫu học đều ăn khớp với nhau. Nhưng một số người cảm thấy bản thân là nam hay nữ dù điều đó trái ngược với tuyến sinh dục và nhiễm sắc thể của họ. Nói cách khác, bản dạng giới có thể lấn át yếu tố giải phẫu và sinh lý học.
Điều này vẫn chính xác cho đến thời điểm hiện tại, nhưng Money sau đó đã đưa mọi thứ đi xa hơn. Sự không đồng nhất giữa giới tính giải phẫu và giới tính tâm lý ở một số người đã khiến ông ta đưa ra kết luận rằng, giới là thứ linh hoạt ở tất cả mọi người, đặc biệt là ở trẻ sơ sinh. Con người khi sinh ra là những phiến đá trắng về tình dục. Theo cách nói của ông ta, “Hành vi và xu hướng tình dục nam hay nữ không có cơ sở bẩm sinh, bản năng[*].”
Điều này dẫn đến những kết luận khác sắc sảo hơn. Theo thống kê, hầu hết những người có dương vật và nhiễm sắc thể XY đều bị phụ nữ hấp dẫn. Nhưng Money đã bỏ qua ý tưởng về sự liên quan giữa sinh học và điều này. Thay vào đó, xã hội quy định những người có dương vật và nhiễm sắc thể XY sẽ cảm thấy phụ nữ thật hấp dẫn, khác một chút so với những chú chó của Pavlov chảy nước dãi khi chuông reo. Điều này cũng xảy ra với những người có buồng trứng và nhiễm sắc thể XX. Một lần nữa, về mặt thống kê, hầu hết những người có buồng trứng và nhiễm sắc thể XX đều thấy đàn ông hấp dẫn một cách kỳ lạ. Nhưng đó không phải là do di sản sinh học hàng trăm triệu năm của động vật. Thay vào đó, những người có buồng trứng này chỉ đơn giản là những cỗ máy với cái đầu trống rỗng tuân theo những quy định xã hội đáng kính.
Có lẽ Money đang chơi một “trò chơi khoa học viễn tưởng” khác ở đây. Nhưng nhiều người đã xem xét những tuyên bố của ông ta một cách nghiêm túc, và thậm chí còn đi xa hơn ông ta khi bác bỏ cơ sở sinh học của tình dục. Thật vậy, ý tưởng cho rằng giới tính và tình dục chỉ là những cấu trúc xã hội hoàn toàn phù hợp với chính trị cách mạng của những năm 1960. Nói tóm lại, quan điểm khoa học của Money rất hợp thời về mặt chính trị, nhưng về mặt lịch sử, đây là một ngọn cờ cảnh báo cho hành vi lạm dụng.
Money và các đồng minh của ông ta không hề sai lầm khi tuyên bố rằng một số khía cạnh của giới được tạo nên dựa trên các yếu tố xã hội. Không ai thực sự nghĩ việc thích màu hồng hơn màu xanh lam có cƠ SỞ di truyền hoặc nội tiết tố. Ngoài ra, những định kiến về phụ nữ (rõ ràng) đã được sử dụng để phủ nhận cơ hội của họ trong nhiều thiên niên kỷ. Nhưng tuyên bố của những môn đồ cấp tiến nhất của Money rằng nhiễm sắc thể và hormone không bao giờ đóng bất kỳ vai trò nào trong việc khiến bất kỳ ai trở nên nam tính hay nữ tính, nói thẳng ra, chúng chỉ là những thứ bỏ đi – một quan điểm không có cơ sở thực tế hơn cả nỗ lực của Lysenko khi trồng chanh ở Siberia.
Nói rõ hơn, những người cấp tiến này – hầu hết đều là các nhà khoa học xã hội – không chỉ đang vạch ra một số ngoại lệ, hay cho rằng đàn ông có thể có mặt nữ tính và phụ nữ có mặt nam tính. Tất cả điều đó là sự thật. Đúng hơn, giống như những tín đồ Cơ đốc theo chủ nghĩa chính thống, về cơ bản họ phủ nhận rằng sự tiến hóa được áp dụng cho con người. Người Homo sapiens bằng cách nào đó đã được miễn trừ một cách kỳ diệu khỏi các quy luật tự nhiên vốn đã hình thành các hành vi tình dục của mọi loài động vật khác trong lịch sử Trái đất. Nền văn hóa đã vượt trội hơn so với nhiễm sắc thể.
Sai lầm thực sự của Money là áp dụng lý thuyết lâm sàng vào con người thực tế. Bất cứ khi nào bắt gặp một em bé có bộ phận sinh dục không rõ ràng, ông ta đều thúc giục phẫu thuật để chúng có giới tính bình thường hơn. Bởi nếu giới tính chiếm ưu thế so với sinh học, tất cả những gì cha mẹ phải làm là nuôi dạy đứa con đã qua phẫu thuật thành nam hoặc nữ và, trước khi thay đổi, sự giáo dục đó sẽ vượt qua mọi thứ khác và sinh ra một bé trai hoặc bé gái hoàn toàn bình thường.
Tuy nhiên, dù về mặt lý thuyết, trẻ em có thể chuyển đổi linh hoạt giữa hai giới tính, nhưng trên thực tế, Money thường khuyến nghị phẫu thuật trẻ sơ sinh liên giới tính trở thành nữ giới. Tại sao? Một người theo trường phái Freud có thể cảm thấy khó chịu trước nhận xét về việc thiến bộ phận sinh dục. Nhưng trong thực tế, trong điều kiện phẫu thuật, việc tạo ra một âm đạo dễ dàng hơn nhiều so với một dương vật (thường bằng cách sử dụng các phần của ruột kết). Như một bác sĩ phẫu thuật đã nói một cách thô thiển, “Bạn có thể khoét một cái lỗ nhưng bạn không thể dựng một cái cột”. Và một lần nữa, miễn là cuộc phẫu thuật diễn ra trong khoảng thời gian đủ sớm, trước 30 tháng tuổi, cha mẹ được cho là có thể nuôi dạy một đứa trẻ trở thành người có giới tính nam hoặc nữ.
Vào những năm 1960, quan điểm của Money về giới tính và tính biến động của giới tính đã thống trị lĩnh vực tâm lý học – “một sự đồng thuận hiếm thấy trong khoa học” như một nhà sử học ghi chép lại. Nhưng ông ta đã gặp phải một số trở ngại. Vào cuối những năm 1950, các nhà khoa học tại Đại học Kansas thực hiện một loạt thí nghiệm trên bào thai chuột lang. Khi còn trong bụng mẹ, não của động vật có vú được tắm trong nội tiết tố nam hoặc nữ, tùy thuộc vào tuyến sinh dục mà chúng sở hữu. Để bắt chước những điều kiện này, các nhà khoa học Kansas lấy một số bào thai chuột lang cái và ngâm ngập chúng trong tử cung với mức độ testosterone điển hình của giới đực. Khi những con cái này lớn lên và trưởng thành về mặt giới tính, chúng hoạt động như những con đực: chúng cưỡi lên những con cái khác trong tư thế hung hăng và bắt đầu đẩy hông. Các thí nghiệm tương tự, trong đó bào thai chuột lang đực tiếp xúc với các hormone điển hình của giới cái trong tử cung, tạo ra những con đực sẽ nằm sấp và nâng mông lên để tạo điều kiện cho việc thâm nhập (một hành vi bản năng được gọi là chứng ưỡn lưng). Nói chung, chỉ riêng nội tiết tố – một yếu tố sinh học – dường như đã quyết định việc loài chuột lang có hành vi điển hình là đực hay cái. Và không giống như – con người, thật khó để tranh luận rằng văn hóa của loài chuột lang bằng cách nào đó có truyền dạy cho chúng các đặc điểm hay không.
