
Giới thiệu
"Con rể quý, xin con đừng rời xa con gái mẹ được không?" Lời khẩn cầu tha thiết tới từ mẹ vợ càng làm chàng rể quý thêm buồn bởi em đã không ra mặt níu kéo dù chỉ một ánh mắt. Anh mong một khẩn cầu nhỏ từ vợ yêu, anh có thể cho cả thế giới.
Trích:
“Lâm Chi Diêu, đổ nước rửa chân của bọn tôi đi.” Mẹ vợ Vương Thu Cúc kiêu ngạo đá đá vào bồn ngâm chân làm bằng gỗ gụ cao cấp dưới chân mình.
“Đợi chút đi mẹ, con rửa xong mấy cái chén này rồi đổ…” Lâm Chi Diêu đang vùi đầu rửa chén trong nhà bếp, cao giọng đáp một câu.
“Mẹ nó cậu bị điếc sao? Tôi! Nói! Bây giờ đổ nước rửa chân cho tôi! Tôi không muốn lặp lại thêm một lần nữa!” Vương Thu Cúc hôm nay về nhà tính khí vô cùng không vui, sắc mặt đen như than, lúc này tên phế vật Lâm Chi Diêu không nghe lời như vậy, càng khiến đáy lòng bà ta khó chịu.
Cơ thể Lâm Chi Diêu run lên dữ dội, ngọn lửa trong lòng bốc lên, nghiến chặt răng, siết chặt nắm đấm.
Không đợi anh nói chuyện, bên trong phòng khách ở không xa lại truyền đến tiếng của bà xã anh, Thẩm Mộng Thần.
“Lâm Chi Diêu, mẹ tôi nói chuyện, anh không có nghe sao? Muốn chọc mẹ tôi tức giận đúng không?! Mau đi coi!” Thanh âm của Thẩm Mộng Thần lạnh băng đến cực điểm, trong ngữ khí mang theo sự chán ghét và thất vọng nồng đậm.
Trích:
“Lâm Chi Diêu, đổ nước rửa chân của bọn tôi đi.” Mẹ vợ Vương Thu Cúc kiêu ngạo đá đá vào bồn ngâm chân làm bằng gỗ gụ cao cấp dưới chân mình.
“Đợi chút đi mẹ, con rửa xong mấy cái chén này rồi đổ…” Lâm Chi Diêu đang vùi đầu rửa chén trong nhà bếp, cao giọng đáp một câu.
“Mẹ nó cậu bị điếc sao? Tôi! Nói! Bây giờ đổ nước rửa chân cho tôi! Tôi không muốn lặp lại thêm một lần nữa!” Vương Thu Cúc hôm nay về nhà tính khí vô cùng không vui, sắc mặt đen như than, lúc này tên phế vật Lâm Chi Diêu không nghe lời như vậy, càng khiến đáy lòng bà ta khó chịu.
Cơ thể Lâm Chi Diêu run lên dữ dội, ngọn lửa trong lòng bốc lên, nghiến chặt răng, siết chặt nắm đấm.
Không đợi anh nói chuyện, bên trong phòng khách ở không xa lại truyền đến tiếng của bà xã anh, Thẩm Mộng Thần.
“Lâm Chi Diêu, mẹ tôi nói chuyện, anh không có nghe sao? Muốn chọc mẹ tôi tức giận đúng không?! Mau đi coi!” Thanh âm của Thẩm Mộng Thần lạnh băng đến cực điểm, trong ngữ khí mang theo sự chán ghét và thất vọng nồng đậm.
Danh sách chương (180)
Chương 151: Nhà họ thẩm ngại mình chết chưa đủ thảmChương 152: Thẩm nhược tuyết tự luyếnChương 153: Chủ tịch tập đoàn cửu châu là người đã có vợChương 154: Người nhà họ vương vô liêm sỉChương 155: Người nhà họ vương vô cùng kinh ngạcChương 156: Con rể tốt của vương thu cúc tôi là người các người có thể nóiChương 157: Nhà họ vương bị dọa cho ngốc rồiChương 158: May mắn của ba con thẩm vu ânChương 159: Thẩm chấn hoa lung lay rồiChương 160: Cùng thẩm nhược tuyết chơi một trò chơiChương 161: Sự Kích Động Của Thẩm Mộng ThầnChương 162: Lâm Khuynh Thành Tới Nam GiangChương 163: Nút Chết Giữa Lâm Chi Diêu Và Lâm DiễnChương 164: Thế Cục Của Thiên HảiChương 165: Sính Lễ Giá Trên Trời Cho Cô ThẩmChương 166: Sự Mất Mát Của Thẩm Mộng ThầnChương 167: Sự Ngưỡng Mộ Của Cố MịchChương 168: Thẩm Nhược Tuyết Cao NgạoChương 169: Người Phụ Nữ Như Nào Mới Xứng Với Lâm Chi DiêuChương 170: Lại Đánh Thẩm Chấn HoaChương 171: Thẩm Mộng Thần Từ ChứcChương 172: Bữa Ăn Quỷ DịChương 173: Vương Thu Cúc Sợ Đến Phát Ngốc 1Chương 174: Vương Thu Cúc Sợ Đến Phát Ngốc 2Chương 175: Mẹ Ruột Của Thẩm Mộng ThầnChương 176: Nỗi Đau Cả Đời Của Lãnh Thu NhãChương 177: Lãnh Thu Nhã Chấn ĐộngChương 178: Quyết Định Của Thẩm Ngọc DiệpChương 179: Sự Lạnh Lùng Của Lâm DiễnChương 180: Sự Quyết Liệt Của Bà Nội Lâm Chi Diêu