TruyenVip

Vọng Giang Nam - Chương 8

Chương 8

Bạn đang đọc truyện Vọng Giang Nam chương 8 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Đây là lần đầu tiên ta nắm vận mệnh của mình trong tay.

Loại cảm giác này rất kỳ quái, ta cũng không phải là cảm giác an tâm, ngược lại cảm thấy bước chân hư phù, đáy lòng trống rỗng? Trước kia gặp phải tinh cảnh gia sản lụi bại, mùa màng thất bát, ta vẫn có thể giữ vững tinh thần chui vào 1 góc nghĩ biện pháp khiến cả nhà có thể sống sót. Hiện tại cái gì cũng có Chu Cố chuẩn bị tốt thích đáng, ta ngược lại cảm thấy sợ hãi, cảm thấy rất không nỡ.

Ta nghĩ ta là rất sợ, so đối mặt với lao ngục hoặc tử vong còn sợ hơn. Ta cũng đã từng toàn tâm toàn ý tin tưởng người như vậy, muốn đem cả cuộc đời của mình giao đến tay người khác, kết quả đều không có ngoại lệ tất cả đều thảm thiết. Mặc kệ là cha mẹ hay là bạn trai, ta học được... người duy nhất có thể nhờ cậy, tin tưởng chỉ có chính mình.

Bà vú mong đợi, Tào quản gia mong đợi, ta rất rõ ràng. Nhưng ta không phải là không tin Chu Cố, mà là ta hoàn toàn không tin quan hệ thân mật và hôn nhân. Nhưng đây là thời đại mà một nữ nhân chỉ như cây cỏ, ta rất phiền não. Thân thế bí ẩn của Chu Cố càng khiến ta phiền não.

Ta cuối cùng cảm thấy, hắn ở Tào gia, giống như là Phượng hoàng giữa bầy gà, sớm muộn gì cũng sẽ bay đi. Nếu ta có thói quen lệ thuộc vào hắn thì đây là sự thực không thể tưởng nổi. Nhưng trong lúc giặc cướp hoành hành này ta lại hiểu rõ sự bất lực của chính mình. Đừng nói giữ được sản nghiệp, có thể giữ được mạng của mình, của người nhà, sợ rằng đều là không thể. Loại cảm giác vô lực khiến ta từ phiền não chuyển tới nóng nảy, chuyện đúng ra phải nhẫn nại ta lại cố làm loạn lên với Chu Cố.

“Tiết Lệ, cô rốt cuộc đang giận cái gì?” Chu Cố rất không hợp lễ nghi xông vào phòng ta, Tiểu Anh hoảng sợ kêu lên.

“Câm miệng.” Ta tức giận nói với nàng, “Đi xuống.”

Tiểu Anh há miệng th* d*c, nàng vừa đi vừa vừa thì thầm lải nhải, nói Chu Cố không biết xấu hổ, nghĩ muốn chiếm lấy sản nghiệp Tào gia, không biết là kẻ nào ở bên tai nàng nói năng bậy bạ. Chỉ là điều này càng làm cho ta phiền hơn, bây giờ còn nói cái gì nữa.

Ta lườm nàng một cái, nàng ngậm chặt miệng, chuyển sang trừng Chu Cố, không cam tâm tình nguyện đi ra ngoài.

Không thể đối với Chu Cố làm loạn. Ta tự cảnh cáo với chính mình. Ta là nữ nhân đã trưởng thành chín chắn. “... Ta không thích tự huynh đặt.” Ta tận lực uyển chuyển hòa bình nói chuyện.

Hắn rất tự động ngồi xuống, rót cho mình ly trà.”Tại sao? A, ta hiểu rồi.” Hắn tỏ ra vẻ mặt đã hiểu, “Cô không thích mặc áo cỏ, lưng thắt dây tơ.”

... Hắn không biết nữ sinh rất ghét loại người như Kindaichi và Conan (thám tử) sao? Thôi, năm trăm năm sau mới có Kindaichi và Conan, ta tha thứ cho hắn.

“Huynh không nên xông loạn vào phòng ta.” Ta buồn buồn nói.

Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói có phần đè nén lửa giận, “Ta nhớ được có người nói qua, nàng không thích đoán tới đoán lui. Thẳng thắn nói, ta cũng không thích như vậy. Tứ cô nương, cô rốt cuộc đang sợ cái gì? Ta làm sai cái gì sao? Còn chỗ nào làm chưa được chu đáo sao? Cô cứ nói thẳng đi!”

