TruyenVip

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa - Chương 16

Mục lục

Chương 16

CHIẾN THẮNG VÀ… THẤT BẠI

Bốn bạn cảm thấy phần còn lại
của buổi chiều như bất tận. Để bù lại thời gian bắt Hans và Konrad phải bỏ công
việc. Peter, Bob và Gus làm việc cho thím Mathilda. Thím giao cho ba bạn phải
sơn lại một lô ghế để ngoài vườn. Những chiếc ghế này, sau khi xử lý xong, sẽ
trông y như mới và sẵn sàng để bán lại.

Phần mình, Hannibal bỏ ra những giờ tiếp theo trong
xưởng sữa chữa, để chế tạo một món đồ mới phát minh. Ba bạn đã hoài công hỏi Hannibal về món đồ bí ẩn.
Babal nhất định không chịu nói gì, nhưng tất cả đều nghi ngờ rằng vật đó sẽ
được sử dụng tối nay, khi đi lấy lại Con Mắt Lửa…

Cuối ngày, bốn cậu ăn tối tại
nhà ông bà Jones. Sau bữa ăn, Hans lái chiếc xe tải nhẹ ra đậu cách đó vài khu
nhà, ở một nơi đã thống nhất trước. Hans kiên nhẫn chờ tại đó, đúng như Hannibal yêu cầu.

- Và bây giờ, - thám tử
trưởng nói với ba bạn, - ta phải tạo một hướng giả, phòng trường hợp có ai rình
chúng ta. Mình đã gọi điện thoại đến hãng Gerlbert để xin xe Rolls và chú Warrington ngay khi trời
tối. Lúc đó, chúng ta phải sẵn sàng.

- Cậu có tưởng tượng rằng đây
là lần cuối cùng bọn mình có quyền sử dụng chú Warrington và chiếc xe không? - Peter kêu
lên. - Sau này, bọn mình sẽ phải đi bộ.

- Chúng ta vẫn còn xe đạp và
xe tải nhỏ. - Hannibal
đáp.

- Không đủ. - Peter càu nhàu.
- Có thể, bọn mình sẽ cần xe tải đúng lúc xe không rảnh. Mình có cảm giác thím
Mathilda hơi ngán cứ phải cho bọn mình mượn xe hoài. Mà không có phương tiện đi
lại, thì vĩnh biệt Ba Thám Tử Trẻ!

- Chúng ta sẽ cố gắng hết sức
mình, - Hannibal
nói. - Nhưng cậu nói đúng. Các cuộc điều tra sẽ khó khăn hơn.

Gus thắc mắc hỏi thăm về
chiếc xe Rolls và về cách mà Babal đã dành được quyền sử dụng xe.

- Nhưng từ nay, hết rồi, - Peter
kết luận. - Bọn mình đành phải chịu thua.

- Đúng là phiền thật. - Gus
thừa nhận.- Mình cũng thấy là miền Nam Californie này có diện tích rất rộng
lớn. Chắc chắn là các cậu cần ôtô.

- Ôi! Chúng ta sẽ nghĩ ra
cách khác! - Hannibal
cam đoan. - Ta hãy chuẩn bị dàn cảnh! Mỗi cậu hãy xỏ một áo vét của mình, chồng
lên áo đang mặc. Các cậu phải mặc như thế để đi đến xưởng. Xem này, đây có bốn
áo vét cũ của mình.

Hannibal
vừa nói vừa lấy ra khỏi tủ và phân phát bốn cái áo vét kiểu khác nhau. Peter,
Bob, Gus và chính Hannibal
cố gắng mặc vào. Áo không vừa lắm và thậm chí Peter khó khăn lắm mới chui vào
áo được.

- Trời đất! - Bà Mathilda
Jones la lên khi thấy bốn cậu ăn mặc kỳ quặc như thế. - Các cháu chơi trò gì
vậy? Thím thật không hiểu nổi thanh niên ngày nay.

- Tụi cháu định đánh lừa một
người, thím Mathilda à, - Hannibal
giải thích sơ sơ.

Ông Titus Jones cười.

- Từ xưa đến giờ, thanh niên
luôn hành động như thế, bà Mathilda à. - Ông nói với vợ. - Khi bằng tuổi Babal,
anh cũng thích chọc phá người ta.

Hannibal và
ba bạn rời khỏi nhà ông bà Jones để vào xưởng sửa chữa. Món đồ do thám tử
trưởng làm đang nằm trên bàn. Đó là một vật bằng kim loại, hình dáng tròn, có
gắn cán thật dài, hơi giống máy đánh bóng sàn nhà chạy điện. Có một cặp tai
nghe nối liền với phần tròn của máy bằng dây.

Peter, Gus và Bob cũng nhìn
thấy trong một góc bốn manequin thợ may mà chú Titus đã mua cách đây vài ngày. Hannibal đã đặt chúng xếp
hàng như lính đang giễu binh.

