
Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Và Con
Tác giả: Mại Điêu Đích Nhân
📚 520 chương👁 1040 lượt xem⭐ 8.5/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Sai lầm đã làm trong quá khứ, liệu có thể thay đổi?
Chuyện xưa đau lòng, quá khứ tuổi trẻ bồng bột, chứng kiến vợ và hai cô con gái sinh đôi đáng yêu ngủ say trên giường, nhưng không bao giờ có thể thay đổi được nữa.
Ngày sau tuy giàu sang, nhưng ba bóng hình đó vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí.
Ta không cần giàu sang, chỉ cần một lần được ôm lấy vợ con, vậy là đủ rồi!
Một câu chuyện kể về tình cảm gia đình. Tình thân mới là quan trọng nhất, đừng để lúc mất đi mới thấy hối hận!
- -----
Đôi khi thức giấc lúc giữa đêm, hắn không phân biệt được đây là hiện tại hay tương lai, đây là thực hay mơ?
Cơn ác mộng về chuyện vợ con đã mất lại hiện lên khiến hắn sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn sợ mình lại mất đi tất cả, trở thành kẻ có tất cả nhưng cũng là kẻ cô đơn nhất thế gian.
Hắn đưa tay như muốn tìm thấy bóng dáng người thân, hắn chỉ sợ tất cả những điều mình đã làm chỉ là giấc mơ, giấc mơ của một kẻ đầy tội lỗi...
- -----
Mở mắt ra, là thời điểm trước một ngày mà vợ và con hắn tự sát...
Chuyện xưa đau lòng, quá khứ tuổi trẻ bồng bột, chứng kiến vợ và hai cô con gái sinh đôi đáng yêu ngủ say trên giường, nhưng không bao giờ có thể thay đổi được nữa.
Ngày sau tuy giàu sang, nhưng ba bóng hình đó vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí.
Ta không cần giàu sang, chỉ cần một lần được ôm lấy vợ con, vậy là đủ rồi!
Một câu chuyện kể về tình cảm gia đình. Tình thân mới là quan trọng nhất, đừng để lúc mất đi mới thấy hối hận!
- -----
Đôi khi thức giấc lúc giữa đêm, hắn không phân biệt được đây là hiện tại hay tương lai, đây là thực hay mơ?
Cơn ác mộng về chuyện vợ con đã mất lại hiện lên khiến hắn sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn sợ mình lại mất đi tất cả, trở thành kẻ có tất cả nhưng cũng là kẻ cô đơn nhất thế gian.
Hắn đưa tay như muốn tìm thấy bóng dáng người thân, hắn chỉ sợ tất cả những điều mình đã làm chỉ là giấc mơ, giấc mơ của một kẻ đầy tội lỗi...
- -----
Mở mắt ra, là thời điểm trước một ngày mà vợ và con hắn tự sát...
Danh sách chương (520)
Chương 101: Cái váy đó, bán rồiChương 102: Tiệm cơm quốc doanh, Hoàng Quảng DânChương 103: Cách mới để kiếm tiềnChương 104: Vé máy mayChương 105: Những gì người khác có, em cũng nên cóChương 106: Mua một cái máy khâu!Chương 107: Vui vui vẻ vẻ về nhàChương 108: Tiểu Châu trưởng thành, biết thương vợ rồiChương 109: Vạch mặt rồiChương 110: Đi học, suy nghĩ này bỗng nhiên hiện lên ở trong đầuChương 111: Việc kinh doanh, quan trọng nhất chính là nắm bắt cơ hội kinh doanhChương 112: Sự cải tiến của Liễu Mộng LyChương 113: Anh ấy gọi mình là vợChương 114: Em đẹp hơn những người nổi tiếng đóChương 115: Bán quần áoChương 116: Ngồi xuống, nói rõ với Giang Phúc QuốcChương 117: Nhìn thấy thứ tốtChương 118: Bản in đầu tiên Biên ThànhChương 119: Hắn hôn mìnhChương 120: Một túi sủi cảoChương 121: Tin tức do Hầu Tử tìm hiểuChương 122: Đây là cái gì, một niềm vui nho nhỏ sao?Chương 123: Lợi nhuận thuần túy là 830 tệChương 124: Đi đến huyện Nhiêu BìnhChương 125: Thiếu niên Ngô Mậu MinhChương 126: Cầu người làm việc, đả thông đườngChương 127: Ban trưởng Ban tiêu thụ, Lâm Quý LongChương 128: Vải vóc chất đống! Đảo khách thành chủChương 129: Hợp đồng thuận muaChương 130: "Nhà buôn" anh BìnhChương 131: Đông Phong về nhàChương 132: Dân làng cùng nhau giúp đỡ!Chương 133: Bắt cơm hắn lặng lẽ để lại cho vợChương 134: Có chuyện gì vậy, có phải rất đẹp không?Chương 135: Huy động toàn thônChương 136: Liễu Mộng Ly, ghenChương 137: Kéo Liễu Mộng Ly uống rượu, Giang Châu giải thíchChương 138: Hôn vụng về lại nghiêm túcChương 139: Giao dịch thành công, lợi nhuận thu về 1,500 tệChương 140: Vụ làm ăn mớiChương 141: Theo hai huynh đệ về nhà, hắn đổi ýChương 142: Thỏa thuận mới, hai anh em cảm động rơi lệChương 143: Giang Minh Phàm đã trở lạiChương 144: Đã quyết định, tiếp tục kinh doanhChương 145: Tìm tới cửaChương 146: Kế sách của Giang ChâuChương 147: Giang Châu, có phải là anh không vui hay không?Chương 148: Ông nội, anh họ dường như đang buôn bán?Chương 149: Ông nội, ông hiểu lầm cháu rồi, cháu không có buôn bánChương 150: Một bạt tai, tát choáng váng Giang Minh Phàm