TruyenVip
Viễn Sơn Mê Lộc - Nhân Gian Phú Bà

Viễn Sơn Mê Lộc - Nhân Gian Phú Bà

Tác giả: Nhân Gian Phú Bà

📚 95 chương👁 97 lượt xem9.8/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

【Nữ biên kịch cố chấp bướng bỉnh】x【Người nắm quyền cấp cao trong giới kinh doanh】

Lộc Lộ vẫn luôn cho rằng, Trần Nhiệm Viễn là người mình có thể chạm tới được. Dù anh là người thừa kế cao cao tại thượng của Trần thị, dù anh là đối tượng mà biết bao cô gái ao ước, dù cho tin đồn tình cảm của anh đã lan khắp trời, dù cho anh đối với bất kỳ ai cũng đều lạnh lùng xa cách nhưng trong những năm tháng bên nhau, Trần Nhiệm Viễn đối với cô cũng dịu dàng quan tâm chăm sóc.

Nhưng sự thật là….Lộc Lộ đã luôn nghĩ sai rồi.

Mùa đông năm ấy, sau khi nhìn thấy thông báo trong khách sạn:

「Lễ Đính Hôn」

「Trần Nhiệm Viễn x Lâm Phù Vũ」

Tưởng sẽ chờ nghe được lời giải thích từ anh, nhưng cuối cùng lại nghe được anh nói về cô với người khác rằng:

“Loại phụ nữ này, vừa ngoan ngoãn hiểu chuyện lại không gây ồn ào, vậy thì cứ giữ ở bên cạnh, khi nào muốn chơi đùa thì chơi đùa là được rồi.”

Cô một mình đứng trên con phố tuyết rơi.

Cô đã hiểu ra, Trần Nhiệm Viễn chính là Trần Nhiệm Viễn. Anh vẫn luôn là thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), vẫn luôn cao không thể với tới.

Thế là, một năm sau khi chia tay, cô trở lại Nam Thành, cô nhìn anh đang đứng giữa đám đông mà nhìn xuống tất cả.

Còn cô chỉ ở trong một góc, vỗ tay vì anh, bình thản nhìn anh. Cô đã nghĩ rằng, một người có vô số bóng hồng vây quanh như anh chắc chắn đã quên đi sự tồn tại của cô rồi.

Nhưng anh chẳng những không quên mà hình như còn không muốn buông tha, dưới ánh trăng, anh trong bộ dạng say khướt gõ cửa phòng Lộc Lộ, dùng một tông giọng không cho phép từ chối:

“Lộc Lộ, quay về bên anh đi.”

Anh kéo cô vào cuộc hôn nhân do mình sắp đặt, chỉ mong cô mãi mãi không thể rời xa. Sự dày vò, trả thù, yêu hận đan xen bắt đầu từ đó.

Trần Nhiệm Viễn đã từng là ngọn núi cao, giam cầm Lộc Lộ. Sau này, cô rời đi, ngọn núi ấy lại đi theo cô. Vì cô mà yêu chiều, vì cô mà cúi mình hơn bao giờ hết.

Lưu ý:

1. SC (Song xử, nghĩa là cả hai nhân vật chính đều trong sạch).

2. Thiết lập nhân vật không hoàn hảo, cả nam và nữ chính đều có quá trình trưởng thành của riêng mình.

3. Tính cách của nữ chính có sự thay đổi từ đầu đến cuối.

Một bộ truyện gương vỡ lại lành siêu bánh cuốn, đẩy cảm xúc của bạn lên cực cao nhen ^.^

Danh sách chương (95)

Chương 1: Đèn đỏ, ven đường, hàng dài xe cộ tắc nghẽn, tiếng còi xe không ngớtChương 2: Anh cúi mắt, đang tập trung châm thuốcChương 3: Trong không gian yên tĩnh và trống trải, giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang vọng, mê hoặc lòng ngườiChương 4: Lúc đó cô vừa xinh đẹp, tài nguyên lại tốtChương 5: Giọng nói hay tuyệt xuyên từ tai trái vào timChương 6: Giọng nói của thiếu nữ ngọt ngào, mang theo chút nũng nịu, ngọt ngấyChương 7: Một con mãnh thú nhỏ đang hung hăng va vào tim anhChương 8: Lộc Lộ vẫn luôn tin rằng, trên thế giới này có anh hùngChương 9: Bất ngờ, cô luôn là một sự bất ngờChương 10: Lá gan của cô trong suy nghĩ của anh vẫn luôn rất lớnChương 11: Một tình yêu tốt đẹp thực ra cũng khó có được như ước mơ vậyChương 12: “Lộc Lộ, bị nhìn thấy rồi.”Chương 13: Họ thay đổi các vòng tròn đã định sẵnChương 14: Người nam sinh đó, không xứng với Lộc Lộ.Chương 15: “Vậy nên, Lộc Lộ, em có bằng lòng đến bên cạnh tôi không?”Chương 16: Lộc Lộ, cậu có phải đang yêu rồi không?Chương 17: Quan trọng là ở bên emChương 18: Nhưng mà lần sau còn xa lắmChương 19: Đúng vậy Lộc Lộ, là hẹn hòChương 20: Huống hồ là người ở bên cạnh Trần Nhiệm Viễn anhChương 21: Cô lại chỉ có thể lén lút, tìm một con đường nhỏ không ai biết để lên đỉnh núi gặp anhChương 22: Hơi thở kéo lại gần, anh tiến sát về phía côChương 23: Lần đầu tiên trong cuộc đời thiếu nữ đã có một tâm sự nặng trĩu.Chương 24: Trần Nhiệm Viễn, chúc mừng năm mớiChương 25: Tiếng cười vui vẻ, tiếng reo hòChương 26: Sao có thể còn nghĩ đến chứChương 27: Cô không muốn lần nào cũng phải gặp anh trong tình cảnh khó coi thế nàyChương 28: Lộc Lộ, đợi em khỏe rồi, chúng ta cùng đi ăn ở Sơn Phong nhéChương 29: Lộc Sài, em phải làm sao đây?Chương 30: Những lời khách sáo lịch sự bị chặn lại trong cổ họngChương 31: Hôm nay lại là một ngày âm u nữa rồiChương 32: Để chìa khóa xe lạiChương 33: Bánh kem gấu nhỏChương 34: Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, anh cũng vậyChương 35: Hay là hôm nay?Chương 36: Anh ấy muốn làm ngôi sao, tôi muốn làm người quản lýChương 37: Lộc Lộ, giữa tôi và em, không có chuyện cả hai đều vui vẻChương 38: "Cô rốt cuộc muốn cái gì?"Chương 39: Mà thứ cô cần chính là những đồng xu game lấp lánh kiaChương 40: Mà thật vừa vặn, bọn họ đang sóng vai dừng ở trước ngọn đèn đỏ nàyChương 41Chương 42: Anh cười một cách khó hiểuChương 43: “Lộc Lộ, tôi là gì?”Chương 44: Lưng Lộc Lộ căng cứng, ánh mắt cô trầm tĩnh, giả vờ trấn định nhìn Trần Nhiệm ViễnChương 45: Lát nữa gặp. Rốt cuộc Lộc Lộ đã nói bao nhiêu lần “lát nữa gặp” với người đàn ông đó.Chương 46: Cái sự "trùng hợp" như thế này dường như đã là chuyện của rất lâu về trướcChương 47: Quyền lực luôn hữu dụngChương 48: To như vậy, sáng như vậyChương 49: Có chút kiểm soát và đeo bám vượt quá mong đợiChương 50: "Tiểu Lộ, em điên rồi sao?"