- Bây giờ, ta hãy mặc quần áo
cho từng thằng manequin! - Babal ra lệnh. - Các cậu hãy cởi áo vét đang mặc ra,
và xỏ vào mấy thằng manequin. Chính vì vậy mà mình đã bảo các cậu mặc mấy áo
này. Nếu có kẻ theo dõi chúng ta từ khi chúng ta về, thì không nên để hắn thấy
chúng ta mang thêm áo vét đến đây… Ta hãy làm nhanh lên!

Ba bạn không hiểu, nhưng vẫn
tuân lệnh. Mỗi cậu xỏ cho một manequin một chiếc áo vét, cài nút từ trên xuống
dưới. Khi làm xong, Hannibal
xem xét mấy thằng hình.

- Sẽ không lừa được đâu. - Peter
tuyên bố.- Ý mình nói… nếu cậu hy vọng người ta sẽ tưởng đó là người thật.

- Chờ một chút! - Babal nói. -
Chúng ta sẽ gắn thêm đầu. Trông chúng sẽ hay hơn nhiều. Nhìn này! Đây là mấy
cái đầu!

Hannibal mở
bao giấy lấy ra bốn quả bóng xẹp màu xanh.

- Mỗi cậu hãy thổi vào những
quả bóng này cho đến khi bằng kích thước đầu người. Sau đó, các cậu sẽ cột vào
cổ manequin.

Nhưng cả khi xong, mấy thằng
manequin cũng trông không giống người thật.

- Khi trời tối, sẽ giống hơn.
- Hannibal cam
đoan.

Bốn cậu ngồi chờ. Trời tối
dần. Trông bốn thằng manequin đầu bóng có một vẻ kỳ lạ và hơi đáng sợ.

Đột nhiên có tiếng còi xe
vang lên ngoài kho bãi.

- Chú Warrington đó, - Hannibal nói. - Mình đã
dặn chú phải cho xe đến thật gần đây nhất. Thôi đi nào! Mỗi cậu hãy ôm một
thằng manequin!

Bốn cậu ẵm Manequin luồn lách
trong bóng tối đến xe Rolls đang đậu. Warrington
đã mở cửa sẵn. Đèn xe tắt.

- Tôi đây, thưa cậu Hannibal, - bác tài nói. -
Sẵn sàng phục vụ cậu như mọi khi.

- Chú Warrington ơi, cháu
mang hành khách đến cho chú. - Hannibal
thông báo. Manequin giả dạng bọn cháu.

- Được lắm! - Warrington nói, chú không
bao giờ ngạc nhiên xúc động vì bất cứ điều gì. Để tôi giúp cậu xếp chúng.

Hai chú cháu đặt manequin
chặt vào yên xe. Từ bên ngoài, chỉ nhìn thấy hình bóng mơ hồ và những cái đầu
gật gù. Với chút trí tưởng tượng, có thể nghĩ đó là bốn cậu đang ngồi và trò
chuyện với nhau.

- Vậy tốt quá, chú Warrington à. - Hannibal
tuyên bố. - Bây giờ, chú hãy chạy với vận tốc khá nhanh đến con dường dọc theo
bờ biển, rồi chú quẹo về hướng mấy ngọn đồi và cho xe chạy trong khoảng hai
giờ. Sau đó chú trở về đây, bỏ manequin xuống. Sau này, e rằng chú cháu ta sẽ
không có dịp gặp lại nhau nữa. Tụi cháu sẽ không được phép sử dụng xe chú nữa.

- Tôi hiểu, - chú tài nói
khẽ, - tôi cùng rất lấy làm buồn. Tôi rất thích thú được làm việc cùng các cậu.
Thôi! Tôi phải đi đây!

- Chú hãy cho xe chạy ra mà
không bật đèn pha. - Hannibal dặn thêm. - Chú hãy chờ sau khi quẹo góc đường
hãy bật đèn xe lên.

Bốn bạn nhìn theo chiếc xe to
lớn chạy ra khỏi kho bãi, đèn tắt hết, y như không muốn bị để ý.

- Như vậy, có thể đánh lạc
hướng kẻ thù của bọn mình, nếu lỡ chúng có theo dõi. - Bob tuyên bố. - Chúng sẽ
tưởng xe Rolls đang chở bọn mình. Ít nhất lúc đầu, chúng sẽ tưởng thế.

- Mình tin chắc bọn chúng sẽ
theo dõi xe để xem chúng ta đi dâu. - Hannibal nói thêm. - Bây giờ đã đến lúc
ta hành động. Các bạn ơi! Ta hãy ra bằng ngã Đường Hầm Cánh Cửa Đỏ gặp anh Hans
và xe tải. Peter ơi, mình giao cho cậu trách nhiệm mang máy rà của mình.

