
Giới thiệu
Truyện Thực Tập Sinh Vô Hạn của tác giả Vọng Nha kể về Tông Cửu - một nhà ảo thuật nghèo túng xuyên qua thế giới tiểu thuyết kinh dị vô hạn lưu.
Tông Cửu tham gia một show truyền hình tìm kiếm tài năng, tuyển chọn từ hàng chục nghìn người, nhưng chỉ chọn ra một trăm người có thể đưa vào giới giải trí, và người xuất sắc nhất sẽ nhận được một tấm thẻ điều ước đa năng.
Nhưng bất hạnh thay, cậu lại là nhân vật pháo hôi, chưa lên sân khấu bao lâu đã phải lãnh cơm hộp ngay vòng đầu tiên của show này.
Nếu người khác xuyên qua, có lẽ sẽ hoảng sợ, và tìm cách chạy trốn nhưng cậu lại không hề sợ hãi mà vô cùng phấn khích, lại còn chơi cực kì hăng hái.
Mỗi lần vượt qua thử thách đều mang dáng vẻ nhẹ nhàng như một bữa ăn sáng khiến boss phản diện ngứa mắt, kết thù lúc nào chẳng hay.
Hôm nay mày đâm tao một nhát, ngày mai tao thọt mày lại một cú. Ăn miếng trả miếng, càng chơi càng ghiền.
Nhưng tổ tiên nói chẳng sai ‘Vui thôi đừng vui quá’, một lần nọ Tông Cửu lật cmn xe.
Nhìn kẻ thù đè mình xuống đất, Tông Cửu lười biếng ngước mắt lên: “Muốn giết thì giết mẹ mày đi, khỏi nói nhảm.”
Đang trong thế bất lợi nhưng không chút sợ hãi, còn to mồm khích bố mày. Người kia dùng ngón tay lạnh như băng niết vành tai cậu, động tác ấn vào động mạch chủ đột nhiên dừng lại.
“Tiếc quá. Tao đổi ý rồi.”
Tông Cửu tham gia một show truyền hình tìm kiếm tài năng, tuyển chọn từ hàng chục nghìn người, nhưng chỉ chọn ra một trăm người có thể đưa vào giới giải trí, và người xuất sắc nhất sẽ nhận được một tấm thẻ điều ước đa năng.
Nhưng bất hạnh thay, cậu lại là nhân vật pháo hôi, chưa lên sân khấu bao lâu đã phải lãnh cơm hộp ngay vòng đầu tiên của show này.
Nếu người khác xuyên qua, có lẽ sẽ hoảng sợ, và tìm cách chạy trốn nhưng cậu lại không hề sợ hãi mà vô cùng phấn khích, lại còn chơi cực kì hăng hái.
Mỗi lần vượt qua thử thách đều mang dáng vẻ nhẹ nhàng như một bữa ăn sáng khiến boss phản diện ngứa mắt, kết thù lúc nào chẳng hay.
Hôm nay mày đâm tao một nhát, ngày mai tao thọt mày lại một cú. Ăn miếng trả miếng, càng chơi càng ghiền.
Nhưng tổ tiên nói chẳng sai ‘Vui thôi đừng vui quá’, một lần nọ Tông Cửu lật cmn xe.
Nhìn kẻ thù đè mình xuống đất, Tông Cửu lười biếng ngước mắt lên: “Muốn giết thì giết mẹ mày đi, khỏi nói nhảm.”
Đang trong thế bất lợi nhưng không chút sợ hãi, còn to mồm khích bố mày. Người kia dùng ngón tay lạnh như băng niết vành tai cậu, động tác ấn vào động mạch chủ đột nhiên dừng lại.
“Tiếc quá. Tao đổi ý rồi.”
Danh sách chương (100)
Chương 1: Chương 1Chương 2: Chương 2Chương 3: Chương 3Chương 4: Chương 4Chương 5: Chương 5Chương 6: Chương 6Chương 7: Chương 7Chương 8: Chương 8Chương 9: Chương 9Chương 10: Chương 10Chương 11: Chương 11Chương 12: Chương 12Chương 13: Chương 13Chương 14: Chương 14Chương 15: Chương 15Chương 16: Chương 16Chương 17: Chương 17Chương 18: Chương 18Chương 19: Chương 19Chương 20: Chương 20Chương 21: Chương 21Chương 22: Chương 22Chương 23: Chương 23Chương 24: Chương 24Chương 25: Chương 25Chương 26: Chương 26Chương 27: Chương 27Chương 28: Chương 28Chương 29: Chương 29Chương 30: Chương 30Chương 31: Chương 31Chương 32: Chương 32Chương 33: Chương 33Chương 34: Chương 34Chương 35: Chương 35Chương 36: Chương 36Chương 37: Chương 37Chương 38: Chương 38Chương 39: Chương 39Chương 40: Chương 40Chương 41: Chương 41Chương 42: Chương 42Chương 43: Chương 43Chương 44: Chương 44Chương 45: Chương 45Chương 46: Chương 46Chương 47: Chương 47Chương 48: Chương 48Chương 49: Chương 49Chương 50: Chương 50