
Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị
Tác giả: Nguyệt Bán Yếu Phân Gia
📚 107 chương👁 0 lượt xem⭐ 9.1/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Bạn đang đọc truyện Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị của tác giả Nguyệt Bán Yếu Phân Gia. Mễ Vị nguyên bản cũng từ một học trò không hề nổi bật mà phấn đấu từng bước trở thành đại sư trù nghệ, một bữa cơm khó cầu.
Hai mươi năm trời cố gắng nỗ lực, vượt qua hết chông gai, đến lúc tận hưởng thành quả, giao sản nghiệp cho đồ đệ quản lý để bản thân vui thú an nhàn thì lại gặp tai nạn giao thông, cứ thể qua đời.
Không ngờ nàng may mắn vẫn còn sống, dù là xuyên đến thế giới cổ đại, cũng không rõ triều đại gì trong lịch sử, nhưng thôi, miễn còn sống là tạ ơn trời đất!
Chỉ là, ông trời cố tình trêu chọc nàng phỏng?
Mễ Vị:...... Không cho nàng về trời sớm thì thôi đi, vì sao trong bụng nàng còn có nhãi con?
May mắn vận khí không tồi, được vị trụ trì trong miếu cứu giúp, ăn nhờ ở đậu vô ưu vô phiền trong miếu đến gần bốn năm. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi thằng tiểu tử nhà nàng vừa qua sinh nhật ba tuổi, trụ trì liền đóng gói hai mẹ con ném xuống núi, bảo đi tìm cha của thằng bé.
Mễ Vị nhìn tiểu tử nhà mình mở to mắt gào khóc đòi ăn, không thể không vén tay áo, một lần nữa cầm nồi cầm muỗng, đi lên con đường mỹ thực.
Hai mươi năm trời cố gắng nỗ lực, vượt qua hết chông gai, đến lúc tận hưởng thành quả, giao sản nghiệp cho đồ đệ quản lý để bản thân vui thú an nhàn thì lại gặp tai nạn giao thông, cứ thể qua đời.
Không ngờ nàng may mắn vẫn còn sống, dù là xuyên đến thế giới cổ đại, cũng không rõ triều đại gì trong lịch sử, nhưng thôi, miễn còn sống là tạ ơn trời đất!
Chỉ là, ông trời cố tình trêu chọc nàng phỏng?
Mễ Vị:...... Không cho nàng về trời sớm thì thôi đi, vì sao trong bụng nàng còn có nhãi con?
May mắn vận khí không tồi, được vị trụ trì trong miếu cứu giúp, ăn nhờ ở đậu vô ưu vô phiền trong miếu đến gần bốn năm. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi thằng tiểu tử nhà nàng vừa qua sinh nhật ba tuổi, trụ trì liền đóng gói hai mẹ con ném xuống núi, bảo đi tìm cha của thằng bé.
Mễ Vị nhìn tiểu tử nhà mình mở to mắt gào khóc đòi ăn, không thể không vén tay áo, một lần nữa cầm nồi cầm muỗng, đi lên con đường mỹ thực.
Danh sách chương (107)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50