Hoa sơn Tái Khởi - Chương 836
Chapter 848. Hoa Sơn mà không có các con thì chẳng còn là Hoa Sơn nữa. (3)
Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 836 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chapter 848. Hoa Sơn mà không có các con thì chẳng còn là Hoa Sơn nữa. (3)
"Chuyện....
Cho đến khi mọi người đồng lòng quyết tâm phong bế sơn môn thì mọi việc vẫn tốt đẹp.
Đương nhiên, ai nấy đều sợ hãi khi nghĩ đến hình ảnh tên tiểu tử Thanh Minh nghiến răng nhưng bọn họ dù sao cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc đó.
Vậy nhưng điều mà các đệ tử Hoa Sơn không thể dự đoán trước được...Đó là việc giải thích nội dung đã được quyết định cho người ở trước mặt này.
"Chuyện đó..."
Bạch Thiên gãi gãi đầu với khuôn mặt vô cùng ngượng ngùng. "Chuyện là như vậy đấy, tiểu sư phụ"
Tuệ Nhiên đã tuyên bố với Pháp Giới là
sẽ không quay về Thiếu Lâm nữa. Và chuyện đó vẫn còn sống động như vừa xảy ra trước mắt hắn ngày hôm qua mà thôi.
"Phong bế sơn môn ư?"
"..."
"Phong bế sơn môn?"
"..."
Đôi mắt tròn xoe như con nai vàng ngơ ngác của Tuệ Nhiên nhanh chóng rưng rưng nước mắt.
"Vậy...vậy còn ta thì sao?"
"Ơ..."
Bạch Thiên trả lời một cách gượng gạo.
"Chuyện đó...ta cũng không biết phải làm thế nào nữa" "..."
"Ha...hahaha..."
Mồ hôi lạnh buốt bắt đầu chảy ròng ròng dọc sống lưng Bạch Thiên.
'Nói cái gì đi chứ!'
'Tiểu sư phụ khóc rồi'
'Nhìn ta làm gì?'
Trong bầu không khí đó, làm gì có ai nghĩ đến lối đi dành cho Tuệ Nhiên?
Ngay lúc đó, Tuệ Nhiên mở lời.
"Ta có thể hỏi một câu được không?"
"Vâng"
"Khi phong bế sơn môn thì...ngoại nhân phải làm thế nào" "Chuyện đó..."
Bạch Thiên mỉm cười trả lời một cách thân thiện.
"Khi phong bế sơn môn thì ngoại nhân đương nhiên không được vào rồi. Như vậy thì mới là phong bế sơn môn không phải sao? Tại sao tiểu sư phụ lại hỏi như vậy? Rõ ràng là ai cũng biết điều này mà"
"Này!"
"Trả lời như vậy thì phải làm sao hả?"
Sự phản đối bùng nổ phía sau lưng Bạch Thiên. Hắn mở to mắt như muốn hỏi tại sao lại như vậy.
"Chuyện đó là sự thật mà. Ta sao có thể nói dối đây?"
"Woa..."
"Có phải sư thúc đã để quên nhân cách ở Trường Giang luôn rồi không?"
Tuệ Nhiên nhắm chặt mắt quay đầu đi. Hai dòng lệ trong vắt chảy ròng ròng từ đôi mắt của hắn ta.
'Mấy tên đạo sĩ thối Hoa Sơn này đúng không phải là con người mà'
Thậm chí lũ Tà Phái còn tốt hơn bọn chúng.
Vốn dĩ ngay từ đầu chuyện này không phải là lỗi của bọn họ mà là lỗi của Tuệ Nhiên.
Hắn đã biết lũ tiểu tử Hoa Sơn như thế này từ rất lâu rồi, rốt cuộc hắn đã mong đợi điều gì mà lại tuyên bố sẽ ở lại Hoa Sơn kia chứ?
Chiêu Kiệt lén lút quan sát dáng vẻ của Tuệ Nhiên rồi bật cười lớn cùng khuôn mặt ngượng ngùng.
"Hahahaha. Tiểu sư phụ! Chuyện này không đáng để ngươi buồn như vậy đâu!"
"Sao cơ?"
"Đừng như vậy nữa. Nhân cơ hội này ngươi hãy bái nhập Hoa Sơn luôn đi. Người khác thì không biết thế nào nhưng nếu tiểu sư
phụ mà muốn bái nhập vào Hoa Sơn thì
chắc chắn Chưởng Môn Nhân sẽ giang rộng vòng tay chào đón"
"..."
