
Giới thiệu
"Con rể quý, xin con đừng rời xa con gái mẹ được không?" Lời khẩn cầu tha thiết tới từ mẹ vợ càng làm chàng rể quý thêm buồn bởi em đã không ra mặt níu kéo dù chỉ một ánh mắt. Anh mong một khẩn cầu nhỏ từ vợ yêu, anh có thể cho cả thế giới.
Trích:
“Lâm Chi Diêu, đổ nước rửa chân của bọn tôi đi.” Mẹ vợ Vương Thu Cúc kiêu ngạo đá đá vào bồn ngâm chân làm bằng gỗ gụ cao cấp dưới chân mình.
“Đợi chút đi mẹ, con rửa xong mấy cái chén này rồi đổ…” Lâm Chi Diêu đang vùi đầu rửa chén trong nhà bếp, cao giọng đáp một câu.
“Mẹ nó cậu bị điếc sao? Tôi! Nói! Bây giờ đổ nước rửa chân cho tôi! Tôi không muốn lặp lại thêm một lần nữa!” Vương Thu Cúc hôm nay về nhà tính khí vô cùng không vui, sắc mặt đen như than, lúc này tên phế vật Lâm Chi Diêu không nghe lời như vậy, càng khiến đáy lòng bà ta khó chịu.
Cơ thể Lâm Chi Diêu run lên dữ dội, ngọn lửa trong lòng bốc lên, nghiến chặt răng, siết chặt nắm đấm.
Không đợi anh nói chuyện, bên trong phòng khách ở không xa lại truyền đến tiếng của bà xã anh, Thẩm Mộng Thần.
“Lâm Chi Diêu, mẹ tôi nói chuyện, anh không có nghe sao? Muốn chọc mẹ tôi tức giận đúng không?! Mau đi coi!” Thanh âm của Thẩm Mộng Thần lạnh băng đến cực điểm, trong ngữ khí mang theo sự chán ghét và thất vọng nồng đậm.
Trích:
“Lâm Chi Diêu, đổ nước rửa chân của bọn tôi đi.” Mẹ vợ Vương Thu Cúc kiêu ngạo đá đá vào bồn ngâm chân làm bằng gỗ gụ cao cấp dưới chân mình.
“Đợi chút đi mẹ, con rửa xong mấy cái chén này rồi đổ…” Lâm Chi Diêu đang vùi đầu rửa chén trong nhà bếp, cao giọng đáp một câu.
“Mẹ nó cậu bị điếc sao? Tôi! Nói! Bây giờ đổ nước rửa chân cho tôi! Tôi không muốn lặp lại thêm một lần nữa!” Vương Thu Cúc hôm nay về nhà tính khí vô cùng không vui, sắc mặt đen như than, lúc này tên phế vật Lâm Chi Diêu không nghe lời như vậy, càng khiến đáy lòng bà ta khó chịu.
Cơ thể Lâm Chi Diêu run lên dữ dội, ngọn lửa trong lòng bốc lên, nghiến chặt răng, siết chặt nắm đấm.
Không đợi anh nói chuyện, bên trong phòng khách ở không xa lại truyền đến tiếng của bà xã anh, Thẩm Mộng Thần.
“Lâm Chi Diêu, mẹ tôi nói chuyện, anh không có nghe sao? Muốn chọc mẹ tôi tức giận đúng không?! Mau đi coi!” Thanh âm của Thẩm Mộng Thần lạnh băng đến cực điểm, trong ngữ khí mang theo sự chán ghét và thất vọng nồng đậm.
Danh sách chương (180)
Chương 51: ÔM THẨM MỘNG THẦNChương 52: NỖI ĐAU TRONG TIM THẨM MỘNG THẦNChương 53: VỀ NAM GIANGChương 54: LÂM KHUYNH THÀNH CỦA NHÀ HỌ LÂMChương 55: RẮC RỐI CỦA VƯƠNG THU CÚCChương 56: NGÀI LÂMChương 57: KHÔNG CHO LÂM CHI DIÊU VÀO CỬAChương 58: BÀ CỤ THẨM KIÊU CĂNGChương 59: GIANG HẰNG CƯỜNG THẾ ĐÁNH VÀO MẶTChương 60: LÀ ANH GỌI GIANG HẰNG TỚIChương 61: BÀ CỤ THẨM HOANG MANG RỒIChương 62: KHÓ KHĂN CỦA NHÀ HỌ THẨMChương 63: THẨM NHƯỢC TUYẾTChương 64: THẨM NHƯỢC TUYẾT SỬNG SỐTChương 65: THẨM NHẤT BÂN TỨC GIẬNChương 66: LÂM CHI DIÊU ĐẾN CÔNG TY CỦA THẨM MỘNG THẦNChương 67: VƯƠNG THU CÚC ĐẮC ÝChương 68: MỘNG THẦN ĐỂ TÔI THEO ĐUỔI EM LẦN NỮAChương 69: TÂM CƠ CỦA THẨM NHƯỢC TUYẾTChương 70: KHIẾN BỌN HỌ LY HÔNChương 71: BÀ CỤ THẨM TỰ CHO LÀ ĐÚNGChương 72: VẢ MẶT THẨM NHẤT BÂNChương 73: BỨC BÁCH THẨM MỘNG THẦNChương 74: LÂM CHI DIÊU NỔI GIẬNChương 75: DẠ NHẤTChương 76: SỰ LỰA CHỌN CỦA VƯƠNG THU CÚC.Chương 77: CHUYỆN NÀY LÀ KHÔNG THỂ.Chương 78: ANH SẼ LUÔN ĐỨNG SAU EM.Chương 79: LÂM CHI DIÊU, EM NHỚ ANH.Chương 80: THỜI GIAN YÊN TĨNH.Chương 81: LẦN ĐẦU TIÊN NẮM TAYChương 82: LẦN ĐẦU TIÊN HÔN MÔIChương 83: THẨM NHƯỢC TUYẾT HOẢNG SỢ RỒIChương 84: LÀ TÔI LÀM ĐẤYChương 85: TÁI HÔNChương 86: SỰ THOẢ HIỆP CỦA THẨM VU ÂNChương 87: MUA KHÔNG NỔI NHÀ Ở TRUNG TÂM THÀNH PHỐChương 88: BIỆT VIỆN TỬ TRÚCChương 89: AI DÁM ĐỘNG ĐẾN NGÀI LÂMChương 90: CHO THẨM MỘNG THẦN NIỀM VUI BẤT NGỜChương 91: DỌN NHÀChương 92: THẨM VŨ NẶCChương 93: THẨM VŨ NẶC BỊ DỌA RỒIChương 94: CỤC TRƯỞNG TÔN CHẤN ĐỘNGChương 95: THẨM MỘNG THẦN BẤT NGỜChương 96: LẦN ĐẦU CỦA THẨM MỘNG THẦNChương 97: HẠNH PHÚC NGỌT NGÀOChương 98: NGƯỜI NHÀ HỌ THẨM VÔ LIÊM SỈChương 99: TUYỆT THẾ VÔ SONG (1)Chương 100: TUYỆT THẾ VÔ SONG (2)