
Giới thiệu
Thể loại: Cổ đại, Trọng sinh báo thù
Edit: Trảm Phong
Số chương: 165
Trong kiếp trước nàng xuất thân là con của chính thê vợ cả của Binh bộ Thượng thư Vân gia.
Tuy nhiên nàng lại nổi danh là nữ tử háo sắc bị người người xem thường.
Là nữ tử phóng đãng suốt ngày chỉ biết theo đuổi nam nhân chạy khắp nơi.
Là đối tượng ngay cả vị hôn phu đều chán ghét khinh bỉ.
Mặc dù là dòng chính nữ, lại cha không thân, nương không thương, ở trong phủ ngay cả hạ nhân cũng có thể tùy ý bắt nạt.
Thật vất vả trở thành hoàng hậu, phong lâm thiên hạ, lại bị người hãm hại, tứ chi bị chặt đứt ngay cả hài nhi trong bụng đều hóa thành một vũng máu.
Lần nữa mở mắt, tất cả nhu nhược sợ hãi trong mắt đều biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là giảo hoạt cùng cơ trí. Nàng thề, những kẻ đã từng bắt nạt nàng, nguyên một đám tất cả đều phải trả giá thật lớn!
Ác bộc khi dễ chủ? Cho ngươi xuống hoàng tuyền!
Muội muội giả nhân giả nghĩa? Vạch trần mặt nạ dối trá của ngươi!
Kế mẫu mưu hại? Cho ngươi xuống địa ngục tỉnh lại lỗi lầm!
Tổ mẫu chán ghét? Làm ngươi tức giận đến thất khiếu chảy máu chết không nhắm mắt!
Hoàng đế hãm hại? Muốn đem nàng gả cho thiếu niên thừa tướng ác liệt xấu xí, thân thể tàn tật? Tốt, gả ai mà không phải gả? Dù sao nàng cũng là kẻ Vân gia chán ghét, bất quá đổi địa phương tái đấu mà thôi.
Nhưng là ai nói cho nàng biết, thiếu niên thừa tướng hai chân tàn tật diện mục xấu xí tính tình âm trầm bất định cùng trong truyền thuyết thế nhưng không giống với? Mà ngay cả cuộc sống sau khi kết hôn đều cùng trong tưởng tượng của nàng khác nhau trời vực…
Vân Khanh trợn mắt há hốc mồm trừng mắt to, si ngốc nhìn tuyệt sắc mỹ nam tử trước mặt, nuốt nước miếng một cái, lắp bắp chỉ vào Phong Lam Cẩn một thân hỉ phục thừa tướng đỏ thẫm.
“Ngươi… Ngươi ngươi… Ngươi là Phong Lam Cẩn?”
Nam tử nắm hỉ xứng bình tĩnh ngồi ở trên xe lăn, nhìn thấy Vân Khanh khiếp sợ như vậy, đuôi lông mày hơi động một chút, trên mặt bất động thanh sắc, khóe mắt lại khẽ chảy xuôi theo nụ cười thản nhiên.
“Nếu không, nương tử nghĩ sao?”
Edit: Trảm Phong
Số chương: 165
Trong kiếp trước nàng xuất thân là con của chính thê vợ cả của Binh bộ Thượng thư Vân gia.
Tuy nhiên nàng lại nổi danh là nữ tử háo sắc bị người người xem thường.
Là nữ tử phóng đãng suốt ngày chỉ biết theo đuổi nam nhân chạy khắp nơi.
Là đối tượng ngay cả vị hôn phu đều chán ghét khinh bỉ.
Mặc dù là dòng chính nữ, lại cha không thân, nương không thương, ở trong phủ ngay cả hạ nhân cũng có thể tùy ý bắt nạt.
Thật vất vả trở thành hoàng hậu, phong lâm thiên hạ, lại bị người hãm hại, tứ chi bị chặt đứt ngay cả hài nhi trong bụng đều hóa thành một vũng máu.
Lần nữa mở mắt, tất cả nhu nhược sợ hãi trong mắt đều biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là giảo hoạt cùng cơ trí. Nàng thề, những kẻ đã từng bắt nạt nàng, nguyên một đám tất cả đều phải trả giá thật lớn!
Ác bộc khi dễ chủ? Cho ngươi xuống hoàng tuyền!
Muội muội giả nhân giả nghĩa? Vạch trần mặt nạ dối trá của ngươi!
Kế mẫu mưu hại? Cho ngươi xuống địa ngục tỉnh lại lỗi lầm!
Tổ mẫu chán ghét? Làm ngươi tức giận đến thất khiếu chảy máu chết không nhắm mắt!
