
Giới thiệu
Lạn Kha ngồi bên ván cờ lá rụng, tại giữa trúc lâm không người đánh cờ.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Danh sách chương (667)
Chương 101: Thành Kỳ chi YChương 102: Hiếm thấy Phán Quan có tính trẻ conChương 103: Ta không muaChương 104: Nhất duyên khuy thiênChương 105: Người chơi cờChương 106: Một chén say ở Tiểu CácChương 107: Chơi cờ như một giấc mộng ba nămChương 108: Kỳ đạo Âm DươngChương 109: Cuộc mua bán kỳ quáiChương 110: Hạnh phúc là khi biết tự thỏa mãnChương 111: Hồng phu nhânChương 112: Dám động tới bạn của Kế mỗ?Chương 113: Quái ánChương 114: Sắc lệnh"Trảm yêu"Chương 115: Tiên kiếm trên không, Hắc Phong run rẩyChương 116: Kiếm linh giúp quỷ thầnChương 117: Mộng Âm TiChương 118: Gặp chuyệnChương 119: Mưa đêm Tiêu Diệp SơnChương 120: Gặp lại trong miếu chính là Tiên nhânChương 121: Phép Câu Thần và định thânChương 122: Ma khí mà thôiChương 123: Người câu cáChương 124: Hai bên tìm không thấyChương 125: Thuyền đâu?Chương 126: Kế thúc thúcChương 127: Chân Long thọ yếnChương 128: Lễ vật này có chút nặngChương 129: Sẽ có lúc tự dâng hươngChương 130: Một viên cờ ngưng thựcChương 131: Lời bàn tán từ chiếc lâu thuyềnChương 132: Bạn hữu đã đếnChương 133: Gặp lại bạn cũChương 134: Kẻ mang chữ Minh, khí lành sơ hiệnChương 135: Chuyện lạ tại nhà họ ChuChương 136: Tình người duyên yêu hiếm thấyChương 137: Ta mạnh hơn một chútChương 138: Uyên ương đẹp mộng, thần tiên chẳng màngChương 139: Thay xà đổi cộtChương 140: Pháp - Không được phạm, nhưng cũng khoan dungChương 141: Ngụy gia sinh con traiChương 142: Có người vẻ vang, có người đau khổChương 143: Tiếu Diện HổChương 144: Đại hiệp cụt tayChương 145: Sự lột xác ngoạn mụcChương 146: Tụ tập cùng nhauChương 147: Tiệc nhà trong vương phủChương 148: Khách không mờiChương 149: Điềm lànhChương 150: Suy nghĩ gì vậy?