Money bác bỏ những phát hiện này, cho rằng nó chỉ là nghiên cứu “về loài gặm nhấm”, và ông ta cũng hoàn toàn có lý. Như chúng ta đã thấy trước đó, kết quả thu được từ các loài động vật không phải lúc nào cũng có thể áp dụng với loài người. Điều đó đặc biệt đúng với một chủ đề phức tạp như tình dục của con người. Kết hợp thực tế đó với địa vị và quyền lực đáng gờm của Money, và thách thức từ phòng thí nghiệm của Kansas có thể đã chấm dứt một cách lặng lẽ – nếu không phải vì một điều. Năm 1965, Milton Diamond, một sinh viên dũng cảm quyết định đi theo Money, viết một bài báo trong đó chỉ trích học thuyết phiến đá trắng trong đặc điểm tình dục của con người.
Thay vì phớt lờ anh ta, Money đã tấn công, và hành động đáp trả đó không chỉ xuất hiện trên các mặt báo. Tại một hội nghị về giới tính vài năm sau đó, Money ngà ngà say đã phát hiện ra Diamond trong một bữa tiệc cocktail và hét lên, “Mickey Diamond, tao ghét sự can đảm chết tiệt của mày!” Sau đó, ông ta đã rình rập và bị cáo buộc (từ nhiều nguồn thông tin khác nhau) tấn công Diamond.
Một dòng trong bài báo của Diamond đã khiến Money đặc biệt khó chịu. Các loài lưỡng tính có cả đặc điểm giới tính đực và cái, và Diamond thừa nhận rằng có lẽ giới tính linh hoạt trong những trường hợp như vậy. Nhưng chưa chắc bản dạng giới và giới tính là đặc điểm linh hoạt ở người. Khi Diamond phản đối, “Chúng ta không có một ví dụ nào về trường hợp một cá nhân bình thường được sinh ra là nam và... được nuôi nấng trở thành một nữ.”
20 tháng sau, Money xuất hiện trên CBC. Vài ngày sau đó, Ron và Janet Reimer ở Winnipeg đã viết một bức thư về đứa trẻ bị “cắt xẻo” một phần trên cơ thể, Bruce.
Đó là một ơn trời ban. Money từng than thở về việc đạo đức y khoa hạn chế “quyền của các nhà điều tra lâm sàng” trong việc thử nghiệm trên con người. Đột nhiên, một thí nghiệm tự nhiên hoàn hảo đã rơi xuống trước mặt ông ta. Nuôi dạy Bruce thành một cô gái sẽ là lời đáp trả thách thức của Diamond và chứng minh một lần và mãi mãi rằng, bản năng tình dục chỉ là một phiến đá trắng. Tại sao, cậu bé này thậm chí còn có một người anh em song sinh để phục vụ như một người đối chứng.
Money chộp lấy một cây bút và viết một lá thư cho gia đình Reimer, thúc giục họ đưa Bruce đến Baltimore. Thử nghiệm của ông ta trong lĩnh vực mà một nhà phê bình gọi là “kỹ thuật tâm sinh dục” sắp được thực hiện.
Hai tờ báo ở Winnipeg đã nắm được câu chuyện cắt bao quy đầu và đăng rất nhiều thông tin giật tít. Thật kỳ diệu, tên của anh em nhà Reimer không bao giờ bị rò rỉ, nhưng Ron và Janet đã trở nên hoang tưởng về việc ra ngoài. Họ sợ hãi đến mức không dám thuê người trông trẻ hay ra ngoài đi chơi. Điều gì sẽ xảy ra nếu Bruce cần thay tã và người giữ trẻ nhìn thấy bộ phận đó của con. Thay vào đó, họ ở nhà và tự làm mọi việc. Janet chửi rủa Chúa vì đã khiến con trai mình bị tật. Ron nghiện rượu nặng và gặp rất nhiều ác mộng, trong đó ông ta không ngừng bóp cổ vị bác sĩ gây ra việc này.
Sau đó, vào một đêm nọ, họ nhìn thấy Money trên CBC. Họ đã viết thư cho ông ta trong tuyệt vọng – và thật không ngờ, nhà khoa học nổi tiếng trên truyền hình đã phản hồi. Họ đến Baltimore ngay sau đó.
Phong cách bài trí văn phòng của Money khiến họ giật mình – đặc biệt là tác phẩm nghệ thuật bộ lạc với bộ phận âm đạo đang mở ra và những tượng hình dương vật kỳ dị. (Rõ ràng, sự ngạc nhiên của họ đã khiến ông ta thích thú.) Khi họ bình tĩnh trở lại, Money vạch ra kế hoạch biến Bruce thành nữ giới. Ông ta đảm bảo với cặp vợ chồng rằng, các bác sĩ phẫu thuật tại Hopkins đã thực hiện các thao tác cần thiết rất nhiều lần và có thể tạo ra một âm đạo hoàn hảo cho Bruce, thậm chí có khả năng đạt cảm giác cực khoái. Bruce sẽ không bao giờ có con (không có tử cung) và sau này sẽ cần bổ sung estrogen, nhưng ngoài điều đó ra thì cậu bé sẽ là một phụ nữ hoàn toàn bình thường.
Tuy nhiên, Ron và Janet vẫn do dự. Phẫu thuật ở độ tuổi nhỏ như vậy liệu có an toàn không? Họ quay trở lại Winnipeg để suy nghĩ thêm.
Sự thiếu quyết đoán của họ trong vài tháng sau đó khiến Money khó chịu. Nếu họ không đồng ý thì thử nghiệm hoàn hảo của ông ta sẽ đổ vỡ. Ông ta bắt đầu viết thư cho họ, giải thích rằng sự chần chừ của họ đang khiến Bruce phải chịu một cuộc sống đau khổ. Thế nhưng Money không giải thích rõ ràng rằng phương – pháp điều trị được đề xuất của ông ta mang tính thử nghiệm rất cao – đây được cho là một sự xâm phạm quy định đạo đức rõ ràng. Các bác sĩ tại Hopkins thực sự đã thực hiện phẫu thuật tạo hình âm đạo trước đây nhưng chỉ trên những đứa trẻ rối loạn phân định giới tính. Từ trước đến nay, chưa có ai từng nuôi dạy một cậu bé điển hình về mặt giải phẫu mang tính nam trở thành một bé gái.
Cuối cùng, nhà Reimer đã đồng ý: phẫu thuật dường như là cách tốt nhất để giảm thiểu sự sỉ nhục cho Bruce – và cho chính họ. Vào tháng 7 năm 1967, họ bay trở lại Baltimore và để đứa con của mình trải qua những ca phẫu thuật. Các bác sĩ phẫu thuật đã kẹp đôi chân nhỏ bé của Bruce dạng ra, và chuẩn bị thiến cậu bé, chỉnh sửa lại túi bìu rỗng thành âm hộ.
Bây giờ đến phần khó khăn. Trước khi Bruce về nhà, Money nói với Ron và Janet về tầm quan trọng của hai điều: sự bí mật và tính nhất quán. Bruce không bao giờ có thể biết cậu từng là một cậu bé, và cha mẹ của cậu không bao giờ được đối xử với cậu như một bé trai. Điều đó có nghĩa là họ cần một cái tên mới – Ron và Janet đã chọn cái tên Brenda – cũng như váy, tóc dài và đồ chơi nữ tính. Brenda cần được xã hội hóa hoàn toàn như một cô gái.
Than ôi, Brenda đã có những suy nghĩ khác. Những tháng đầu tiên sau phẫu thuật không có biến cố nào xảy ra; những đứa trẻ sơ sinh phần lớn không để ý đến những chuyện đang xảy ra. Nhưng khi chập chững biết đi, Brenda bắt đầu nổi cơn tam bành về quần áo của mình. Như một kiểu tiệc công khai bản dạng giới cho cô gái mới lớn của họ, Janet đã may một chiếc váy ren cho Brenda bằng chất liệu sa tanh từ chính chiếc váy cưới của cô; Brenda đáp lại bằng việc giằng rách chiếc váy trên người. Brenda cũng ghét việc không được tham gia vào các hoạt động của những bé trai. Một buổi sáng, khi cặp song sinh đang xem bố mẹ chuẩn bị vệ sinh cá nhân ở bồn rửa mặt, cô bé đã vô cùng tức giận khi Brian học cách cạo râu trong khi cô bé phải học cách trang điểm.