Peter cầm lấy dụng cụ có cán
dài sếp đưa. Rồi bốn bạn rời khỏi kho bãi bằng cách đi qua cái mà Hannibal gọi
là Đường Hầm Cánh Cửa Đỏ, là một hành lang ngoằn ngoèo, được giới hạn bởi những
tấm ván, nằm ở cuối sân. Bốn bạn ra đến một con đường nhỏ tối tăm, và đi dọc
theo nhiều khu nhà trước khi gặp được anh Hans và xe, đang chờ ở một góc đường
vắng vẻ. Tất cả leo lên xe, xe chạy ngay. Theo bốn bạn, thì không có ai theo
dõi hết!

Đường đi đến Vực Hẻm Mặt Đồng
Hồ suôn sẻ. Khi xe tải nhỏ dừng lại trước ngôi nhà bị đập phá hết một nửa, và khi
Hans đã tắt máy. Babal vểnh tai lắng nghe, xung quanh không có gì động dậy. Sự
im lặng tột bậc ngự trị trên bãi đất. Nhiều xe tải đang tập hợp trên bãi cỏ,
quanh chiếc xe ủi khổng lồ, chờ sáng mai tiếp tục làm việc. Cũng may là không
có bảo vệ đêm.

- Anh Hans ơi, khi bọn em
xuống xe, - Hannibal nói, - anh hãy quay lui và dùng xe chặn đường lại. Rồi anh
hãy để ý nhìn. Nếu anh thấy có người, anh hãy báo bọn em bằng cách bấm còi xe.

- Được! - Hans trả lời.

- Còn bây giờ, - Hannibal hạ
giọng xuống nói tiếp, - ta hãy xem máy rà của mình có biết hỏi đại bàng chỉ cho
ta đúng chỗ hay không.

- Mình rất muốn hiểu cậu đang
nói gì, - Peter nói khẽ, - trong khi tất cả đang xuống xe và lấy xuổng, cuốc và
cái mà Hannibal gọi là máy rà ra khỏi xe. Nhưng Hannibal không chịu giải thích
ngay. Cậu chờ đến một nơi nào đó trên bãi cỏ.

- Các cậu có thấy dụng cụ này
không? - Khi ấy Hannibal nói. - Đó là cái máy rà kim loại. Nó có thể tìm ra bất
kỳ vật kim loại nào chôn dưới đất. Thậm chí chôn sâu gần một mét.

- Nhưng Con Mắt Lửa đâu phải
bằng kim loại! Bob bắt bẻ.

- Tất nhiên! Nhưng, lúc chiều
khi mình giả bộ cột dây giày, mình đã nhét một đồng bạc nửa đôla xuống đất để
đánh dấu chỗ cần đào. Mà mấy đồng nửa đôla có khắc hình đại bàng ở mặt trái.
Lúc nãy, mình nói về đại bàng đó đó.

Gus nêu ra một nhận xét.

- Nhưng, Hannibal ơi, lúc cậu
nhét đồng tiền xuống, thì chưa được hai giờ rưỡi! Lúc đó mới hai giờ mười lăm
thôi!

- Mình biết chứ! Nên mình đã
ước tính gần đúng chỗ mà mũi nhọn bóng núi sẽ đến vào giờ hệ trọng… Theo mình
nghĩ, chắc là rất gần.

Nói xong, Hannibal đặt phần
phẳng của máy rà xuống mặt đất. Rồi cậu đeo hai cái nghe vào tai, xoay một cái
nút, rồi bắt đầu thả máy rà đây đó trên bãi cỏ.

- Ngay khi nó phát hiện được
một vật kim loại, nó sẽ kêu lên. - Hannibal thông báo. - Trời tối quá, nhưng
dường như lúc chụp hình cái nhà, mình đứng đúng chỗ này.

Hannibal đi những vòng tròn
cùng lúc càng rộng dần, đẩy cái máy phía trước. Một hồi sau, Hannibal chán quá
và đến lượt Peter làm thay. Nhưng máy rà vẫn im lặng.

Peter tiếp tục cuộc tìm kiếm
trở lại. Đột nhiên, cậu giật mình. Máy vừa mới phát ra một tiếng ù ù nhỏ.

- Trở lui. Cậu vừa mới đi qua
nó! - Hannibal thì thầm.

Peter tuân lệnh và kéo máy rà
về phía mình. Tiếng ù ù lập lại ngay và vẫn kêu khi Peter để yên máy rà tại
chỗ.

- Rồi!
Tìm ra rồi! Peter phấn khởi la lên.

Hannibal
ngồi xuống và lấy đèn pin treo ở thắt lưng. Cậu rọi ánh sáng xuống dưới đất cho
đến khi tìm ra đồng tiền.

