
Tôi Dùng Tấm Chân Tình Cúng Tế Thời Gian
Tác giả: Nhị Kiều
📚 156 chương👁 315 lượt xem⭐ 8.4/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Tên truyện: Tôi Dùng Tấm Chân Tình Cúng Tế Thời Gian
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
Danh sách chương (156)
Chương 101: Vậy... Không phải là mơ sao?Chương 102: Chỉ có thể dựa vào thuốc để ổn định cảm xúcChương 103: Miệng đắng, mới tạm quên được nỗi khổ trong lòngChương 104: Đối với Thẩm Niệm, chính là sự giày vò của việc rơi vào địa ngụcChương 105: Cô cũng không muốn… tự tay đẩy Lục Lăng Xuyên về phía người phụ nữ khácChương 106: Vẫn có thể bắt đầu lại… phải không?Chương 107: Bầu trời đêm dường như không có điểm tận cùng, chẳng thấy chút ánh sáng nàoChương 108: Thế này, anh có hài lòng không?Chương 109: Không cãi vã, không ồn ào, chỉ ngồi tựa vào đó, lặng lẽ rơi nước mắtChương 110: Cuối cùng cô vẫn khiến bản thân trở nên tiều tụy như vậyChương 111: Từ bỏ thì rất đáng tiếc, nhưng có những việc kiên trì vốn dĩ không có ý nghĩaChương 112: Con người có thể không sống ở đây, nhưng đèn trong nhà luôn sáng vì bạnChương 113: Ít nhất không phải là tình đơn phương không có hồi đápChương 114: Lục Lăng Xuyên đã từng đếnChương 115: Ánh mắt thêm vài phần u sầuChương 116: Cô bước một bước, anh cũng bước một bước, một trước một sau, luôn giữ một khoảng cáchChương 117: Là yêu, không phải đã từng yêuChương 118: Trước đây là tôi không dám cần cô ấy, bây giờ là cô ấy không cần tôiChương 119: Người tôi thích là em, luôn luôn là emChương 120: Dùng một năm yêu nhau nhất làm vốn cược, cùng Thẩm Niệm ký thỏa thuận đánh cượcChương 121: Như trở về sáu năm trướcChương 122: 100 việc nhỏ mà các cặp đôi nhất định phải làmChương 123: Thứ cô ao ước có được nhưng cả đời không thể đạt được, chính là những thứ nàyChương 124: Từng quen biết, từng yêu nhau, cũng đã không phụ cuộc đời nàyChương 125: Mọi thứ về con số 0, bắt đầu lại từ đầuChương 126: Vạn nhà đèn sáng, có một ngọn đèn vì tôi mà thắpChương 127: Trước đây rất thích, bây giờ không thích nữaChương 128: Gào thét đến khản cả giọngChương 129: Vừa rồi chỉ là ảo giác của cô, chỉ là ảo giác mà thôi…Chương 130: Có người... Cần dùng cả đời để chuộc tộiChương 131: Thẩm Niệm... Chưa bao giờ định nói cho Lục Lăng Xuyên biếtChương 132: Thực ra... Chẳng có gì cả?Chương 133: Lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, dày vò tinh thần côChương 134: Có lẽ anh chưa bao giờ tỉnh táoChương 135: Không, em yêu anhChương 136: Còn cuộc đời của cô, anh đã không còn tư cách bước vàoChương 137: Thẩm Niệm ngày càng giống Lục Lăng XuyênChương 138: Tường rào khó khăn mới dựng lên, trong một giây sụp đổChương 139: Ngọn đèn của anh và Thẩm Niệm đã tắtChương 140: Anh sắp kết hôn rồiChương 141: Chúng ta nói chuyện đi, như khi mới quen nhauChương 142: Cuối cùng vẫn chọn buông tayChương 143: Thế nào? Có phải rất đẹp không?Chương 144: Em biết đây không phải là mặt trăng của em, nhưng có một khoảnh khắc, ánh trăng thật sự chiếu sáng lên emChương 145: Điều đó có nghĩa là cô từng xuất hiệnChương 146: Hai họ kết duyên, cùng lập hôn ướcChương 147: Cô ấy không đến...Chương 148: Hóa ra cô ấy bệnh nặng như vậyChương 149: Gương mặt của Thẩm Niệm được lấy nét rồi định hìnhChương 150: Nụ cười của cô ấy thật trong sáng, thật dịu dàng