Đồ chơi là một chiến trường khác. Ở trường tiểu học, Brenda bí mật dùng tiền tiêu vặt để mua súng nhựa ở cửa hàng, và trong một lần Ron và Janet tặng cô bé một chiếc máy khâu đồ chơi, cô bé đã lấy trộm tuốc nơ vít của Ron và tháo các bộ phận chiếc máy này ra. Chắc chắn, nhiều nữ kỹ sư hoặc nữ quân nhân có thể cũng làm như vậy khi còn nhỏ. Nhưng Brenda hầu như không phải là cô bé dễ thương như những gì Money đã hứa hẹn.
Vấn đề kinh khủng nhất liên quan đến việc đi tiểu: Brenda thường xuyên không chấp nhận việc phải ngồi xuống để đi tiểu. Thay vào đó, cô bé muốn tiểu đứng, việc này thực sự bẩn thỉu đối với một cô gái. Nhưng vì cô bé đang tiểu ra theo lỗ dương vật trước kia nên dòng nước tiểu bắn ra theo chiều song song với mặt đất, khiến nước tiểu vương vãi khắp nơi. Brenda khăng khăng đòi tiểu đứng bằng mọi cách, ngay cả khi ở trường, điều này khiến các bạn cùng lớp của cô bé cảm thấy ghê tởm.
Đó chỉ là khởi đầu cho những rắc rối mà cô bé gặp phải ở trường học. Từ những năm học mẫu giáo trở đi, các bạn cùng lớp của Brenda đã cô lập cô bé; ngay cả giáo viên cũng nhìn cô bé một cách đầy ngờ vực. Chắc chắn Janet đã cố gắng hết sức với Brenda, buộc những dải ruy băng vào mái tóc xoăn của cô bé và đặt cuốn sổ thăng bằng trên đầu để cải thiện dáng đi. Tuy nhiên, dù sở hữu vẻ ngoài nữ tính đầy lôi cuốn, nhưng ngay khi bắt đầu bước đi hoặc nói chuyện, Brenda đã tự phản bội bản thân và biến mình thành một nữ sinh kém quý phái nhất.
Giờ đây, vấn đề không phải nằm ở cách nói chuyện hay dáng đi “nam tính” từ trong bản chất. Vấn đề là, dù trong bất cứ điều kiện nào, phần lớn đàn ông trong văn hóa Bắc Mỹ đều đi bộ và nói chuyện theo một cách nhất định, và Brenda theo bản năng đã sao chép những thói quen đó. Tại sao? Bởi dù thiếu dương vật, và dù đã nhiều năm hòa nhập với xã hội dưới hình hài một cô gái, song cô bé vẫn mang những đặc điểm nhận dạng cơ bản của một người con trai. Cô bé vẫn cảm thấy mình là một người con trai ở một mức độ nguyên bản nào đó.
Thật không may, các bạn cùng lớp của Brenda không hay biết gì về cuộc đấu tranh này. Tất cả những gì chúng biết là một cô gái đang học theo những thói quen của đàn ông, và giống như những đứa trẻ thường làm, chúng chộp lấy sự khác biệt này và bắt đầu chế giễu cô bé là “vượn người” và “người ăn lông ở lỗ”. Chúng ghê tởm sự hung dữ của cô bé. Cô bé luôn lao vào các nữ sinh khác vào giờ ra chơi và đánh gục họ trên sàn đất; họ ghét chơi cùng cô bé. Trên thực tế, Brenda tỏ ra hung dữ hơn nhiều so với người anh em song sinh của mình, trộm đồ chơi của cậu bé và thậm chí đánh anh trai để làm trò vui. (Một lần, khi đang tắm cùng nhau, Brian đã cương cứng và đứng dậy để khoe. “Nhìn xem anh có gì này!”) Nghiêm trọng hơn, khi lớn hơn, Brenda bị đuổi học vì đánh đập một bạn học chế nhạo cô, sau đó vật cô gái đó xuống đất.
Trong thời gian đó, Brenda và cha mẹ của cô bé bay đến Baltimore hằng năm để cập nhật tình hình thay đổi của Brenda với Money[*]. Công bằng mà nói, gia đình Reimer đã giấu Money một số rắc rối của Brenda – họ muốn trở thành những phụ huynh tốt nhất. Nhưng Money đã bỏ qua hoặc phớt lờ nhiều dấu hiệu cảnh báo về bệnh nhân của mình, đặc biệt là trong các cuộc nói chuyện riêng với cô bé. Money sẽ bắt đầu cuộc nói chuyện bằng cách hỏi Brenda một loạt câu hỏi. Khi cô bé cố gắng trả lời, ông ta sẽ nhắc nhở cô bé trả lời theo một định hướng nhất định hoặc thậm chí ngắt lời cô bé. Brenda nhanh chóng học cách trả lời theo hướng mà ông ta muốn nghe: Cô bé thích may vá, chơi với búp bê và làm tóc. Cô bé chưa bao giờ đánh nhau ở trường học. “Bạn không thể tranh luận với các thiên thần áo trắng,” sau đó cô bé giải thích. “Bạn chỉ là một đứa trẻ và suy nghĩ của họ đã được hình thành từ trước cuộc trò chuyện rồi.”
Những cuộc gặp khác với Money là nỗi ám ảnh đối với Brenda. Dù là một người ngọt ngào khi xuất hiện trên truyền hình nhưng Money là một người nói năng thô tục trong giao tiếp cá nhân và thường xuyên xúc phạm bệnh nhân. Ông ta thường bất ngờ hỏi bệnh nhân có thích tắm nước tiểu để thỏa mãn khoái cảm tình dục hay không và thường nói về chủ đề tình dục bằng những từ ngữ thô tục. (“Em đã làm tình với ai bao giờ chưa? Em có thích quan hệ tình dục không?”) Để giúp Brenda hòa nhập với xã hội như một phụ nữ, ông ta đã cho cô bé xem những bức ảnh chụp những đứa trẻ khỏa thân, cũng như những bức ảnh đẫm máu khi sinh con, đảm bảo rằng cô bé cũng sẽ có “lỗ con” sau cuộc phẫu thuật tiếp theo.
Những cuộc nói chuyện kỳ quặc nhất – có dấu hiệu phạm tội – đều có sự xuất hiện của cả Brenda và Brian. Money sẽ ra lệnh cho chúng cởi truồng trong văn phòng của ông ta (nếu chúng không tuân theo, ông ta sẽ mắng chửi chúng), sau đó yêu cầu chúng kiểm tra bộ phận sinh dục của nhau trong khi ông ta đứng đó quan sát. (Ron và Janet không biết chuyện này đang diễn ra; họ tin tưởng Money.) Tệ hơn nữa, Money đã buộc cặp song sinh tham gia vào “trò chơi luyện tập tình dục”, một trong những hoạt động yêu thích của ông ta. Bọn trẻ vẫn mặc quần áo khi thực hiện việc này, nhưng Money sẽ ép Brenda quỳ gối chổng mông và khiến Brian phải va đập đưa đẩy vào mông cô bé nhiều lần. Lần khác, ông ta bắt Brenda nằm theo tư thế dạng hai chân ra và buộc anh trai cô phải nằm đè lên người cô bé. Ít nhất trong một lần, Money đã chụp được bức ảnh những đứa trẻ đang làm điều này.