“Huynh không có sai, huynh làm rất tốt...” Gáy ta nóng lên, “Nhưng ta không quen, ngộ nhỡ lúc huynh đi rồi ta phải làm thế nào!?”

Hắn đứng bật dậy, dọa ta giật mình, lui về sau một bước, thế nhưng hắn lại tiến lên một bước bắt được cánh tay ta, mặt không chút thay đổi, nhưng tức giận hiện ra qua vết bỏng đỏ bừng, khiến khuôn mặt bị thương của hắn càng thêm dữ tợn.

Nhưng thứ dọa ta không phải là khuôn mặt bị thương của hắn mà là sát khí sắc bén tỏa ra từ nửa khuôn mặt còn nguyên vẹn của hắn.

“Cô rất mong ta rời đi phải không?!” Hắn rống lên giận dữ, “Hai lần rồi! Tại sao cô luôn nhắc với việc ta rời đi? Ta không đáng để tin tưởng như vậy sao?!”

Ta thật sự sợ xương cánh tay sẽ bị bẻ gảy... Ít nhất cũng xuất hiện vết rách. Khí lực của hắn mạnh đến đáng sợ.

Nhưng hắn hiếm khi mất khống chế như vậy, ta ngược lại không sợ, mà trào lên là nồng nặc bi ai. Thật ra thì, sợ hãi của ta và sự phẫn nộ của hắn cũng rất giống. Ta không phải đối với hắn sợ hãi, hắn cũng không phải là đối với ta tức giận.

Chúng ta đều tránh việc đó không muốn đề cập đến, không dám nhắc tới quá khứ.

“Thật ra người làm cho ta bị thương, khổ sở như vậy đều là huynh.” Ta tỉnh táo nói, “Hiện tại ta thật sự đau muốn chết.”

Tức giận của hắn lúc đến rất mạnh mẽ, khi đi lại rất nhanh chóng. Hắn lập tức buông tay, vén tay áo của ta lên nhìn, chỗ bị hắn cầm đã thành một mảnh sưng đỏ, “... Ta đi gọi Tôn đại phu.”

“Không cần!” Ta vội vàng ngăn hắn lại, “Giải thích chuyện này thế nào?” Ta thử chuyển động cánh tay, ta nghĩ chỉ có chút máu bầm mà thôi, “Lấy thuốc rượu xoa một cái là tốt rồi.”

Ta đi lấy rượu thuốc, thế nhưng hắn lại nhận lấy, giúp ta nhẹ nhàng xoa chỗ máu bầm, hối hận không ngừng nhỏ giọng nói xin lỗi ta. Lúc này ta không hề nghĩ đến chuyện nam nữ thụ thụ bất tương thân, chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn vô cùng.

“Huynh từng có quá khứ, ta cũng có quá khứ.” Ta cũng nhỏ giọng nói, “Huynh không cần phải nói, ta càng không muốn nói. Ta biết rõ huynh không phải là tức giận với ta, ta cũng vậy không phải nhằm vào huynh...”

Hắn không nói chỉ tiếp tục xoa máu bầm, một lúc lâu ta mới phát giác hắn lòng ngón tay có nhiều kén mỏng, mà chúng ta cũng dựa vào quá gần.

Ta lúng túng muốn rút tay lại, hắn ngẩn ra mới buông tay, hai chúng ta đều cùng lùi một bước, không hẹn mà cùng thở mạnh một cái.

Chúng ta nhìn nhau một lát, không nhịn được cùng bật cười, phá giải không khí lúng túng.

“... Ta muốn quên quá khứ.” Hắn rốt cuộc bình tĩnh lại.

“Ta cũng nghĩ vậy, “ta nở 1 nụ cười khổ sở, “Nhưng rất khó.”

Chúng ta cũng đều lâm vào trầm mặc. Đáy lòng ta bi ai càng tụ càng dày đặc, càng khó chịu. Nếu nói ta đau lòng nhất khi mất cái gì chỉ sợ là ta sẽ nói là “Tin tưởng”. Ta không có cách nào để tiếp tục tin tưởng người nào nữa. Ta chỉ có thể ngăn cách lòng mình, yên lặng đối tốt với người khác, nhận ý tốt của người khác cũng không dám tin tưởng.

Không sai, ta có bệnh. Hơn nữa còn là bệnh nan y, không thể chữa khỏi. Cho dù đã làm người ở hai thế giới, ta vẫn khổ sở không chịu nổi.

