
Sau Khi Gả Cho Hoàng Tử Tàn Tật
Tác giả: Lý Tưởng Hoa
📚 94 chương👁 1 lượt xem⭐ 7.0/10Đang ra
Đọc từ đầuGiới thiệu
Văn án:
Sau khi Tứ hoàng tử Bùi Nguyên bị hoạch tội, thanh danh Tế Bắc vương tung hoành biến thành phế nhân.
Phủ Vinh Quốc công không nỡ gả đích nữ, đành đưa nữ nhi không được sủng ái Bảo Ninh đi gả thay.
Phủ của Tứ Hoàng tử nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh nơi ngoại ô, bị bao trùm bởi mạng nhện trắng xóa, quanh năm không người ghé thăm. Bùi Nguyên bị phế một chân nằm liệt trên giường, người đầy vết bẩn, đến gương mặt lâu ngày chưa rửa cũng không thể nhìn ra dáng vẻ. Hắn nằm đấy thờ ơ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy thù địch cùng chán ghét.
Ngược lại, Bảo Ninh rất vui vẻ. Nơi này lục đục giữa tỉ muội, không có cay nghiệt của chủ mẫu, nàng muốn làm gì cũng được, nuôi gà trồng rau, hai người có thể sinh hoạt rất khá.
Nhưng vị phu quân bị tàn tật này tính tình không tốt lắm.
Bảo Ninh bưng một bát cơm ngồi xổm bên người Bùi Nguyên, trông mong nói: "Ta đem hết thịt cho ngươi, sau này ngươi phải đối tốt với ta đấy."
* * *
Vì đoạt hoàng vị nên huynh đệ bất hòa, Bùi Nguyên chịu tội cấu kết cùng Thái tử ám sát vua nhưng bất thành. Sau khi vào tù, Thái tử bị thương mất tích không rõ hành tung, còn hắn trúng độc đỏ đan nên cũng phế một chân.
Nằm trên giường suy nghĩ, hắn cho rằng đời mình sẽ chấm dứt từ đây.
Không ngờ tiểu thê tử này bỗng bước chân vào cuộc đời hắn, nàng ngậm hương mang cười, giống như chùm sáng trong màn sương lạnh lẽo.
Bao lần đuổi nàng đi, nàng ương ngạnh không chịu. Hắn quyết giữ nàng ở bên người cả đời
"Trước kia ta nghĩ, ta sống làm phế nhân chẳng khác gì chết, nhưng bây giờ, ta lại phải suy nghĩ lại."
"Tại sao?"
"Ta sống, nàng có trượng phu. Ta chết đi, nàng là tiểu quả phụ."
Sau khi Tứ hoàng tử Bùi Nguyên bị hoạch tội, thanh danh Tế Bắc vương tung hoành biến thành phế nhân.
Phủ Vinh Quốc công không nỡ gả đích nữ, đành đưa nữ nhi không được sủng ái Bảo Ninh đi gả thay.
Phủ của Tứ Hoàng tử nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh nơi ngoại ô, bị bao trùm bởi mạng nhện trắng xóa, quanh năm không người ghé thăm. Bùi Nguyên bị phế một chân nằm liệt trên giường, người đầy vết bẩn, đến gương mặt lâu ngày chưa rửa cũng không thể nhìn ra dáng vẻ. Hắn nằm đấy thờ ơ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy thù địch cùng chán ghét.
Ngược lại, Bảo Ninh rất vui vẻ. Nơi này lục đục giữa tỉ muội, không có cay nghiệt của chủ mẫu, nàng muốn làm gì cũng được, nuôi gà trồng rau, hai người có thể sinh hoạt rất khá.
Nhưng vị phu quân bị tàn tật này tính tình không tốt lắm.
Bảo Ninh bưng một bát cơm ngồi xổm bên người Bùi Nguyên, trông mong nói: "Ta đem hết thịt cho ngươi, sau này ngươi phải đối tốt với ta đấy."
* * *
Vì đoạt hoàng vị nên huynh đệ bất hòa, Bùi Nguyên chịu tội cấu kết cùng Thái tử ám sát vua nhưng bất thành. Sau khi vào tù, Thái tử bị thương mất tích không rõ hành tung, còn hắn trúng độc đỏ đan nên cũng phế một chân.
Nằm trên giường suy nghĩ, hắn cho rằng đời mình sẽ chấm dứt từ đây.
Không ngờ tiểu thê tử này bỗng bước chân vào cuộc đời hắn, nàng ngậm hương mang cười, giống như chùm sáng trong màn sương lạnh lẽo.
Bao lần đuổi nàng đi, nàng ương ngạnh không chịu. Hắn quyết giữ nàng ở bên người cả đời
"Trước kia ta nghĩ, ta sống làm phế nhân chẳng khác gì chết, nhưng bây giờ, ta lại phải suy nghĩ lại."
"Tại sao?"
"Ta sống, nàng có trượng phu. Ta chết đi, nàng là tiểu quả phụ."
Danh sách chương (94)
Chương 51Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 61Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 77Chương 79Chương 87Chương 88Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 135Chương 136Chương 141Chương 142Chương 143Chương 151Chương 152Chương 153Chương 155Chương 156