
Sau Khi Gả Cho Hoàng Tử Tàn Tật
Tác giả: Lý Tưởng Hoa
📚 94 chương👁 1 lượt xem⭐ 7.0/10Đang ra
Đọc từ đầuGiới thiệu
Văn án:
Sau khi Tứ hoàng tử Bùi Nguyên bị hoạch tội, thanh danh Tế Bắc vương tung hoành biến thành phế nhân.
Phủ Vinh Quốc công không nỡ gả đích nữ, đành đưa nữ nhi không được sủng ái Bảo Ninh đi gả thay.
Phủ của Tứ Hoàng tử nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh nơi ngoại ô, bị bao trùm bởi mạng nhện trắng xóa, quanh năm không người ghé thăm. Bùi Nguyên bị phế một chân nằm liệt trên giường, người đầy vết bẩn, đến gương mặt lâu ngày chưa rửa cũng không thể nhìn ra dáng vẻ. Hắn nằm đấy thờ ơ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy thù địch cùng chán ghét.
Ngược lại, Bảo Ninh rất vui vẻ. Nơi này lục đục giữa tỉ muội, không có cay nghiệt của chủ mẫu, nàng muốn làm gì cũng được, nuôi gà trồng rau, hai người có thể sinh hoạt rất khá.
Nhưng vị phu quân bị tàn tật này tính tình không tốt lắm.
Bảo Ninh bưng một bát cơm ngồi xổm bên người Bùi Nguyên, trông mong nói: "Ta đem hết thịt cho ngươi, sau này ngươi phải đối tốt với ta đấy."
* * *
Vì đoạt hoàng vị nên huynh đệ bất hòa, Bùi Nguyên chịu tội cấu kết cùng Thái tử ám sát vua nhưng bất thành. Sau khi vào tù, Thái tử bị thương mất tích không rõ hành tung, còn hắn trúng độc đỏ đan nên cũng phế một chân.
Nằm trên giường suy nghĩ, hắn cho rằng đời mình sẽ chấm dứt từ đây.
Không ngờ tiểu thê tử này bỗng bước chân vào cuộc đời hắn, nàng ngậm hương mang cười, giống như chùm sáng trong màn sương lạnh lẽo.
Bao lần đuổi nàng đi, nàng ương ngạnh không chịu. Hắn quyết giữ nàng ở bên người cả đời
"Trước kia ta nghĩ, ta sống làm phế nhân chẳng khác gì chết, nhưng bây giờ, ta lại phải suy nghĩ lại."
"Tại sao?"
"Ta sống, nàng có trượng phu. Ta chết đi, nàng là tiểu quả phụ."
Sau khi Tứ hoàng tử Bùi Nguyên bị hoạch tội, thanh danh Tế Bắc vương tung hoành biến thành phế nhân.
Phủ Vinh Quốc công không nỡ gả đích nữ, đành đưa nữ nhi không được sủng ái Bảo Ninh đi gả thay.
Phủ của Tứ Hoàng tử nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh nơi ngoại ô, bị bao trùm bởi mạng nhện trắng xóa, quanh năm không người ghé thăm. Bùi Nguyên bị phế một chân nằm liệt trên giường, người đầy vết bẩn, đến gương mặt lâu ngày chưa rửa cũng không thể nhìn ra dáng vẻ. Hắn nằm đấy thờ ơ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy thù địch cùng chán ghét.
Ngược lại, Bảo Ninh rất vui vẻ. Nơi này lục đục giữa tỉ muội, không có cay nghiệt của chủ mẫu, nàng muốn làm gì cũng được, nuôi gà trồng rau, hai người có thể sinh hoạt rất khá.
Nhưng vị phu quân bị tàn tật này tính tình không tốt lắm.
Bảo Ninh bưng một bát cơm ngồi xổm bên người Bùi Nguyên, trông mong nói: "Ta đem hết thịt cho ngươi, sau này ngươi phải đối tốt với ta đấy."
* * *
Vì đoạt hoàng vị nên huynh đệ bất hòa, Bùi Nguyên chịu tội cấu kết cùng Thái tử ám sát vua nhưng bất thành. Sau khi vào tù, Thái tử bị thương mất tích không rõ hành tung, còn hắn trúng độc đỏ đan nên cũng phế một chân.
Nằm trên giường suy nghĩ, hắn cho rằng đời mình sẽ chấm dứt từ đây.
Không ngờ tiểu thê tử này bỗng bước chân vào cuộc đời hắn, nàng ngậm hương mang cười, giống như chùm sáng trong màn sương lạnh lẽo.
Bao lần đuổi nàng đi, nàng ương ngạnh không chịu. Hắn quyết giữ nàng ở bên người cả đời
"Trước kia ta nghĩ, ta sống làm phế nhân chẳng khác gì chết, nhưng bây giờ, ta lại phải suy nghĩ lại."
"Tại sao?"
"Ta sống, nàng có trượng phu. Ta chết đi, nàng là tiểu quả phụ."
Danh sách chương (94)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37: Thổ Lộ Tâm TìnhChương 38: CơmChương 39: Hổ PhùChương 40: Rời ĐiChương 41: Khắc GỗChương 42: Cừu NhỏChương 43: Phu Vi Thê CươngChương 44: Giấc MộngChương 45: Ba Điều KiệnChương 46: Lấy LòngChương 47: Ca Ca TốtChương 48: NgọtChương 49: Trang ViênChương 50: Thư Hối Cải