"Tiểu sư phụ hãy nghĩ kỹ đi. Nếu phải sống với cái đầu trọc cả đời chi bằng hãy bái nhập Hoa Sơn, nuôi tóc dài, ăn thịt và..."
Nhuận Tông nhanh chóng nắm lấy đầu Chiêu Kiệt kéo về sau rồi vả vào miệng hắn.
"Cái miệng thối nhà ngươi!!!!"
"Á! Á! Hự! Sao lại đánh đệ chứ! Tại sao? Á!!!"
Nhìn hình ảnh Nhuận Tông khống chế Chiêu Kiệt, Bạch Thiên khẽ lắc đầu.
"Ta sẽ thử nói chuyện với Chưởng Môn Nhân. Tiểu sư phụ cũng đừng lo lắng quá!"
"..."
Khi Tuệ Nhiên không trả lời, Bạch Thiên chỉ biết cười một cách gượng gạo.1
"Haha. Chẳng phải Phật Gia có câu 'nhân sinh luôn như vậy' sao?"
Tuệ Nhiên cười rạng rỡ khi nghe thấy câu nói đó.
"Thí chủ...đi..."
"Gì cơ? Tiểu sư phụ nói gì thế?"
"Đi"
"Sao cơ?"
"Thí chủ, đi chết đi!!!"
"..."
***
"Nhà ngươi vừa nói là phong bế sơn môn ư?"
Tròng mắt của Lâm Tố Bính như thể sắp lồi ra bên ngoài.
"Phong bế sơn môn sao?"
"Ừm"
"Vậy tức là Hoa Sơn sẽ phong bế sơn môn?"
"Ta đã bảo vậy rồi mà!"
"Ngươi vừa nói là phong bế sơn môn đúng chứ?"
"..."
"Ta không biết câu hỏi này có thất lễ hay không nhưng mà..."
"Hả?"
"Có phải nhà ngươi đã ăn nhầm cái gì phải không?"
Ô....
Cái tên tiểu tử này hay thật đấy. Không phân biệt được câu hỏi có phải là thất lễ hay không. Quả nhiên là thủ lĩnh của lũ sơn tặc.
Ngay lúc đó, Lâm Tố Bính đột ngột hét lên. "Nhà ngươi có đang tỉnh táo không vậy?"
"Nhận lấy cái này này!!"
Thanh Minh đá tung người Lâm Tố Bính. Bình thường thì Lâm Tố Bính sẽ vờ vĩnh bệnh tật nhưng lần này sau khi bay ra bên ngoài, hắn ngay lập tức đứng dậy rồi trở về vị trí cũ.
"Mẫu thân ơi?"
Thanh Minh giật nảy mình khi nhìn vào đôi mắt bừng bừng lửa giận của Lâm Tố Bính.
"Chết tiệt! Nhà ngươi không biết bây giờ đang trong hoàn cảnh nào hay sao mà lại như vậy hả? Tiền! Tiền! Là tiền đấy!!"
Trên trán Lâm Tố Bính cái đường gân máu nổi lên như thể tất cả những thứ ốm yếu mà hắn luôn thể hiện trước giờ là dối trá. Hắn liên tục chỉ trỏ như một kẻ điên.
"Không! Đâu chỉ có tiền! Kẻ đã trở thành đạo sĩ không lý nào lại không biết bây giờ đang có nhiều vướng mắc như thế nào. Phong bế sơn môn ư? Thật là nhảm nhí?!"
Lâm Tố Bính hét lên. Nhưng hắn nhanh chóng thay đổi thái độ.
Hắn bất ngờ nắm chặt lấy tay Thanh Minh và bắt đầu khẩn thiết bằng ánh mắt cầu xin.
"Ngươi đang đùa phải không? Đang trêu ta phải không? Hãy nói là ngươi chỉ đang đùa mà thôi. Nhé?"
"Chuyện đó là sự thật"
Bịch.
Lâm Tố Bính ngồi sụp xuống ngay tại chỗ. Hắn lẩm bẩm bằng khuôn mặt như thể đã đánh mất linh hồn.
"Rốt cuộc ta đã tin vào điều gì mà lại làm việc cùng lũ đạo sĩ thối kia chứ...Trên đời này đúng là không có ai đáng tin hết mà"
"Đó mà là lời của một tên sơn tặc nói với đạo sĩ ư?"
