TruyenVip
Ngàn Năm Say

Ngàn Năm Say

Tác giả: Nghịch Tuyết

📚 105 chương👁 1 lượt xem10.0/10Đang ra
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Quanh qua quẩn lại, không khác gì nhân loại, thần ma đều vì dục vọng, vì sở cầu, tư dục, thất tình,…mà khốn đốn.

Ai phân ra rõ nào ái nào hận?

Ai biết được thế gian này, người mình tìm sẽ ở nơi đâu?

————-

Mộ hoang gió lạnh khói hương bay
Kẻ đi người chết cõi trần này
Rượu thơm uống sạch không ngon giấc
Một chén tình thôi ngàn năm say.

- Nghịch Tuyết -

Danh sách chương (105)

Chương 50: Thương thay chàng rể, nàng dâu, duyên chưa kịp thắm đã sầu trăm nămChương 51: Cười chê thế sự khốn cùng, cố nhân muốn kể, ngập ngừng lại thôiChương 52: Chuyện xưa... Ơi hỡi, chuyện xưa, bao nhiêu đau xót cho vừa cao xanh?Chương 53: Mệt nhoài tuế nguyệt phong hoa, trời xanh dẫu có nguy nga cũng giàChương 54: Lẽ đời toàn thứ oái oăm, nương dâu bãi bể, vầng trăng cũng tànChương 55: Ưu sầu ngẫm lại khi xưa, tiếc thương cho những điều chưa kịp thànhChương 55-2: Thần thú bảo hộChương 56: Giọt sầu u uẩn trăm năm, có bao giờ rõ sai lầm gì đâu?Chương 57: Chưa gì xuân đã thôi sang, làm sao theo kịp mà đan duyên hồng?Chương 58: Lỡ đường lạc giữa rừng hoa, tiếc rằng hoa vẫn thua xa môi nàngChương 59: Thất tình, bát khổ quấn thân, vướng vào tứ độc, tham, sân, si, nàngChương 60: Bao ngày rộn tiếng nói cười, bao đêm hiu quạnh không người chung chănChương 61: Lạc hoa nước mát xuôi lòng, có ai chịu dỗ xuôi lòng giai nhân?Chương 62: Ngoài thì ăn trắng mặt trơn, trong thì bẩn thỉu thế nhơn kinh hùngChương 63: Trăng già xét phận trớ trêu, để hai kẻ dại ngồi thêu chỉ hồngChương 64: Chỉ hồng lấy phận mà so, lỡ như không trọn, trách do trăng trònChương 65: Tìm mai giữa bể lạc hoa, đào bay phấp phới, để ta gặp nàngChương 66: Dù đời không nỗi nhớ quên, thì tương phùng vẫn chẳng nên tương phùngChương 67: Mai đây tóc đã bạc đầu, làm sao trọn hết những câu từng thề?Chương 68: Giờ đây tay đã nhuốm chàm, ngại chi thế thái mà không tham người?Chương 69: Tang thương hóa vết chu sa, trời già bỏ lại tiên nga thế trầnChương 70: Nửa đêm tỉnh giấc mộng huyền, ngỡ đâu đã lạc âm tuyền xa xămChương 71: Đi hoài chẳng hết xuân phân, ngàn năm xin đổi một lần ngày maiChương 72: Chuyện đời khi cạn khi sâu, lúc mơ chuyện cũ, khi sầu hôm nayChương 73: Bao đời quân tử giai nhân, mấy ai minh mẫn, không dâng vương thành?Chương 74: Gian nan nguy khốn muôn trùng, giữa cơn bỉ cực tương phùng cố nhânChương 75: Trải bao con tạo xoay vần, vẫn sa đường cũ, và vâng ý trờiChương 76: Thần linh đánh ván cờ người, núi sông gấm vóc buông xuôi phục tùngChương 77: Chuyện xưa xen lẫn chuyện sầu, mấy khi bãi bể nương dâu vui vầy?Chương 78: Dẫu trời bạc bẽo hồng nhan, tôi xin nguyện chết vì nàng mà thôiChương 79: Ai mang máu nhuốm môi hồng,để cho quân khách mang lòng nhớ thươngChương 80: Tơ hồng khó tránh khó đi, người còn chẳng thoát, huống chi thánh thầnChương 81: Đế vương có đổi nghìn vàng, cũng nào mua được một nàng Khinh SiChương 82: Trăm năm một dải sương mờ, người phàm đoán được thiên cơ? Nực cười!Chương 83: Dù là hồng khách, thanh nhân, khi yêu thì cũng sa chân thế thờiChương 84: Thế trần thất lạc tiên nga, trong ngàn đau khổ cho ta gặp nàngChương 85: Một khi đã bỏ cõi trời, thần linh cũng hóa con người mà thôiChương 86: Tướng quân nằm lụy giang san, hồng nhan nằm lụy suối vàng ngủ yênChương 87: Ngủ ngoan đi hỡi người thương, luyến lưu thêm những lẽ thường làm chi?Chương 88: Ly tan những thuở mộng vàng, tơ hồng cũng hóa hoa tàn rụng rơiChương 89: Giai nhân gặp gỡ đường xa, ngờ đâu lòng lại nở hoa vì nàng?Chương 90: Căm hờn vĩnh biệt xuân thu, kiếm đao rửa mối hận thù này thôiChương 91: Lỡ đường gặp thuở nguy nan, giai nhân cũng hóa tro tàn mà thôiChương 92: Chỉ còn ta giữa nhân gian, ấp ôm kí ức về nàng ngàn nămChương 93: Càn khôn quạt ngọc phi thường, khiến cho thành vỡ quân vương kinh hùngChương 94: Phải chăng tìm kiếm Đông Quân, nên không chịu bỏ xác thân phàm trần?Chương 95: Giờ đây gặp gỡ người yêu, cớ sao than trách thêm nhiều đau thương?Chương 96: Yêu ma giả dạng giai nhân, khiến cho đế quốc, quần thần sa cơChương 97: Nực cười quỷ kế đa đoan, cũng không lường được muôn vàn thiên cơChương 98: Giai nhân xuống nước cầu xin, tướng quân sao chẳng thương tình mà yêu?