Brenda nhanh chóng cho rằng người-đàn-ông-tốt-bụng Money kia là một kẻ kinh tởm. Cô bé cũng oán giận sự thích thú của ông ta đối với bộ phận sinh dục của cô bé. “Lúc đó tôi vẫn còn quá nhỏ”, cô nói, “nhưng tôi nhận ra rằng, những người này quá nông cạn nếu [bộ phận sinh dục] là thứ duy nhất mà họ nghĩ tôi cần phải có.”
Trong khi đó, Money luôn khoe khoang với các đồng nghiệp về sự tiến bộ của Brenda. Trong các bài báo khoa học, ông ta tuyên bố rằng không ai nghi ngờ việc cô bé vốn được sinh ra là một người con trai; ông ta thậm chí còn suy đoán về một ngày nào đó cô bé sẽ lớn lên và trở thành một “thức quà gợi cảm”. Trong suốt quá trình thực hiện việc này, ông ta cố gắng giấu kín danh tính của gia đình Brenda, nhưng ông ta cũng đưa câu chuyện của Brenda lên phương tiện truyền thông, vốn luôn nhắc đi nhắc lại những lập luận của mình về tầm quan trọng của đặc điểm sinh học như một con vẹt. Ví dụ, vào năm 1973, tạp chí Time báo cáo rằng, cái gọi là trường hợp sinh đôi “làm dấy lên nghi ngờ về lý thuyết cho rằng sự khác biệt lớn về giới tính, tâm lý cũng như giải phẫu là yếu tố bất biến do gen quy định khi thụ thai.”
Nếu Money là một người có quyền lực thì có lẽ ông ta đã biến cặp song sinh nhà Reimer trở thành ngôi sao quốc tế. Dựa trên nghiên cứu này, phẫu thuật phân định lại bản dạng giới và giới tính đã trở thành phương pháp điều trị tiêu chuẩn trên toàn thế giới cho trẻ sơ sinh có cơ quan sinh dục không rõ ràng và chấn thương bộ phận sinh dục, với số ca phẫu thuật lên đến hàng nghìn ca mỗi năm. Trong mọi bài phát biểu, mọi cuộc phỏng vấn, mọi bản tin truyền hình, ông ta đều tán dương việc Brenda đã trưởng thành như thế nào khi trở thành một cô gái.
Trong khi đó, Brenda thực sự đang có ý định tự tử. Hồi tiểu học, cô bé có một hành vi nhận thức tương tự như hành vi mà nhiều người chuyển giới báo cáo. Lúc đầu, cô bé chỉ cảm thấy khác biệt với những đứa trẻ khác một cách mơ hồ. Sau đó, cô bé cảm thấy khác với giới tính hiện tại của bản thân, khác với các cô gái khác. Sau đó, cô bé bắt đầu có những cảm giác giống con trai hơn là con gái. Không hay biết về giới tính khi sinh của mình, cô bé không biết phải làm gì với tất cả những điều này. Đến tuổi vị thành niên, cô bé bị giày vò bởi những suy nghĩ muốn tự sát: “Tôi cứ hình dung ra một sợi dây thừng bị ném qua xà nhà.”
Những người còn lại trong gia đình cũng không khá hơn. Những cuộc đấu tranh của Brenda đã độc chiếm sự chú ý của gia đình, và Brian bắt đầu có hành vi chơi bời – ăn cắp vặt và học đòi dùng ma túy do không nhận được sự quan tâm của gia đình. Bạn bè của Brian cũng nói rõ rằng, nếu cậu bé không muốn trở thành một kẻ hạ đẳng trong xã hội thì tốt hơn hết là phải loại bỏ sự quái đản trong các mối quan hệ xã hội. Cậu đã thực sự trở thành một kẻ như vậy và sau này cảm thấy xấu hổ vì điều đó. Trong khi đó, Ron sa vào chứng nghiện rượu. Đêm này qua đêm khác, ông lê thân xác từ xưởng cưa về nhà và gây mê bản thân bằng những lon bia trước ti vi; về sau, ông dần chuyển sang uống một thứ rượu mạnh hơn như whisky. Sau đó, mỗi sáng thức dậy, ông ta sẽ khịt mũi, lê mình ra khỏi cửa để bắt đầu lại vòng lặp của ngày hôm trước. “Tôi biết cuộc phẫu thuật này sẽ không mang lại kết quả gì sau khi Brenda 7 tuổi hay gì đó”, ông từng nói. “Nhưng chúng tôi phải làm gì?” Janet cuối cùng đã ngoại tình để trả thù Ron (ông không vào giường ngủ mỗi đêm). Khi Ron biết chuyện, Janet xấu hổ đến mức cố tự sát bằng thuốc ngủ. Sau đó, cô bị suy nhược thần kinh và mắc chứng rối loạn tâm thần, không thể phân biệt giữa tưởng tượng và thực tế.
Tuy nhiên, Janet không bao giờ mất niềm tin vào tính xác thực trong hành động của John Money. Giống như nhiều bà mẹ khác, cô tự trách bản thân về những thất bại của con mình, và nỗ lực gấp đôi sau mỗi lần thất bại. Ví dụ, vì Money từng đề xuất mặc váy cho Brenda nên Janet đã buộc Brenda phải mặc váy đến trường hằng ngày, kể cả trong mùa đông giá rét của Winnipeg. (Một giáo viên cuối cùng đã phải can thiệp.) Money cũng đề nghị Ron và Janet quan hệ tình dục trước mặt cặp song sinh. Janet đã không hành động đến mức như vậy, nhưng đã bắt đầu khỏa thân đi lại trước mặt Brenda để cô bé làm quen với cơ thể phụ nữ.
Theo chỉ dẫn của Money, Brenda cũng đã đến gặp các bác sĩ tâm lý ở Winnipeg để giúp cô bé điều chỉnh hành vi. Họ luôn giữ kín việc cắt bao quy đầu trong quá khứ, và nhận ra những nỗ lực nữ tính hóa cô bé đã thất bại. Tuy nhiên, họ có thể làm gì? John Money là một nhà tình dục học nổi tiếng trên truyền hình; họ là những kẻ ngu ngốc đến từ Manitoba. Về mặt tâm lý, họ cũng trở thành con mồi của ngụy biện chi phí chìm: Chúng ta đã nỗ lực rất nhiều. Tốt hơn là hãy tiếp tục làm việc này. Nói chung, họ cảm thấy bất lực trong việc thay đổi hướng đi hay chống lại Money – chính xác là kiểu tuân theo quyền lực một cách mù quáng, từ đó cho phép hành vi phi đạo đức phát triển.
Tuy nhiên, sức mạnh của Money vẫn có giới hạn. Các nhiễm sắc thể của Brenda không theo kịp những lý thuyết mới nhất của ông ta về sự tầm thường của sinh học, và vào khoảng thời gian mà hầu hết các bé trai bước vào tuổi dậy thì, cơ thể cô bé bắt đầu trải qua những thay đổi điển hình của một nam giới[*]: vai cô bé mở rộng, cánh tay và vùng cổ dày lên, và giọng nói bắt đầu trầm.
Vào mùa hè năm 1977, khi Brenda tròn 12 tuổi, Money cố gắng điều chỉnh cơ thể của Brenda bằng cách kê đơn estrogen. Khi Brenda nghi ngờ hỏi những viên thuốc đó có tác dụng gì, cha cô đã lẩm bẩm: “Để con mặc áo ngực”. Tuy nhiên, Brenda không muốn mặc áo ngực và bắt đầu vứt thuốc vào nhà vệ sinh. Thật không may, những viên thuốc đã để lại một vệt màu hồng khi gặp nước, sự việc bị bại lộ và kể từ đó, cha mẹ của cô bé luôn canh chừng bên cạnh và đảm bảo cô bé nuốt chúng. Trước sự kinh hãi của bản thân, Brenda sớm phát triển vùng ngực và cô bé cố gắng che đậy bằng cách ăn kem để tăng cân.