Đường Quân Nhạc đứng yên lặng nghe nãy giờ quay sang nhìn Thanh Minh bằng một khuôn mặt không thể hiểu nổi.
"Ta thật sự cũng không thể hiểu được
suy nghĩ của ngươi. Tại sao lại phong bế
sơn môn đột ngột như vậy? Những gì mà ngươi làm bây giờ mới có được chút thành quả kia mà"
"Vẫn biết là như vậy nhưng mà..."
Nhìn thấy bộ dạng khó trả lời của Thanh Minh, Đường Quân Nhạc nhìn thẳng vào hắn ta rồi cúi đầu xuống.
"Xem ra bây giờ vẫn chưa được"
"Lão cũng đã hiểu rồi đấy"
"Trường Nhất Tiếu là một người đáng sợ. Khi hắn có được Tứ Bá Liên trong tay sẽ trở nên kinh khủng hơn nữa"
Điều quan trọng nhất lúc này là việc dẫn dắt môn phái đối mặt với những nguy hiểm đang đến gần chứ không phải là nhận được bao nhiêu lợi ích.
Đường Quân Nhạc là người dẫn dắt
Đường Môn nên ông ta có thể hiểu được tâm trạng này của Thanh Minh.
Thanh Minh đã có kinh nghiệm chứng kiến vô số lần những người mải mê với những lợi ích nhỏ nhặt trước mắt mà không có thời gian để chuẩn bị cho những thứ quan trọng thật sự.
"Ta, ta hiểu nhưng mà..."
Nhưng có vẻ như Lâm Tố Bính vẫn còn điều muốn nói.
"Đó chẳng phải lý do mà Thiên Hữu Minh tồn tại hay sao? Hoa Sơn không nhất thiết phải làm một mình kia mà!"
"Chuyện đó cũng chỉ có giới hạn mà thôi"
"Giới hạn ư? Nếu có thể kết hợp cùng chiến lược của ta thì..."
"Đến cả Gia Cát Lượng cũng không ngăn được quân Ngụy. Ngươi thì làm bằng cách nào chứ?!"
"Không phải, chuyện đó..."
"Chiến lược duy nhất là dùng sức mạnh để chống lại sức mạnh"
Đường Quân Nhạc gật đầu.
"Câu nói đó hoàn toàn đúng đắn. Dù sao thì sự thật là bọn chúng đã có được thời gian. Trường Nhất Tiếu sẽ không ngồi yên trong thời gian 3 năm đó. Bởi vì việc đổi lấy sự bất xâm phạm lẫn nhau sang bất xâm phạm Giang Nam là vì có lý do của nó. Vậy thì chúng ta chỉ có thời gian khoảng 2 năm mà thôi"
"Đúng vậy"
"Nói một cách lạnh lùng thì chỉ có Hoa Sơn mới có thể gia tăng sức mạnh trong thời gian hai năm. Hoa Sơn có nhiều nhân tài trẻ tuổi. Trong khoảng thời gian đó có thể trưởng thành nhanh nhất có thể"
Và nếu như người dẫn dắt bọn họ là Thanh Minh thì rõ ràng kết quả có được sẽ còn ngoài sức tưởng tượng của Đường Quân Nhạc.
Nhưng Lâm Tố Bính vẫn tỏ ra không hài lòng.
"Việc ổn định Trường Giang nếu không có sự giúp sức của Hoa Sơn sẽ rất khó khăn đấy"
"Chuyện đó ngươi không cần phải lo lắng. Không phải vì điều này mà chúng ta mới thành lập Thiên Hữu Minh sao? Đường Môn sẽ ra tay tiếp sức. Nếu vẫn thiếu nhân lực ta sẽ yêu cầu chi viện từ Dã Thú Cung"
"Hừm..."
Lâm Tố Bính khẽ rên rỉ rồi gõ gõ chiếc quạt vào đầu bản thân.
"Thêm vào đó, các môn phái vừa và nhỏ tại lưu vực Trường Giang, Tứ Xuyên và cả Thiểm Tây đang mong muốn thiết lập mối quan hệ với Thiên Hữu Minh. Vì vậy nếu chúng ta tiếp nhận bọn họ và nhận sự giúp đỡ thì phần nào đó có thể khỏa lấp vị trí để trống của Hoa Sơn"
"Vẫn biết là như vậy nhưng mà...."
Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi
1,663 từ
Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raPhong Thanh Dương
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
