
Giới thiệu
Thể loại: Hiện đại, điều giáo, thương trường, tình hữu độc chung, ngược
Couple: Ngôn Thanh Hạm x Lam Khiên Mạch, Lăng Vi x Tả Tĩnh Nhan
Lam Khiên Mạch: Cô gái, muốn lên đỉnh sao?
Ngôn Thanh Hạm: Tiểu thư, xin cô tự trọng.
Lam Khiên Mạch: Ha ha, tự trọng? Nếu như cô thật sự muốn tự trọng thì cũng sẽ không đến nơi này. Cô phải hiểu, dục vọng không có gì đáng xấu hổ, đáng xấu hổ chính là cô cố ý khắc chế nó.
Ngôn Thanh Hạm: Không khắc chế, chẳng lẽ giống như cô phóng đãng như vậy thì chính là tốt?
Lam Khiên Mạch: Tôi cũng không phải là phóng đãng, chẳng qua là biết đi hưởng thụ. Đem chính cô giao cho tôi, để cho tôi mở một cánh cửa khác trên thân thể cô. Đôi tay này, sẽ cho cô lên đỉnh, cho cô vui vẻ đến cực hạn.
Không nên coi thường, truyện này còn có một đội cp phụ!
Mẹ Tang nói: Không phải là một idol sao? Cái gì mà vứt 280.000 a?
Đại Minh Tinh nói: Không phải chỉ là một mẹ Tang sao? Sao vậy, gà mẹ không dậy nổi?
Lăng Vi: Tả Tĩnh Nhan, tôi đến câu lạc bộ, tôi sẽ để cho cô trở thành thanh quan đứng đầu.
Tả Tĩnh Nhan: Cám ơn Lăng mẹ đã khen, nhưng mà con bán người không bán nghệ a.
Mọi người vào xem, Hiểu Bạo năm mới khai văn rồi! Văn án này nhìn có chút nặng miệng, thật ra thì vô cùng thuần khiết. (Mọi người: Người là quỷ lừa gạt!) câu chuyện nhìn qua hơi phức tạp, thật ra thì rất đơn giản.
Cp chính có đại tiểu thư là một người tính tình lãnh đạm có chứng sợ con trai lâm vào một ngã rẽ khác, dê vào miệng cọp, nghe bạn bè giới thiệu đến câu lạc bộ kết quả lại bị một giáo sư đến điều giáo khụ khụ một câu chuyện. Mà cp phụ còn đơn giản hơn, là một người mẹ Tang mang theo quy tắc ngầm che chở cho một đám gà con làm ăn đúng lúc lại gặp được một đại minh tinh khinh bỉ đủ kiểu còn thêm châm chọc, chưa bao giờ bị ai khi dễ như vậy mẹ Tang nóng nảy, thề nhất định phải lấy lại công đạo hơn nữa đem đại minh tinh thu vào ổ gà!
Couple: Ngôn Thanh Hạm x Lam Khiên Mạch, Lăng Vi x Tả Tĩnh Nhan
Lam Khiên Mạch: Cô gái, muốn lên đỉnh sao?
Ngôn Thanh Hạm: Tiểu thư, xin cô tự trọng.
Lam Khiên Mạch: Ha ha, tự trọng? Nếu như cô thật sự muốn tự trọng thì cũng sẽ không đến nơi này. Cô phải hiểu, dục vọng không có gì đáng xấu hổ, đáng xấu hổ chính là cô cố ý khắc chế nó.
Ngôn Thanh Hạm: Không khắc chế, chẳng lẽ giống như cô phóng đãng như vậy thì chính là tốt?
Lam Khiên Mạch: Tôi cũng không phải là phóng đãng, chẳng qua là biết đi hưởng thụ. Đem chính cô giao cho tôi, để cho tôi mở một cánh cửa khác trên thân thể cô. Đôi tay này, sẽ cho cô lên đỉnh, cho cô vui vẻ đến cực hạn.
Không nên coi thường, truyện này còn có một đội cp phụ!
Mẹ Tang nói: Không phải là một idol sao? Cái gì mà vứt 280.000 a?
Đại Minh Tinh nói: Không phải chỉ là một mẹ Tang sao? Sao vậy, gà mẹ không dậy nổi?
Lăng Vi: Tả Tĩnh Nhan, tôi đến câu lạc bộ, tôi sẽ để cho cô trở thành thanh quan đứng đầu.
Tả Tĩnh Nhan: Cám ơn Lăng mẹ đã khen, nhưng mà con bán người không bán nghệ a.
Mọi người vào xem, Hiểu Bạo năm mới khai văn rồi! Văn án này nhìn có chút nặng miệng, thật ra thì vô cùng thuần khiết. (Mọi người: Người là quỷ lừa gạt!) câu chuyện nhìn qua hơi phức tạp, thật ra thì rất đơn giản.
Cp chính có đại tiểu thư là một người tính tình lãnh đạm có chứng sợ con trai lâm vào một ngã rẽ khác, dê vào miệng cọp, nghe bạn bè giới thiệu đến câu lạc bộ kết quả lại bị một giáo sư đến điều giáo khụ khụ một câu chuyện. Mà cp phụ còn đơn giản hơn, là một người mẹ Tang mang theo quy tắc ngầm che chở cho một đám gà con làm ăn đúng lúc lại gặp được một đại minh tinh khinh bỉ đủ kiểu còn thêm châm chọc, chưa bao giờ bị ai khi dễ như vậy mẹ Tang nóng nảy, thề nhất định phải lấy lại công đạo hơn nữa đem đại minh tinh thu vào ổ gà!
Danh sách chương (174)
Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150