Chẳng bao lâu sau, Brenda ghê tởm cái nhìn của Money, và cuộc chia tay cuối cùng giữa họ diễn ra tại văn phòng của Money vào năm 1978. Ông ta thúc ép Brenda phẫu thuật thêm ở bộ phận sinh dục. Trước cơn thịnh nộ của Money, Brenda cuối cùng đã đứng lên bảo vệ chính mình và từ chối thực hiện yêu cầu. Vì vậy, để thay đổi chiến thuật, một ngày nọ, Money đã khiến Brenda kinh ngạc khi đưa một người chuyển giới từ nam sang nữ đến buổi nói chuyện của họ. Công việc của người này là thảo luận với Brenda và giải thích về cuộc sống tốt đẹp của cô ta sau khi phẫu thuật.
Một cuộc trò chuyện căng thẳng đã xảy ra sau đó. Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Money đưa tay ra để siết chặt vai Brenda. Nhưng Brenda không còn tin tưởng ông ta nữa. Cô bé tưởng tượng ra móng vuốt của ông ta đang vươn tay về phía mình và sợ bị ông ta kéo vào phòng phẫu thuật. Cô bé chạy ra khỏi văn phòng và bắt đầu lao qua các hành lang của bệnh viện, cuối cùng leo lên mái nhà để chạy trốn. Khi được bố mẹ đến đón vào chiều hôm đó, Brenda nói thẳng với họ rằng nếu phải gặp lại Money, cô bé sẽ tự sát.
Một đồng nghiệp của Money sau đó đã nói: “Tôi chưa bao giờ thấy một bệnh nhân nào trong đời cư xử như vậy khi đi khám bác sĩ khác – cô bé đã hoảng sợ tột độ.”
Điều đã cứu mạng Brenda là cuộc gặp của cô bé với Mary McKenty vào năm 1979. Giống như mọi bác sĩ tâm lý khác ở Winnipeg, McKenty nhìn thấu mọi tuyên bố của Money về việc chuyển đổi giới tính thành công. Không giống như các bác sĩ tâm lý khác, McKenty không thúc ép Brenda tuân theo chương trình làm việc của Money. Cô chỉ lắng nghe và cố gắng giành được sự tin tưởng của Brenda.
Chuyện này phải mất một thời gian. Lúc đầu, Brenda chỉ trích McKenty, vẽ những bức tranh biếm họa khó chịu về cô và viết “lệnh tử hình”. Nhưng McKenty vẫn kiên trì, vui vẻ và từng chút một xóa bỏ dần thái độ lạnh lùng của Brenda. Lần đầu tiên cô bé mở lòng với ai đó về những lo lắng của bản thân. Cô bé cũng kể lại những giấc mơ, bao gồm cả những giấc mơ hạnh phúc, trong đó cô bé là một nông dân làm ruộng, và cả những cơn ác mộng, trong đó John Money xuất hiện trong một chiếc áo choàng nham hiểm. Đáp lại, McKenty và Brenda đã thành lập một “câu lạc bộ” có tên “Dont Want to See Dr. Money Club” (Không muốn gặp bác sĩ Money), và tự nhận mình là cảnh sát.
Khi đó, sự đồng cảm như vậy là rất cần thiết vì những chật vật của Brenda ở trường học đã lên mức khủng hoảng. Brenda luôn bị điểm kém và đối mặt với các vấn đề kỷ luật, và trong năm học lớp 9, mùa thu năm 1979, cha mẹ cô bé đăng ký cho cô tham gia một chương trình công nghệ cao, để trở thành một thợ sửa xe hơi. Ở đó, cô bé đã vứt bỏ mọi thói quen nữ tính của bản thân, mặc áo khoác denim, đi giày cao cổ và trở thành nữ sinh đầu tiên trong lịch sử trường thi chuyên ngành Sửa chữa thiết bị gia dụng. Nhưng ngôi trường mới nằm ở một khu vực hoang sơ của thị trấn, và một người bạn học đã từng rút dao đe dọa cô. Một số bạn học nữ của cô cũng từng coi cô là gái mại dâm, và khi họ bắt gặp Brenda đi tiểu đứng vào một ngày nọ, họ đe dọa sẽ giết cô nếu cô lại đặt chân vào phòng tắm nữ. Sau đó, cô bé đã đi tiểu trong một con hẻm gần đó.
Giữa những hỗn loạn này, một bác sĩ địa phương (sau khi tham khảo ý kiến của McKenty) cuối cùng cũng thuyết phục được Ron và Janet nói ra sự thật với Brenda và tiết lộ toàn bộ câu chuyện về cuộc đời cô. Ron đã thực sự cố làm điều này trong một lần trước đây, vào khoảng thời gian Money bắt đầu gây áp lực buộc Brenda phải phẫu thuật nhiều hơn. Nhưng ông không thể cất lời và chỉ nói được rằng một bác sĩ đã phạm sai lầm ở “vùng dưới” từ rất lâu trước đây, và bây giờ một bác sĩ phẫu thuật muốn sửa chữa điều đó. Với cảm giác bối rối, Brenda đã không chú ý đến ý nghĩa đằng sau những câu nói đó. Cô chỉ hỏi về người bác sĩ kia, “Bố có đánh ông ta không?”
Lần này, Ron đưa Brenda đi ăn kem trước khi nói ra mọi thứ – một sự tử tế khiến Brenda ngay lập tức cảm thấy phải đề phòng. Có phải cha mẹ cô sắp ly hôn, hay cuộc phẫu thuật khác chuẩn bị được thực hiện? Ron không nói gì. Thực tế, ông không nói bất cứ điều gì. Họ lấy kem và lái xe về nhà, rồi tấp xe vào lề đường trong im lặng. Ông lại một lần nữa không nói nên lời.
Sau đó, đột nhiên, Ron đã làm được. Ông bắt đầu nói và mọi thứ sụp đổ ngay lập tức – việc cắt bao quy đầu thất bại và việc cô từng là một cậu bé, lý thuyết giới tính của Money và kế hoạch nuôi dạy cô thành một bé gái thực thụ. Ron nói và nói cho đến khi ông khóc sưng cả hai mắt, và vẫn tức tưởi ngay khi đang lái xe trên đường.
Brenda im lặng lắng nghe, cây kem bị bỏ quên của cô nhỏ giọt xuống cánh tay. Dù cảm thấy choáng váng, nhưng cô cũng có cảm giác nhẹ nhõm. Cô nói: “Tất cả mọi thứ đều quá đột ngột và khó hiểu. Và đây là lần đầu tiên mọi thứ trở nên hợp lý.”
Kể từ thời điểm đó trở đi, Brenda quyết tâm sống như một người đàn ông. Cô chỉ hỏi bố mình một câu: “Tên [khai sinh] của con là gì?” Người bố nghẹn ngào thốt lên “Bruce”, nhưng Brenda bác bỏ cái tên đó vì quá ngớ ngẩn. Thay vào đó, cô đã chọn cái tên David, theo tên vị vua trong Kinh thánh: “Cái tên khiến con nhớ đến một người đàn ông đối mặt với một loạt những vấn đề chống lại ông ấy, là người dám đối diện với một người khổng lồ cao hai mét rưỡi. Nó nhắc nhở con về lòng dũng cảm.”
David cần sự can đảm đó. David đã công khai bản dạng tính nam của mình trong một đám cưới diễn ra 6 tháng sau đó. Cậu vẫn còn nhiều phần mỡ với vùng ngực nở to, và đại gia đình nhìn chằm chằm khi thấy cậu đến với bộ comple trên người. Cậu khăng khăng muốn khiêu vũ với cô dâu. Sau đó, cậu cảm thấy tự tin hơn và bắt đầu dùng testosterone. David nhanh chóng vọt cao thêm hơn 3cm, và như một nghi thức cổ điển của mọi người đàn ông, cậu bắt đầu mọc ria mép.
