
Giới thiệu
Giới thiệu:
Năm 13 tuổi, ở quân doanh của cha, Hàm Nguyên lần đầu tiên gặp được người con trai có tên tự là Cẩn Mỹ ấy.
Lúc đó, thiếu niên An Lạc vương thay mặt thiên tử ra biên cương khao quân.
Giữa ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo, y mỉm cười uống cạn chén rượu; đeo cung ruổi ngựa trắng, làm kinh động buổi sớm mù sương chốn tái ngoại mênh mông cát vàng.
Rất nhiều năm trôi qua, lâu đến nỗi Khương Hàm Nguyên đã quên hôm cuối thu đó. Một ngày nọ, cô được cho hay, y cầu thân với cha cô, muốn cưới cô làm vợ.
Lúc này, y đã là Nhiếp Chính vương trong kinh thành, ngồi ghế phụ tá cao quý, nắm quyền lớn khắp trong triều ngoài nội.
Cô bằng lòng dốc sức vì y, san núi lấp biển, mở mang bờ cõi cho y, dẫu chết cũng không hối hận.
Nhưng, ngoài bản thân cô, trên thế gian này sẽ không còn có kẻ thứ hai biết rằng, buổi sớm cuối thu nơi biên tái ngựa phi như gió, tiếng bật dây cung làm chim nhạn sợ đó, cũng từng là một vệt màu tươi sáng trong toàn bộ giấc mộng hoang vắng thời thiếu nữ của cô.
Sẽ không có.
Cả đời này, sẽ không có nữa.
Cô tự nói với chính mình.
… … …
Lập ý: Cười với cuộc đời, đón khó khăn mà đi.
|Bồng Lai Khách|
Năm 13 tuổi, ở quân doanh của cha, Hàm Nguyên lần đầu tiên gặp được người con trai có tên tự là Cẩn Mỹ ấy.
Lúc đó, thiếu niên An Lạc vương thay mặt thiên tử ra biên cương khao quân.
Giữa ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo, y mỉm cười uống cạn chén rượu; đeo cung ruổi ngựa trắng, làm kinh động buổi sớm mù sương chốn tái ngoại mênh mông cát vàng.
Rất nhiều năm trôi qua, lâu đến nỗi Khương Hàm Nguyên đã quên hôm cuối thu đó. Một ngày nọ, cô được cho hay, y cầu thân với cha cô, muốn cưới cô làm vợ.
Lúc này, y đã là Nhiếp Chính vương trong kinh thành, ngồi ghế phụ tá cao quý, nắm quyền lớn khắp trong triều ngoài nội.
Cô bằng lòng dốc sức vì y, san núi lấp biển, mở mang bờ cõi cho y, dẫu chết cũng không hối hận.
Nhưng, ngoài bản thân cô, trên thế gian này sẽ không còn có kẻ thứ hai biết rằng, buổi sớm cuối thu nơi biên tái ngựa phi như gió, tiếng bật dây cung làm chim nhạn sợ đó, cũng từng là một vệt màu tươi sáng trong toàn bộ giấc mộng hoang vắng thời thiếu nữ của cô.
Sẽ không có.
Cả đời này, sẽ không có nữa.
Cô tự nói với chính mình.
… … …
Lập ý: Cười với cuộc đời, đón khó khăn mà đi.
|Bồng Lai Khách|
Danh sách chương (124)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50