TruyenVip

Vở Kịch Hoang Đường - Chương 17

Chương 17

Bạn đang đọc truyện Vở Kịch Hoang Đường chương 17 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Bữa cơm tất niên kéo dài rất lâu.  

 

Đến tận lúc ta rời khỏi phủ Quốc Công, hắn vẫn chưa về.  

 

Đại biểu cô nói hắn ra quân doanh ngoài thành, cùng các tướng sĩ đón giao thừa.  

 

Lúc ấy, ta nghĩ…  

 

Có lẽ cả đời này, hắn sẽ không bao giờ để mắt đến ta nữa.  

 

*

 

Đến tháng Giêng, ta nghe tin Đỗ Lâm Phùng đi uống hoa tửu, giành giật nữ nhân với người khác, bị đánh gãy chân.  

 

Năm đó, ta mười bảy tuổi, vừa mới đính hôn với Yến Cẩn. 

 

35

 

Ta dựa vào đầu giường mà ngủ quên mất.  

 

Tựa như vừa trải qua một giấc mộng dài.  

 

Mơ hồ trong cơn mộng mị, có một bàn tay nhẹ nhàng chạm lên mặt ta.  

 

Ta lập tức bừng tỉnh, phát hiện mặt mình đã đầm đìa nước mắt.  

 

Động tác quen thuộc, hơi thở quen thuộc.  

 

Trong lòng ta mơ hồ nhận ra—  

 

Có điều gì đó bấy lâu nay ta vẫn luôn lờ đi.  

 

Là thứ ta không dám nghĩ, không dám đoán, càng không dám thừa nhận.  

 

Một bí mật.  

 

*

 

Ta run rẩy gạt tay hắn ra.  

 

"Ngươi... ngươi là ai?"  

 

Hắn khựng lại một chút, rồi nói:  

 

"Chúng ta đã bên nhau lâu như vậy, nàng vẫn không biết ta là ai sao?"  

 

Lần này, hắn không còn cố ý thay đổi giọng nói nữa.  

 

Lần này, hắn dùng giọng thật của mình.  

 

Ta lập tức đẩy hắn ra, lắp bắp:  

 

"Ngươi... ngươi mau đi đi! Ngươi sao có thể lẻn vào phủ Quốc Công làm chuyện đồi bại với ta được chứ?"  

 

"Nếu... nếu ca ca ta, nếu đại ca ta mà biết, huynh ấy sẽ đánh chếc ngươi đấy!"  

 

*

 

Ta không thể biết hắn là ai.  

 

Ta không thể thừa nhận hắn là ai.  

 

Ta không biết gì cả.  

 

Ta nhất định phải giả vờ như không biết gì cả.  

 

*

 

Ta hoảng loạn đẩy hắn ra, nhưng hắn lại ghé sát vào ta hơn, nhẹ giọng nói:  

 

"Ta không sợ. Ta nhớ nàng."  

 

*

 

Ta điên cuồng giãy giụa, hét lên trong tuyệt vọng:  

 

"Ngươi đi đi! Đi ngay!"  

 

"Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa!"  

 

"Từ giờ trở đi, ta vĩnh viễn không muốn gặp lại ngươi!"  

 

*

 

Hắn có lẽ cũng cảm thấy có lỗi, chỉ siết chặt vòng tay ôm lấy ta, giọng nói trầm thấp khẽ khàng:  

 

"Lưu Tô, nàng có nhớ ta không?"  

 

"Những ngày ta rời đi, nàng có nhớ ta không?"  

 

Hai tay ta chống lên lồng n.g.ự.c hắn, cố gắng giữ lấy chút khoảng cách cuối cùng giữa chúng ta.  

 

Nhưng bức tường kiên cố trong lòng ta lại từng chút một sụp đổ.  

 

*

 

"Quá đáng lắm!"  

 

*

 

Ta cúi đầu, cắn chặt răng, nước mắt không ngừng rơi lã chã.  

 

"Thật quá đáng! Các người sao có thể trêu đùa ta như vậy!"  

 

*

 

Hắn nhẹ giọng gọi tên ta:  

 

"Tô Tô."  

 

"Đừng gọi ta như thế!"  