Dù có vẻ hơi khó hiểu nhưng vấn đề không có bạn bè của David giờ đây bỗng trở thành một thứ tài sản: không ai loan truyền tin về quá trình chuyển đổi của cậu hoặc sự thật đáng xấu hổ rằng cậu thiếu dương vật. Anh trai Brian của cậu thậm chí đã thay đổi hành vi của bản thân vì đã từng bỏ rơi em trai trong quá khứ, đưa David tham gia vào nhóm bạn của cậu ta. Cặp song sinh đã tạo nên một câu chuyện không mấy hợp lý về việc David là anh em họ và đến sống chung với gia đình. Về phần Brenda, ừm, cô đã chết trong một vụ rơi máy bay trên đường đến thăm bạn trai cũ ở British Columbia. Không ai thực sự tin điều đó, nhưng câu chuyện đã làm chệch hướng các câu hỏi tò mò một cách đủ hiệu quả.
Tuy nhiên, dù cảm thấy khá hơn song các vấn đề của David sẽ không thể biến mất một cách kỳ diệu sau hàng chục năm trải qua cái mà cậu gọi là “tẩy não”. Đặc biệt, cậu nảy sinh mơ tưởng trả thù bác sĩ đã cắt bao quy đầu. Thật không may, sự tức giận và những viên thuốc testosterone không hòa hợp với nhau, và David dùng 200 đô la mà cậu tiết kiệm được từ công việc phát báo, mua một khẩu súng Luger của Nga chưa được đăng ký trên đường phố Winnipeg và đến bệnh viện nơi người bác sĩ nọ làm việc. Khi cậu đến văn phòng của người bác sĩ và rút súng ra, bác sĩ tuyên bố không nhận ra cậu. “Hãy nhìn cho kỹ đi”, David hét lên. Bác sĩ bắt đầu khóc lóc. David hét lên, “Ông có biết ông đã khiến tôi phải trải qua những cái quái gì không”
Nhưng tiếng sụt sịt của vị bác sĩ đã làm David mủi lòng; cậu quay lưng bỏ đi. Bác sĩ gọi với theo, “Chờ đã!”, Nhưng David đã biến mất. Cậu lang thang xuống một con sông gần đó và đập vỡ chiếc Luger bằng một tảng đá. Cậu đã suýt mất mạng một lần vì sai lầm của bác sĩ này và quyết định sẽ không có thêm thương vong nào nữa. Thật không may, cuộc sống lại luôn có những lựa chọn khác.
Vào tháng 10 năm 1980, năm David 15 tuổi, cậu bé đã trải qua một cuộc phẫu thuật loại bỏ phần ngực, sau đó là phẫu thuật tạo hình vào tháng 7 năm sau để tạo cơ quan sinh dục nam. Các bác sĩ phẫu thuật đã tạo ra một dương vật mới cho cậu bé từ phần cơ đùi và tái tạo một túi bìu từ phần thịt âm hộ trước đây của cậu.
Tinh hoàn hoàn toàn là thứ trang trí, hai quả trứng bằng nhựa. Nhưng niệu đạo mới của cậu bé liên tục bị tắc và nhiễm trùng, và cậu phải đến bệnh viện 18 lần chỉ trong năm đầu tiên đó. Cậu cũng cảm thấy dương vật lủng lẳng giữa hai chân mình hơi quái dị.
Tuy nhiên, khi tình trạng nhiễm trùng được điều trị ổn định và David dần phát triển định hình cơ thể, cậu đã nắm lấy bản chất nam giới bên trong cơ thể mình. Khi bước sang tuổi 18, cậu nhận được một khoản dàn xếp trị giá 170.000 đô la từ bệnh viện đã cắt hỏng bao quy đầu của mình, mua một chiếc xe tải có ti vi và một quầy bar nhỏ bên trong để “la cà với một số quý cổ”. Cậu gọi nó là Shaggin’ Wagon. Với vẻ ngoài bảnh bao, cơ bắp cuồn cuộn và mái tóc xoăn rối, cậu không bao giờ thiếu những buổi hẹn hò mỗi ngày.
Điều cậu ấy thiếu là sự tự tin để thực hiện thêm bất cứ hành động nào khác trong các buổi hẹn hò ngoài những nụ hôn. Cậu đã đối phó với nỗi sợ quan hệ tình dục của mình bằng cách uống thật nhiều rượu và ngất đi trước khi bất cứ điều gì có thể xảy ra. Nhưng vào một buổi sáng nọ, cậu thức dậy và thấy vẻ mặt của người con gái hẹn hò bên cạnh mình, cậu biết cô đã nhìn trộm bên dưới quần áo của mình. Cô gái nhanh chóng kể cho mọi người trong thị trấn nghe về dương vật Frankenpenis của cậu, và những người sống lâu năm tại thị trấn kể lại câu chuyện xuất hiện trên báo từ lâu trước đó, về chàng trai tội nghiệp đã mất đi bản lĩnh đàn ông của mình. Sự sỉ nhục đã tạo ra quá nhiều áp lực đối với David. Ngay ngày hôm sau, cậu đã nuốt hết cả lọ thuốc chống trầm cảm của mẹ mình và gục xuống ghế sofa của gia đình để tự tử.
Cha mẹ tìm thấy cậu ấy bất tỉnh bên cạnh một chiếc lọ rỗng. Đau lòng thay, Janet gào thét tự hỏi rằng có nên để cậu nằm chờ chết ở đó hay không; vì đây là lần duy nhất trong đời David mang một vẻ mặt thật bình yên. Nhưng tất nhiên, người mẹ không thể để con trai mình chết, và một phút sau, bà và Ron vội vàng đưa cậu đến bệnh viện. David nằm ở đó một tuần, và sau khi xuất viện, cậu cố gắng tự sát một lần nữa bằng cách uống thêm thuốc và định dìm mình chết đuối trong bồn tắm. Cậu đã bất tỉnh trước khi có thể bước vào bồn tắm, và lần này anh trai đã đưa cậu đến bệnh viện.
Những nỗ lực tự tử chấm dứt sau lần đó, nhưng việc ấp ủ thì không hề. Brian sớm kết hôn và bắt đầu có con điều mà David luôn ao ước. Điều này khiến David tức giận với cả thế giới, và cậu bắt đầu dành nhiều tháng một mình tại một căn chòi nhỏ ở vùng hoang dã bên ngoài Winnipeg.
David Reimer (tên khai sinh: Bruce, tên thường gọi: Brenda) chụp ảnh trong phòng khách với vợ, Jane và con trai, Anthony.
Tuy nhiên, mọi thứ dần trở nên tốt đẹp hơn trong những năm tiếp theo. Dù còn do dự, nhưng cậu đã kể cho một vài người bạn thân nghe về biến cố của mình và cuộc sống trước đây là một cô gái. Sau đó, vợ của anh trai cậu đã mai mối cậu với Jane, người cũng từng phải đối mặt với một quá khứ đầy rắc rối của riêng mình – ba đứa con với ba người đàn ông khác nhau – và luôn mong muốn ổn định cuộc sống. Cô và David nhanh chóng bắt đầu hẹn hò, và cậu thích việc cô đã có con vì cậu có thể nhận chúng làm con nuôi. Tuy nhiên, cậu không kể cho cô nghe về quá khứ của mình vì nghĩ cô sẽ từ chối. Cuối cùng, khi không thể che giấu được nữa, cậu bắt đầu thú nhận – chỉ để cô biết mọi chuyện. Cô đã biết tất cả, biết trước buổi hẹn hò đầu tiên của họ. Trái tim của David tan chảy: “Đó là khi tôi biết tình cảm của cô ấy là thật lòng. Tôi biết cô ấy quan tâm đến tôi”. Cậu bán chiếc Shaggin Wagon và mua một chiếc nhẫn kim cương, kết hôn với Jane vào tháng 9 năm 1990.
