
Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ
Tác giả: Đây là một con mèo sữa
📚 90 chương👁 214 lượt xem⭐ 8.9/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Tác giả: Đây là một con mèo sữa
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Sủng, Cường Thủ Hào Đoạt, Ngược Nam, Điền Văn
Team dịch: Ổ Mèo Mụp Sữa
Giới thiệu:
Khương Yên nằm hấp hối trong đám người sống sót.
Nhưng nàng biết nàng không thể chống đỡ thêm nữa.
Sự đau đớn trên thân xác cũng không cách nào sánh bằng với nỗi tuyệt vọng trong lòng.
Khương Yên đã tin tưởng Bùi Lẫm như thế, hắn là trời là đất của nàng.
Đến nỗi, nàng tự động bỏ qua hết vẻ mặt lạnh lùng và thái độ thờ ơ của hắn trong suốt mười năm qua.
Thậm chí, nàng còn tự huyễn hoặc bản thân rằng, chỉ cần hắn đối xử tốt với nàng, coi nàng là thê tử của hắn, là Hầu phủ phu nhân của hắn, trong trái tim của Bùi Lẫm không có nàng cũng không sao.
Nhưng lừa mình dối người được bao lâu nữa đây, khi trước toàn thể mọi người, hắn công khai vứt bỏ nàng cho đám thổ phỉ, bế người kia lên ngựa chạy về Hoàng thành.
Phải, người trong lòng Bùi Lẫm bao nhiêu năm qua chính là tiểu thư của nàng, Thẩm Thiên Nhược.
Nhưng Thẩm Thiên Nhược là ai cơ chứ, nàng chính là hoàng hậu của Đại Cơ, là thê tử của đương kim thánh thượng cũng chính là chủ tử của Bùi Lẫm.
Khương Yên nằm đó, xung quanh là xác chết chất la liệt, lặng lẽ nghe trái tim mình đập chậm lại từng nhịp.
Tầm mắt nàng mờ dần, khoang mũi cũng không còn ngửi thấy mùi hôi thối nữa, thân thể đã bị dòi bọ bu kín, từng lớp thịt trên người bắt đầu rơi ra.
Khương Yên đã ch*t.
Năm ấy nàng mới bước qua tuổi 25.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Sủng, Cường Thủ Hào Đoạt, Ngược Nam, Điền Văn
Team dịch: Ổ Mèo Mụp Sữa
Giới thiệu:
Khương Yên nằm hấp hối trong đám người sống sót.
Nhưng nàng biết nàng không thể chống đỡ thêm nữa.
Sự đau đớn trên thân xác cũng không cách nào sánh bằng với nỗi tuyệt vọng trong lòng.
Khương Yên đã tin tưởng Bùi Lẫm như thế, hắn là trời là đất của nàng.
Đến nỗi, nàng tự động bỏ qua hết vẻ mặt lạnh lùng và thái độ thờ ơ của hắn trong suốt mười năm qua.
Thậm chí, nàng còn tự huyễn hoặc bản thân rằng, chỉ cần hắn đối xử tốt với nàng, coi nàng là thê tử của hắn, là Hầu phủ phu nhân của hắn, trong trái tim của Bùi Lẫm không có nàng cũng không sao.
Nhưng lừa mình dối người được bao lâu nữa đây, khi trước toàn thể mọi người, hắn công khai vứt bỏ nàng cho đám thổ phỉ, bế người kia lên ngựa chạy về Hoàng thành.
Phải, người trong lòng Bùi Lẫm bao nhiêu năm qua chính là tiểu thư của nàng, Thẩm Thiên Nhược.
Nhưng Thẩm Thiên Nhược là ai cơ chứ, nàng chính là hoàng hậu của Đại Cơ, là thê tử của đương kim thánh thượng cũng chính là chủ tử của Bùi Lẫm.
Khương Yên nằm đó, xung quanh là xác chết chất la liệt, lặng lẽ nghe trái tim mình đập chậm lại từng nhịp.
Tầm mắt nàng mờ dần, khoang mũi cũng không còn ngửi thấy mùi hôi thối nữa, thân thể đã bị dòi bọ bu kín, từng lớp thịt trên người bắt đầu rơi ra.
Khương Yên đã ch*t.
Năm ấy nàng mới bước qua tuổi 25.
Danh sách chương (90)
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 81-2: Phiên ngoạiChương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89: Phiên ngoại kết thúc