- May
quá! - Hannibal nói. - Ta chỉ còn đào nữa là xong! Có thể mình đã không định vị
đúng chỗ, và chúng ta sẽ phải đào một cái lỗ thật to!

Peter
gần như giật cuốc ra khỏi tay Bob và tiến hành đào bới. Peter làm việc hiệu quả
và nhanh. Lỗ càng lúc càng sâu, càng rộng ra. Peter không cho phép bạn giúp.

- Các
cậu chỉ làm cho mình bị vướng thêm, - Peter nói. - Làm một mình, nhanh hơn!

Ngoài
tiếng cuốc, trong vực hẻm không có tiếng động nào khác. Cả mấy con côn trùng
cũng im lặng. Hannibal, Bob và Gus lắng tai nghe, không nói một lời nào, vẫn hy
vọng nghe thấy tiếng kêu rít của sắt vào hộp chứa Con Mắt Lửa. Nhưng không có
gì xảy ra hết. Chẳng bao lâu, Peter đưa một bàn tay dính đầy đất lên cái trán
đầy mồ hôi.

- Babal
ơi, - Peter nói, - chắc cậu nhầm chỗ rồi.

Thám tử
trưởng không trả lời. Cậu đang suy nghĩ. Hannibal nhìn ngôi nhà, rất khó thấy
trong bóng đêm, rồi nhìn hình bóng đỉnh núi đang hiện lên một cách mơ hồ trên
bầu trời. Cậu thực hiện một bước tiến lên phía trước.

- Cậu
hãy thử đào phía bên này lỗ.

Peter
không nói gì và tuân lệnh. Cậu lấy cái xẻng và xúc ra một đống đất. Rồi, cậu
làm lại. Đột nhiên, xẻng của Peter chạm phải đá. Nhưng có phải là đá không?

- Mình
đã tìm thấy một cái gì rồi! - Peter thốt lên.

- Xem
nào, - Hannibal nói.

Chiếu
đèn xuống, Hannibal nhìn thấy một cái hộp vuông nhỏ, dường như bằng đá, đang
nhô lên khỏi đất. Cậu dùng móng tay lấy hết đất ra.

- Đó là
cái hộp! - Cậu nói khẽ. - Bob, cậu hãy cầm dùm cái đèn, trong khi mình thử mở
hộp!

Hannibal
xúc động mớ nắp ra. Khi đó, tất cả nhìn thấy, trên một lớp bông gòn trắng, một
viên đá đỏ óng ánh lên.

- Đúng
nó rồi! Con Mắt Lửa! - Peter mừng điên la lên. - U ra! Bọn mình đã tìm thấy!

- U ra!
U ra! - Bob và Gus la theo.

Hannibal
sắp nói một cái gì đó. Đột nhiên, cậu lặng người đi. Ba bạn cũng lặng người
theo.

Ánh sáng
tràn ngập chiếu sáng bóng tối xung quanh bốn bạn. Bây giờ, bốn cậu đang đứng ở giữa
một vòng vây những đèn chiếu. Bốn cậu chói mắt thấy mơ hồ những bóng đen đang
di chuyển phía sau đèn chiếu. Những bóng người này đang tiến đến chỗ bốn cậu.
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai bốn cậu:

- Bọn
nhóc giỏi lắm! Cuối cùng bọn nhóc cũng thành công! Nào, đưa cho tôi viên rubi!

Bốn bạn
buồn rầu thấy bốn người đàn ông có ria xuất hiện bên cạnh mình. Một tên đang
hươ một khẩu súng to tướng, đầy đe dọa.

- Băng
Ria Đen! - Bob rên. - Bọn chúng chờ mình tại chỗ! Chắc bọn chúng núp sau các xe
tải…

Tên cướp
Joe mỉm cười.

- Chúng
tôi nghe nói các cậu có đến đây lúc chiều, - hắn nói. - Chúng tôi tin chắc là
các cậu sẽ trở lại.

Ba bạn
của Hannibal ngạc nhiên thấy rằng thám tử trưởng trông hầu như hoàn toàn khiếp
sợ. Hai tay Hannibal run rẩy. Cái hộp và viên rubi tuột ra khỏi tay và rơi
xuống lỗ.

- Để… để
tôi… tôi lượm lên! - Hannibal thông báo bằng một giọng run sợ.

Hannibal
cúi xuống, bới đất và lượm viên đá lên.

- Đây…
đây này! - Hannibal nói cà lăm. - Lấy đi! Cầm đi!

Nói
xong, bằng một động tác nhanh nhẹn, Hanniibal ném viên đá thật xa, qua khỏi đầu
của tên Victor. Viên đá đi theo một đường parabôn, rồi biến mất vào vòng tối,
phía sau đèn chiếu.


Mục lục

2,765 từ

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa
Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa

Alfred Hitchcock

12 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1