Đến thời điểm đó, David cũng đã có được một dương vật mới. Phẫu thuật tạo hình đã phát triển nhanh chóng, và trong cuộc phẫu thuật kéo dài 13 giờ, các bác sĩ phẫu thuật đã tạo ra một bộ phận đẹp đẽ từ các dây thần kinh và phần thịt cẳng tay cùng phần sụn từ một trong các xương sườn của cậu. Nó có đủ chức năng quan hệ tình dục và dù không mang lại nhiều cảm giác nhưng cậu vẫn có thể xuất tinh và đạt cực khoái. David sớm ổn định cuộc sống hôn nhân và nhận công việc dọn dẹp tại một lò mổ – công việc khó khăn, đầy máu me khiến cậu rùng mình sợ hãi. Mọi thứ dường như đã diễn ra theo chiều hướng tích cực.
Dù không bao giờ công khai rút ý kiến, song John Money đã loại bỏ mọi nguồn thông tin liên quan đến trường hợp sinh đôi trong các bài diễn thuyết và các bài báo của mình vào những năm 1980. Sự im lặng này khiến các đồng nghiệp của ông ta cảm thấy bối rối, những người không biết thực hư câu chuyện và không thể hiểu tại sao ông ta lại từ bỏ một nghiên cứu là tâm huyết cả đời của mình. Bất cứ khi nào ai đó hỏi về cặp song sinh, Money đều tức giận và tuyên bố họ đã “mất liên lạc”. Trong khi đó, hàng nghìn trẻ sơ sinh trên khắp thế giới tiếp tục phẫu thuật bộ phận sinh dục dựa trên “trò chơi khoa học viễn tưởng” của ông ta – rõ ràng là một trường hợp sai lầm trong khoa học[*] như bạn đã thấy.
Sự sụp đổ của Money chỉ xảy ra khi Milton Diamond, một cựu nghiên cứu sinh ở Kansas từng hỗ trợ nghiên cứu chuột lang tiếp xúc với hormone từ trong bụng mẹ đưa ra những tuyên bố về Money. Giờ đây, là một nhà tâm lý học chuyên nghiệp, Diamond từ lâu đã nghi ngờ những tuyên bố của Money, và được cho là đã đăng bài trên các tạp chí tâm lý học để cầu xin thông tin của bất kỳ ai biết cách liên lạc với cặp song sinh. Diamond cuối cùng đã tìm ra họ vào giữa những năm 1990, và mọi điều David nói với ông càng củng cố thêm sự nghi ngờ về Money. Chắc chắn Diamond không phải là người theo thuyết tất định sinh học (Biological Determinism). Ông tin rằng, môi trường và văn hóa đã định hình giới tính của con người bằng mọi cách, và tất cả chúng ta đều có những đặc điểm nam tính và nữ tính. Ông cũng khẳng định sinh học thực sự đóng một vai trò nhất định trong tình dục của con người, và những hệ tư tưởng như Money không chỉ sai trái mà còn gây hại cho bệnh nhân[*].
Vào mùa xuân năm 1997, Diamond và một trong những bác sĩ tâm lý trước đây của Brenda từ Winnipeg là đồng tác giả của một bài báo chấn động về cuộc đời đầy biến động của David. Lúc đầu, David miễn cưỡng tham gia, nhưng cậu đã rất ngạc nhiên khi biết rằng hàng nghìn đứa trẻ khác có cơ quan sinh dục không rõ ràng đã được phẫu thuật dựa trên việc chuyển đổi “thành công” cậu thành nữ giới và David cảm thấy có nghĩa vụ phải tìm hiểu sự thật về hồ sơ khoa học này.
Ngoài một số trích dẫn, Diamond không đề cập đến tên Money trong bài báo và chắc chắn không dùng lời lẽ công kích ông ta. Money không quan tâm. Một phần tư thế kỷ sau khi bị phê phán, Money vẫn còn căm ghét Mickey Diamond và khi bài báo bắt đầu thu hút sự chú ý của giới truyền thông, Money quay ra tiếp tục tấn công. Ông ta tuyên bố tất cả các đối thủ của ông ta đều là những kẻ bảo thủ, cố chấp bôi nhọ ông ta cùng toàn bộ lĩnh vực giới tính học. Ông ta là nạn nhân thực sự ở đây – “bị tấn công bởi nọc độc mù quáng của một con rắn hổ”. Ông ta cũng sử dụng cách cổ điển để bảo vệ hành vi phi đạo đức của mình khi đẩy trách nhiệm lên người khác. Đầu tiên, ông ta chỉ ra rằng, lỗi là do các bác sĩ phẫu thuật đã cắt bộ phận sinh dục của David, chứ không phải ông ta, như thể các lý thuyết và cách xử lý vụ việc của ông ta chỉ là ngẫu nhiên. Ngoài ra, ông ta còn bắt đầu tung tin đồn rằng Ron và Janet là những kẻ sùng đạo (họ là tín đồ dòng Mennonite), những người không thể nhận ra vai trò giới tính truyền thống trong quá khứ và do đó đã phá hoại cơ hội sống hạnh phúc như một người phụ nữ của David. Giá như họ đủ cam kết, đủ tiến bộ, David hẳn sẽ ổn. Với sự trung thành của cặp vợ chồng nhà Reimer đối với Money, câu nói này đặc biệt tàn nhẫn.
Các đồng minh của Money trong giới học thuật tiếp tục bảo vệ ông ta sau khi vụ bê bối Reimer bị vỡ lở, và thậm chí ngày nay, một số nhà khoa học xã hội vẫn cho rằng, giới tính – không phải bản dạng giới, mà là giới tính sinh học – không có cơ sở về bản chất và ít nhiều là một âm mưu chính trị. Các đồng minh khác từ bỏ Money vào đầu những năm 2000, đặc biệt là trong cộng đồng người liên giới và chuyển giới. Điều này khiến một số người hâm mộ của Money bực tức, cho rằng Money có lẽ đã đóng góp nhiều công lao nhiều hơn bất kỳ người nào khác để giành được sự chấp nhận chính thống cho các nhóm người này vào giữa thế kỷ XX. Điều đó nói lên rằng, Money đã đẩy hàng nghìn trẻ em khác giới vào cái mà Milton Diamond gọi là một cuộc phẫu thuật “không cần thiết, không được kiểm chứng và thay đổi cuộc sống”, cuộc phẫu thuật loại bỏ hầu hết cảm giác tình dục và củng cố quan điểm rằng chúng là những kẻ lệch lạc cần được “sửa chữa”. Ngoài ra, dù Money không có ý định này, nhưng việc ông ta nhấn mạnh vào khía cạnh văn hóa thay vì tự nhiên đã có tác dụng rất lớn trong việc khiến chuyển giới và thậm chí cả đồng tính luyến ái dường như không giống với những đặc điểm bẩm sinh mà giống với những lựa chọn lối sống đơn thuần hơn. Bởi nếu chỉ môi trường tạo ra bản dạng và xu hướng tình dục, thì việc thay đổi môi trường sẽ làm thay đổi những khía cạnh đó của tình dục. Những người cố chấp thực sự đã lần lượt khai thác khái niệm lựa chọn này trong việc quảng bá “liệu pháp chuyển đổi” và các chương trình khác nhằm mục đích nắn “thẳng” những người đồng tính trở lại.
Nhưng tất cả những điều phi đạo đức mà Money đã làm – che giấu bản chất thử nghiệm của phương pháp điều trị; khai thác bi kịch gia đình để tranh đoạt danh lợi; từ chối rút lại lý thuyết của bản thân khi chúng được chứng minh là thiếu cơ sở – điều đáng nguyền rủa nhất là từ chối quyền tự chủ của David với tư cách là một con người. Khi phải chịu đựng cái tên Brenda, David đã cho Money thấy mọi dấu hiệu rằng cậu không hề hạnh phúc khi là một cô gái. Money không chấp nhận, khẳng định mình là người có thẩm quyền và biết rõ hơn về mọi thứ. Liên giới và những người chuyển giới đều đã quá quen thuộc với việc các nhà tâm lý học làm điều tương tự với họ: bác bỏ những tuyên bố, ép buộc họ thực hiện điều trị. Không hoàn toàn giống như vai diễn của Jeff Goldblum, nhưng Money đã bị cuốn vào câu hỏi khoa học về việc liệu có thể chuyển đổi một cậu bé như David thành nữ giới đến mức không chịu dừng lại để xem liệu ông ta có nên làm điều đó hay không. Chính vì điều đó, một số người không bao giờ tha thứ cho ông ta.
