TruyenVip

Toi Rồi, Cậu Ấy Xiêu Lòng Thật Rồi - Chương 2

Chương 2: Chương 2

Bạn đang đọc truyện Toi Rồi, Cậu Ấy Xiêu Lòng Thật Rồi chương 2 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


3.

3 giờ sáng, Trần Chiêu Ngọc không ngủ được.

Cậu lăn qua lộn lại, cuối cùng ngồi dậy, cầm lấy chiếc điện thoại bị ném trên sô pha, ngồi trên giường lướt xem tin nhắn.

Trời mùa hè oi bức, lòng cậu cũng phiền loạn theo. Cậu chỉnh điều hòa xuống mấy độ, kéo rộng cổ áo phông rộng thùng thình.

Cổ áo trễ xuống, để lộ một mảng da trắng nõn đến chói mắt.

Tin nhắn Cố Mộ Chinh cho cậu gửi thoạt nhìn vô cùng bình thường.

Chỉ đơn giản hỏi cậu cuối tuần có muốn ra ngoài ăn không, muốn ăn món gì.

Còn nói đã mua cho cậu một chiếc đồng hồ, nếu không thích cũng chẳng sao, tùy tiện vứt đi là được.

Tim Trần Chiêu Ngọc nhảy ba da bum. Cậu thử gửi lại một biểu cảm.

Ba giờ sáng, Cố Mộ Chinh lập tức trả lời.

[ Sao còn chưa ngủ? ]

[ Mất ngủ. ]

[ Vừa tỉnh, mơ không đẹp lắm. ]

[ Còn cậu? Sao cũng chưa ngủ? ]

Cố Mộ Chinh hỏi cậu đã mơ thấy gì.

Trần Chiêu Ngọc đáp là không thể nói.

Cố Mộ Chinh nhắn lại.

[ Tớ cũng vừa tỉnh. ]

[ Còn vì sao à, không thể nói. ]

Đầu óc Trần Chiêu Ngọc chợt khựng lại, buột miệng hỏi:

[ Cậu cũng hay trả lời tin nhắn người khác ngay lúc 3 giờ sáng thế này à? ]

[ Cậu nói xem? ]

Trần Chiêu Ngọc không dám nói gì nữa, cũng không trả lời.

Cố Mộ Chinh lại hỏi cậu cuối tuần có muốn đi ăn cùng nhau không.

Trần Chiêu Ngọc không nghĩ ra được lý do để từ chối. Nghỉ hè mà, cậu vốn dĩ cũng chẳng có việc gì làm.

4.

Cố Mộ Chinh nói cùng nhau ăn cơm, thực ra là bảo cậu đến nhà mình ăn.

Hắn mời đầu bếp riêng, làm toàn bộ đều là những món Trần Chiêu Ngọc thích.

Trần Chiêu Ngọc thất thần nghe đầu bếp giảng giải, cúi đầu uống nước, chợt phát hiện Cố Mộ Chinh đang nhìn mình.

Cái chén trà trong tay suýt nữa bị bóp nát.

Cố Mộ Chinh lớn lên vốn đã đẹp, mà nói "đẹp" thôi thì vẫn còn quá bảo thủ.

Ngũ quan hắn sắc nét, đường nét gương mặt thâm thúy, sống mũi cao thẳng, góc cạnh rõ ràng.

Mấy năm nay không gặp thường xuyên, bây giờ mới phát hiện ra, chắc chắn Cố Mộ Chinh đã tập gym rất nhiều.

Chỉ cần hơi cúi người thôi, đường nét cơ bắp dưới lớp sơ mi lập tức hiện lên rõ ràng, cường tráng nhưng không quá mức, cánh tay chống trên bàn căng chặt, vừa rắn rỏi vừa đẹp mắt.

Trần Chiêu Ngọc không dám nhìn nhiều, càng không dám chạm mắt với hắn.

Nhưng Cố Mộ Chinh lại không hề né tránh, nhìn cậu chằm chằm.

Trần Chiêu Ngọc mang đầy tâm sự mà ăn hết bữa cơm.

"Thích không?"

"Ừm, thích." Rõ ràng biết hắn đang hỏi món ăn có hợp khẩu vị hay không, vậy mà tai cậu vẫn hơi nóng lên.

Cố Mộ Chinh lấy ra một chiếc đồng hồ, giúp cậu đeo vào.

Vì để đeo đồng hồ cho cậu, hắn vòng qua bàn dài, đứng sát bên, hơi cúi người. Đôi vai rộng cản bớt ánh sáng, cả người cậu dường như bị bao trọn trong bóng hắn.

Trần Chiêu Ngọc bị nắm lấy cổ tay, lòng bàn tay hắn mang theo chút vết chai mỏng, lướt qua mu bàn tay cậu, chỉ thoáng qua, nhưng lại khiến cậu cảm giác rõ rệt.

Sau đó, cổ tay chợt lạnh, chiếc đồng hồ mới tinh đã được đeo vào.

Chiếc đồng hồ này rất hợp với cậu, còn làm nổi bật cổ tay trắng nõn, mảnh dẻ của cậu.

Nhất là khi bị Cố Mộ Chinh nhẹ nhàng giữ lấy, lại càng có vẻ nhỏ xinh trong lòng bàn tay hắn.

"Tay sao lại nhỏ thế này?" Cố Mộ Chinh rũ mắt, khẽ cười.

Giọng nói trầm thấp, ấm áp.

Quan hệ giữa hai người rất tốt, trước đây cũng từng có những lúc thân thiết như vậy.

Trần Chiêu Ngọc còn thường xuyên làm bộ dáng anh em chí cốt, muốn khoác tay lên vai hắn. Nhưng khoác không nổi, khó quá, thử hai lần cảm thấy không thú vị nữa nên thôi.

Dù gì Cố Mộ Chinh cao tận 1m9, còn cậu chỉ mới 1m76.

Nhưng lúc này, Trần Chiêu Ngọc lại càng ngày càng cảm thấy không ổn, sắc mặt thoáng ửng đỏ.

Cậu bực bội quay mặt đi, muốn che giấu, cố rút tay về.

Cố Mộ Chinh nhìn thấy sườn mặt đỏ bừng của cậu, một lúc sau mới chậm rãi dời mắt.

"Thích không?"

Trần Chiêu Ngọc không dám nói thích.

"Thì vậy thôi, cậu thích tặng thì cứ tặng. Tớ về đây."

Cố Mộ Chinh: "Khéo thật, tớ thích tặng lắm. Không thích thì cứ vứt đi."

Hắn nhìn thủ đoạn của Trần Chiêu Ngọc, lại nhìn cậu bước ra ngoài mà không hề ném đi, khóe môi càng cong lên.


Đọc full truyện Toi Rồi, Cậu Ấy Xiêu Lòng Thật Rồi

815 từ

Xem đầy đủ truyện Toi Rồi, Cậu Ấy Xiêu Lòng Thật Rồi

Danh sách chương

10 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3