 

Ta mạnh mẽ đẩy hắn ra, nghiến răng nghiến lợi:  

 

"Ta giận rồi!"  

 

"Ta thật sự rất giận!"  

 

Hắn dường như sợ ta bị thương, nên buông lỏng vòng tay.  

 

Ta lập tức lao xuống giường chạy đi, nhưng hắn lại nhanh chóng kéo ta từ phía sau, ôm chặt lấy ta.  

 

"Nàng bình tĩnh chút đi, chúng ta nói chuyện đã."  

 

"Ta không muốn!"  

 

"Ta không muốn nói chuyện với ngươi!"  

 

"Ta muốn về nhà!"  

 

Ta quẫy đạp loạn xạ, giống hệt một con bọ cánh cứng bị lật ngửa.  

 

*

 

Giữa màn đêm tối đen, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai ta—  

 

"Ngọc Lưu Tô!"  

 

Ta lập tức không dám nhúc nhích.  

 

Hắn xoay người ta lại.  

 

Ta không dám nhìn hắn, chỉ có thể cúi đầu thật thấp.  

 

Hắn một tay ôm lấy eo ta, một tay nâng cằm ta lên.  

 

"Nếu nàng không thích Tạ Thận..."  

 

"Ta có thể làm một tiểu thị vệ cả đời."  

 

"Ta không muốn ai hết!"  

 

"Ta ghét ngươi!"  

 

*

 

Gương mặt ta nhăn lại như trái khổ qua, ta nhắm chặt mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng trào ra.  

 

Hắn sững sờ một thoáng, chậm rãi buông tay.  

 

Ta lập tức lao ra cửa, mở tung cánh cửa ra.  

 

"Ngươi đi đi! Biến khỏi đây ngay!"  

 

Hắn đứng dậy, từng bước chậm rãi đi ra khỏi bóng tối.  

 

Ánh trăng chiếu lên gương mặt hắn.  

 

Hốc mắt hắn đỏ hoe, trong mắt long lanh ánh lệ.  

 

*

 

Ta chưa bao giờ thấy hắn đỏ mắt.  

 

Chưa bao giờ thấy hắn đau lòng như vậy.  

 

*

 

Khoảnh khắc đó, sâu trong lòng ta như có gì đó bị siết chặt.  

 

*

 

Hắn dừng lại bên cạnh ta, cúi đầu nhìn xuống.  

 

Trên gương mặt kia, là nét bi thương của một con thú nhỏ bị bỏ rơi.  

 

Vừa đáng thương, vừa bất lực.  

 

*

 

Ta không dám nhìn hắn, cúi đầu né tránh.  

 

*

 

Nhưng tại sao...  

 

Rõ ràng ta mới là nạn nhân.  

 

Vì cớ gì trông ta lại giống kẻ gây tội thế này?! 

 

36

 

Tạ Thận đi rồi.  

 

Nhưng số thị vệ bên ngoài sân ta lại càng nhiều hơn.  

 

Hắn không đến tìm ta nữa.  

 

Thế nhưng ta lại thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm, ngồi ngây ra đến tận hừng đông.  

 

*

 

Ta ngã bệnh.  

 

Buồn nôn, nôn mửa, lại còn sốt.  

 

*

 

Tạ Mai đến thăm ta, nói rằng ta đã mang thai.  

 

Ta lập tức sợ đến hồn bay phách lạc.  

 

Nàng ta ngồi xuống bên giường ta, lắc lư cái đầu, cười giễu cợt:  

 

"Đây chẳng phải là điều muội muốn sao?"  

 

*

 

Ta nước mắt lưng tròng, hoảng loạn lắc đầu:  

 

"Không phải! Không phải mà!"  

 

"Ta chưa bao giờ nghĩ rằng... đứa bé của ta lại là của đại ca..."  

 

*

 

Phu nhân Quốc Công mời thái y đến xem bệnh cho ta.  

 

Thái y nói ta tâm tình u uất, ăn uống không tiêu, tích trệ trong dạ dày.  

 

Nhưng ta nhớ rõ, ta ăn còn ít hơn trước đây.  

 

 

Đọc full truyện Vở Kịch Hoang Đường

1,015 từ

Xem đầy đủ truyện Vở Kịch Hoang Đường

Danh sách chương

19 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3