Hầu hết các nhà tâm lý học chấp nhận rằng, bản sắc tình dục của chúng ta bắt nguồn từ sự tác động qua lại phức tạp của giải phẫu cơ thể, hệ thống thần kinh não bộ, hormone, môi trường gia đình và ảnh hưởng văn hóa[*]. Hơn nữa, dù bản dạng giới không hoàn toàn cố định từ khi sinh ra đến khi chết đi, nhưng nó cũng không linh hoạt một cách vô hạn và các bác sĩ cũng như những người ngoài cuộc khác không thể thay đổi giới tính theo yêu cầu. Vì những lý do này, vào năm 2015, Liên Hợp Quốc tuyên bố rằng, các loại phẫu thuật mà Money ủng hộ – trên trẻ sơ sinh bị thiến và trẻ sơ sinh có bộ phận sinh dục không rõ ràng – là vi phạm nhân quyền. Thật không may, những quy định như vậy đã đến quá muộn đối với David Reimer.
Người viết tiểu sử của David Reimer từng nhận thấy rằng, bất cứ khi nào chuyển từ nói về cuộc sống hiện tại của mình với tư cách là David sang nói về cuộc sống quá khứ với tư cách là Brenda, cậu cũng thay đổi nhân xưng từ “tôi” sang “bạn”, như thể đang phân biệt bản thân. (“Tôi sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể đến gặp một nhà thôi miên và xóa đi toàn bộ quá khứ của mình. Bởi với tôi, đó là sự tra tấn. Việc họ đã làm với bạn trên cơ thể bạn đôi khi không tồi tệ bằng những gì họ đã làm với tâm trí của bạn – với một cuộc chiến tâm lý bên trong đầu bạn.”) Đáng buồn thay, quá khứ của David lại không chịu ngủ yên.
Lò mổ nơi cậu làm việc đóng cửa vào cuối những năm 1990, và David phải chật vật tìm việc làm sau đó. Cậu lúc nào cũng không an tâm về cuộc sống của mình, lo lắng bị thất nghiệp và không thể kiếm tiền trang trải cuộc sống. Sự bất an ấy cùng sự nóng giận và nỗi sợ bị bỏ rơi luôn thường trực cũng hủy hoại cuộc hôn nhân của cậu. Không có gì ngạc nhiên khi cậu từ chối gặp chuyên gia tâm lý để nhận được sự giúp đỡ.
David thực sự suy sụp khi người anh em song sinh Brian tự sát. Brian chưa bao giờ vượt qua được việc Brenda – David luôn độc chiếm sự chú ý của gia đình. Sau một thời niên thiếu phạm pháp, Brian bắt đầu trộm cắp ô tô khi trưởng thành và bị lôi ra tòa vì tội hành hung. Cậu ta cũng có con ở tuổi còn quá trẻ và đã trải qua một cuộc ly hôn tồi tệ. Thật đáng khâm phục, cậu ta đã cố gắng nuôi con một mình, nhưng cũng bắt đầu nghiện rượu và rơi vào trầm cảm. Vào mùa xuân năm 2002, cậu ta đã uống hết một lọ thuốc chống trầm cảm khác và tự kết liễu cuộc đời mình.
Hai anh em họ không hề có mối quan hệ tốt đẹp vào thời điểm đó, nhưng cái chết này đã hủy hoại David và góp phần đẩy cậu vào vòng xoáy sụp đổ. Hằng đêm, David thường có những hồi tưởng dữ dội về cuộc sống khi còn là Brenda, và chạy vào phòng tắm để nôn mửa. Vấn đề tài chính của cậu cũng là một nỗi lo. David kiếm được một khoản từ cuốn tiểu sử về bản thân, và sau đó cũng nhận được một số công việc sửa chữa tại một sân gôn, thay bóng đèn, rửa cửa sổ và dọn dẹp phòng tắm; các đầu bếp trong câu lạc bộ thỉnh thoảng cho cậu món xúp còn thừa dành cho bữa tối. Nhưng cuối cùng, khi đầu tư 65.000 đô la vào một cửa hàng chơi gôn lừa đảo do những kẻ chuyên nghiệp điều hành, cậu đã đánh mất toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời mình.
Chiếc áo vắt lên lưng lừa hay cú đánh cuối cùng khiến cậu ngã quỵ là khi người vợ, Jane, không thể chịu đựng được tâm trạng thất thường của cậu nữa và đề nghị chia tay. David nổi điên và bỏ nhà đi. Jane đã báo cảnh sát về việc chồng mình mất tích, và cảnh sát đã tìm ra cậu hai ngày sau đó. Cậu không hề hấn gì nhưng không muốn Jane biết nơi ở của mình. Cô thở dài và yên tâm làm việc tiếp, ít nhất thì chồng cô vẫn còn sống.
Hai giờ sau, cô nhận được cuộc gọi thứ hai. David đã tự sát. Theo số liệu thống kê, phụ nữ thường cố gắng tự tử nhiều hơn nam giới, nhưng tỷ lệ tự tử thành công lại cao hơn ở nam giới, chủ yếu là vì họ sử dụng các phương pháp bạo lực hơn. Dù từng cố tự tử bằng thuốc trong quá khứ, song David đã lựa chọn phương pháp bạo lực nhất có thể trong lần này. Ngay sau khi Janet đi làm, cậu trở về nhà, vớ lấy một khẩu súng ngắn, và lên nòng bên trong nhà để xe. Sau đó, như người viết tiểu sử của cậu thuật lại trong một đoạn tái bút buồn bã, “Sau khi lái xe đến bãi đậu xe của một cửa hàng tạp hóa gần đó, anh rút súng và, tôi hy vọng, bỏ lại những day dứt và đau khổ của bản thân mãi mãi.”
Kể từ khi David Reimer qua đời, những người khác đang ở hoàn cảnh tương tự đã chia sẻ rằng việc chuyển đổi giới tính của họ cũng không thành công. Tuy nhiên, dù văn hóa định hình chúng ta đến mức độ sâu sắc như thế nào đi nữa, thì con người không phải là những phiến đá trắng, và văn hóa không thể ghi đè lên 160 triệu năm tiến hóa của động vật có vú. Tất nhiên, không phải tất cả phụ nữ và nam giới đều tuân theo định kiến về giới và thực tế sinh học không có nghĩa là không tồn tại sự tách biệt về giới tính. Nhưng theo Milton Diamond, sinh học tình dục chắc chắn là thứ có thật: “Chúng ta không bước vào thế giới này trong vô dạng... chúng ta đến đây với một mức độ nam tính và nữ tính nào đó, vượt quá bất cứ điều gì xã hội muốn đưa vào chúng ta”. Trong mọi nền văn hóa ở mọi thời đại đã được biết đến, đàn ông và phụ nữ có những cách cư xử khác nhau và điều đó rất khó có thể thay đổi một cách nhanh chóng.
Điều đó đúng với hành vi phạm tội như bất kỳ lĩnh vực nào khác. Về mặt thống kê, đàn ông phạm tội nhiều hơn phụ nữ, và vì lý do đó, hầu hết những kẻ xấu trong cuốn sách này đều là đàn ông. Nhưng chúng ta sắp gặp nhân vật phản diện nữ đầu tiên – thủ phạm của một trong những vụ lừa đảo quy mô nhất trong lịch sử khoa học.
12,985 từ