Rõ ràng trong tình hình này, ta và Chu Cố rất thích hợp, ta cũng không phải ngu ngốc, lúc trước không rõ lắm, nhưng sau đó làm sao mà ta có thể không biết Chu Cố đang muốn chúng ta thử bên nhau. Hắn còn có dũng khí để thử, nhưng ta lại không có. Đã như vậy, cũng không nên để hắn chờ đợi, không nên cho hắn hy vọng.

“Tử Cố” ta vừa khóc vừa nói, “Ta không phải chán ghét huynh... Chỉ là, ta đã không có cách để tin tưởng bất luận kẻ nào rồi. Nếu như huynh có thể quên quá khứ, liền cưới lão bà đi thôi.”

Ta còn tưởng rằng hắn sẽ tức giận, không nghĩ tới hắn lại bình tĩnh.”Bởi vì ta không thể ra trận làm tướng quân?”

Ta lắc đầu, chỉ là che mặt khóc.”Ta, ta không muốn gả bất luận kẻ nào... Ta, ta sợ...”

Hắn kéo tay ta xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt của ta, “Nàng chán ghét ta?”

Đôi mắt đẫm lệ mông lung, ta khóc sụt sùi mà nói, “Một chút cũng không... Nhưng, nhưng ta không thể lấy huynh làm chồng, làm chậm trễ huynh...”

“Vậy rất tốt.” Hắn từ trên cao nhìn xuống nhẹ vuốt tóc ta, “Như vậy rất tốt.” Hắn lại thở phào nhẹ nhõm.

Ta nhìn chằm chằm hắn, quên cả khóc. Ta thật đúng là không biết hắn có ý gì.

Sau đó thái độ của hắn càng làm cho ta không hiểu được. Hắn ở trước mặt người khác càng thêm kính cẩn cũng gọi ta là Tứ cô nương. Nhưng khi không có ai hắn lại tùy ý thân mật hơn rất nhiều, gọi ta là Tiết Lệ.

Tuy rằng là như thế, nhưng quan hệ của chúng ta lại hòa hoãn rất nhiều, ít đi mấy phần dò xét, nhiều thêm mấy phần tự tại. Chỉ là tình hình bên ngoài lại tương phản, thổ phỉ đã đến 1 lần, thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba...

Cho dù Chu Cố dốc toàn lực, nhưng thổ phỉ tới “mượn lương” càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng mất khống chế, thậm chí còn có tin truyền đến “quan binh bị thổ phỉ đánh bại”. Chu Cố quyết định dứt khoát, cho ta đến hai điền trang, tập họp tất cả tá điền, những người khỏe mạnh cản ở phía sau, vây quanh người già, phụ nữ và trẻ con rút lui đến huyện thành.

Ta vội vàng kiểm tra lại quân nhu lương thực, đi theo đội ngũ quanh co khúc khuỷu rời đi. Thật may là ban đầu ta rất coi trọng việc trồng trọt bằng sức súc vật, nhờ tá điền nuôi không ít trâu ngựa, cũng làm cho đội ngũ chạy nạn tăng tốc độ hơn rất nhiều. Thật là vô tâm cắm liễu, liễu thành rừng.

Ngay sau khi chúng ta vào thành huyện, bọn lưu phỉ dựng cờ Bát Đại Vương Kỳ, cướp sạch phụ cận nông thôn xung quanh, rồi bao vây huyện thành. Khiến ta sững sờ chính là Thiên hộ (người đứng đầu cẩm y vệ) và Huyện lệnh vào đêm ngày thứ 2 bị bao vây đã trộm mở cửa thành chạy trốn. Ngàn lính ở doanh trại khi kiểm lại chỉ có hơn trăm, toàn người yếu ớt vô ích.

Chu Cố cười khổ nói với ta, ta ngơ ngác nhìn hắn.”Làm thế nào bây giờ?” Ta hỏi.

Hắn nhẹ nhàng cười, rũ mắt xuống.” Tiết Lệ, tin tưởng không? Ta lên ngựa có thể trị quân, xuống ngựa có thể trị dân. Đám ô hợp kia không chịu nổi một kích.”

Thẳng thắn mà nói, ta không tin.



Đọc full truyện Vọng Giang Nam

1,904 từ

Xem đầy đủ truyện Vọng Giang Nam

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Vô Thượng Thần Đế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6340 chương7.4