
Giới thiệu
Lạn Kha ngồi bên ván cờ lá rụng, tại giữa trúc lâm không người đánh cờ.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Danh sách chương (667)
Chương 51: Tìm kiếm và hỏi thămChương 52: Một lời nói rõChương 53: Chợt như một đêm gió mùa thuChương 54: Chỉ có mình Doãn huynh mà thôiChương 55: Câu chuyện cười?Chương 56: Nghỉ đêm ở thôn vắngChương 57: Kế Duyên hơi sợChương 58: Đại xà làm bậyChương 59: Như lửa như rồngChương 60: Đền tộiChương 61: Yên lặng chờ ở khu rừng phía trướcChương 62: Thiên Lục tạp thưChương 63: Kỳ diệu thay một chữ DuyênChương 64: Bàn luận về sáchChương 65: Mỹ tửu cõi tiên niềm ưa thích, Hoa Điêu trần tục thú đam mêChương 66: Thèm chết Kế Mỗ màChương 67: Đoán vận mệnhChương 68: Xem một quẻ, nửa cái mạngChương 69: Bệnh về mắtChương 70: Thật là khó có đượcChương 71: Vô tình trùng hợpChương 72: Rồi con sẽ hâm mộChương 73: Quân cờ trộm đanChương 74: Muôn hình vạn trạngChương 75: Nửa hũ rượu gạo xuống sông sâuChương 76: Hai tướng thành cảnhChương 77: Không uống nổiChương 78: Người cầu, rùa cũng cầuChương 79: Chỉ không biết phải làm saoChương 80: Đúng không? Quá đúngChương 81: Nguyện đánh nguyện chịuChương 82: Trượt rồi, trượt rồiChương 83: Cầu không đượcChương 84: Ngẫu nhiên gặp hung quangChương 85: Xem Kế mỗ là người chết sao?Chương 86: Lại thấy cờ đenChương 87: Cuồn cuộn không ngớtChương 88: Thật sự thần kỳ như vậyChương 89: Vị khách trong sương khói mờ ảoChương 90: Di sản của Tả LyChương 91: Hỉ khí tung bayChương 92: Sách giấy vàngChương 93: Rốt cuộc quân cờ sinh ra do đâuChương 94: Chân hỏa và sắc lệnhChương 95: Được là may mắn. Mất là số mệnhChương 96: Chính không thể ép tàChương 97: Manh mối của chuyện xưaChương 98: Kiếm TiênChương 99: Hai lựa chọnChương 100: Nhuệ khí Tả gia