TruyenVip
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Tác giả: Ma Mị Hồng Trần

📚 914 chương👁 1054 lượt xem7.9/10Đang ra
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Khi Thiên Đạo không được hoàn chỉnh, linh khí lại ngày càng sụt giảm đến mức khô cạn, thế gian này gần như đang đối mặt với nguy cơ linh khí sắp mất đi hoàn toàn.

Có một lão già kì lạ, thần bí, ngày ngày ngao du, bỗng phát hiện một vị thiếu niên có linh thể kỳ tài có một không hai, vị lão già thần bí đó liền cưỡng ép thu hắn làm đồ đệ.

Mười năm sau, vị lão giả thần bí đó tọa hóa, hắn ngự kiếm xuống núi, mở ra truyền truyền kỳ nhân sinh của riêng mình.

Danh sách chương (914)

Chương 101: C101: Chuyện nàyChương 102: C102: Nghĩ đến đâyChương 103: C103: Đánh bài pokerChương 104: C104: Anh đẹp traiChương 105: C105: Mọi thứ đều rất chỉnh têChương 106: C106: Anh là ai vậyChương 107: C107: Tưởng chừng sắp thành côngChương 108: C108: Giang quân lâm nghe vậyChương 109: C109: Mà đúng lúc nàyChương 110: C110: Nói thừaChương 111: C111: Vậy thì cảm ơn cậu lâmChương 112: C112: Tôi biết rồiChương 113: C113: Tôi đã nói với vân tam thủy rồiChương 114: C114: Nhưng màChương 115: Cậu là Lâm Phong?Chương 116: Có nhìn khắp cả thành phốChương 117: Ra vẻ hiểu biếtChương 118: Nó không nổ đâu!Chương 119: Không phải trùng hợp thế chứ?Chương 120: Thay vì tiêu diệt Tam Khẩu ĐườngChương 121: Phải biết làChương 122: Quả cầu nhỏ màu vàngChương 123: Một bên khácChương 124: Hai bên anh đánh tôi lùiChương 125: Không phải!Chương 126: Nhưng mà không đúng!Chương 127: Nhóc conChương 128: Cùng lúc đóChương 129: Tiền bốiChương 130: Vậy ý của em thế nào?Chương 131: Chơi vui thôi mà!Chương 132: Xảy ra chuyện gì vậy?Chương 133: Sao lại thế này?Chương 134: Anh muốn thế nào?Chương 135: Mày ngông cuồng quá nhỉ?Chương 136: Máu tươi đầy mặtChương 137: Cậu ăn nói kiểu gì vậy?Chương 138: Đã xảy ra chuyện gì vậy?Chương 139: Sao hả?Chương 140: Ông ta không chịu trách nhiệmChương 141: Con bị đánh thảm quáChương 142: Đúng lúc này!Chương 143: Ai hiểu con hơn cha chứ!Chương 144: Chỉ bằng mày?Chương 145: Một đám phế vật!Chương 146: Đi đầu là một người trung niênChương 147: Nhưng vào buổi sángChương 148Chương 149: Lực chiến đấu kinh người!Chương 150: Chỉ là vì ông ta nhìn thấy Lâm Phong!