
Giới thiệu
Thể loại: Yêu sâu sắc, ngọt ngào, sảng văn, vườn trường, cùng nhau trưởng thành, song xử, tán tỉnh ngọt sủng, HE.
CP: Bậc thầy truyện tranh × Tiểu tiên nữ khoa vũ đạo
Ảnh: Tâm@HNC.
- ---
Thẩm Thư Dư là một thiếu nữ bình thường, vì vậy cô không thể nào chấp nhận được việc mình bị kiểu con trai như Phó Chước theo đuổi. Vừa hút thuốc, xăm hình, còn đua xe, tính cách cà lơ phất phơ, không chăm chỉ học tập.
Thế mà nhờ Phó Chước, cô mới thoát khỏi đám người xấu.Anh ta còn nhẹ nhàng xoa đầu cô vừa dỗ dành: "Đừng sợ, ai dám đụng đến em thì phải bước qua xác tôi trước."
Cô vốn đang run rẩy, nhưng vào giây phút gặp được anh thì đã không còn thấy sợ hãi chút nào.
- ----
Lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thư Dư, trong lòng Phó Chước chỉ nghĩ có một điều: Sớm muộn gì cũng khiến cô gọi mình bằng anh.
Giọng cô ấy ngọt ngào đến thế, có phải khi gọi anh cũng sẽ ngọt ngào như vậy?
Sau đó, khi Thẩm Thư Dư rơi nước mắt, Phó Chước hận không thể quỳ xuống chân cô gọi một tiếng tổ tông.
Ngày 29 tháng 2, cô đứng trước cửa nhà anh, khuôn mặt đỏ hây hây, nói với anh: "Hay... chúng ta thử xem sao."
Đời này của Phó Chước giờ đây mới biết được tim đập loạn xạ là cảm giác như thế nào.
Đây chính là món quà sinh nhật quý giá nhất anh nhận được trong đời, dù nâng niu trong tay cũng sợ sẽ biến mất.
CP: Bậc thầy truyện tranh × Tiểu tiên nữ khoa vũ đạo
Ảnh: Tâm@HNC.
- ---
Thẩm Thư Dư là một thiếu nữ bình thường, vì vậy cô không thể nào chấp nhận được việc mình bị kiểu con trai như Phó Chước theo đuổi. Vừa hút thuốc, xăm hình, còn đua xe, tính cách cà lơ phất phơ, không chăm chỉ học tập.
Thế mà nhờ Phó Chước, cô mới thoát khỏi đám người xấu.Anh ta còn nhẹ nhàng xoa đầu cô vừa dỗ dành: "Đừng sợ, ai dám đụng đến em thì phải bước qua xác tôi trước."
Cô vốn đang run rẩy, nhưng vào giây phút gặp được anh thì đã không còn thấy sợ hãi chút nào.
- ----
Lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thư Dư, trong lòng Phó Chước chỉ nghĩ có một điều: Sớm muộn gì cũng khiến cô gọi mình bằng anh.
Giọng cô ấy ngọt ngào đến thế, có phải khi gọi anh cũng sẽ ngọt ngào như vậy?
Sau đó, khi Thẩm Thư Dư rơi nước mắt, Phó Chước hận không thể quỳ xuống chân cô gọi một tiếng tổ tông.
Ngày 29 tháng 2, cô đứng trước cửa nhà anh, khuôn mặt đỏ hây hây, nói với anh: "Hay... chúng ta thử xem sao."
Đời này của Phó Chước giờ đây mới biết được tim đập loạn xạ là cảm giác như thế nào.
Đây chính là món quà sinh nhật quý giá nhất anh nhận được trong đời, dù nâng niu trong tay cũng sợ sẽ biến mất.
Danh sách chương (112)
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100