Hoàng đế hãm hại? Muốn đem nàng gả cho thiếu niên thừa tướng ác liệt xấu xí, thân thể tàn tật? Tốt, gả ai mà không phải gả? Dù sao nàng cũng là kẻ Vân gia chán ghét, bất quá đổi địa phương tái đấu mà thôi.
Nhưng là ai nói cho nàng biết, thiếu niên thừa tướng hai chân tàn tật diện mục xấu xí tính tình âm trầm bất định cùng trong truyền thuyết thế nhưng không giống với? Mà ngay cả cuộc sống sau khi kết hôn đều cùng trong tưởng tượng của nàng khác nhau trời vực…
Vân Khanh trợn mắt há hốc mồm trừng mắt to, si ngốc nhìn tuyệt sắc mỹ nam tử trước mặt, nuốt nước miếng một cái, lắp bắp chỉ vào Phong Lam Cẩn một thân hỉ phục thừa tướng đỏ thẫm.
“Ngươi… Ngươi ngươi… Ngươi là Phong Lam Cẩn?”
Nam tử nắm hỉ xứng bình tĩnh ngồi ở trên xe lăn, nhìn thấy Vân Khanh khiếp sợ như vậy, đuôi lông mày hơi động một chút, trên mặt bất động thanh sắc, khóe mắt lại khẽ chảy xuôi theo nụ cười thản nhiên.
“Nếu không, nương tử nghĩ sao?”
Danh sách chương (169)
Quyển 3 - Chương 13: Ba ngày lại mặtQuyển 1 - Chương 13: Chị em dâu trong nhàQuyển 1 - Chương 14: Quân cờ lớp mườiQuyển 3 - Chương 14: Thẳng thắnQuyển 2 - Chương 14: Đào viên tình thâmQuyển 4 - Chương 14: Kế trong kếQuyển 3 - Chương 15: Nhớ lại chuyện cũQuyển 4 - Chương 15: Ôm nhau ngủQuyển 2 - Chương 15: Đối phó Quân Tư ĐiềmQuyển 1 - Chương 15: Bị chồng ruồng bỏ hạ đườngQuyển 4 - Chương 16: Trở về kinhQuyển 3 - Chương 16: Oan hồn lấy mạngQuyển 1 - Chương 16: Tranh đoạt điền trangQuyển 2 - Chương 16: Vân Thường đội nón xanhQuyển 4 - Chương 17: Đường xá hung hiểmQuyển 3 - Chương 17: Kết cục đại phu nhânQuyển 1 - Chương 17: Sát khí dày đặcQuyển 2 - Chương 17: Trục xuất gia phảQuyển 4 - Chương 18: Hoàng Tước ở phía sauQuyển 3 - Chương 18: Nam tử làm cho nàng rơi lệQuyển 2 - Chương 18: Kiều quy kiều lộ về lộQuyển 1 - Chương 18: Tỳ nữ Ngân TâmQuyển 4 - Chương 19: Quân Ly tương trợQuyển 1 - Chương 19: Di vật của mẫu thânQuyển 3 - Chương 19: Đuổi Lục UyểnQuyển 2 - Chương 19: Trước kế hoạchQuyển 3 - Chương 20: Viên phòngQuyển 4 - Chương 20: Mạc Ngôn trọng thươngQuyển 2 - Chương 20: Ngũ di nương chếtQuyển 1 - Chương 20: Ấm áp hoà thuận vui vẻQuyển 2 - Chương 21: Trước đêm đại hônQuyển 1 - Chương 21: Đệ nhất thủ phủQuyển 4 - Chương 21: Thâm tình khẩn thiếtQuyển 3 - Chương 21: Thân thế tiểu ƯuQuyển 1 - Chương 22: Cùng chung hợp tácQuyển 2 - Chương 22: Vân Khanh đại hôn (một)Quyển 3 - Chương 22: Bí mật năm đóQuyển 4 - Chương 22: Khánh Viễn Đế uy hiếpQuyển 3 - Chương 23: Cung yến dày đặcQuyển 4 - Chương 23: Khuyên hắn nạp thiếp?Quyển 1 - Chương 23: Muội muội thừa tướngQuyển 2 - Chương 23: Đón dâuQuyển 2 - Chương 24: Đại hôn kinh biếnQuyển 4 - Chương 24: Lão phu nhân trúng gióQuyển 3 - Chương 24: Cung yến dày đặc (hai)Quyển 1 - Chương 24: Ghen ghét nhục mạQuyển 2 - Chương 25: Quân Tư Điềm chếtQuyển 4 - Chương 25: Hân Duyệt đại hônQuyển 1 - Chương 25: Trục xuất gia phả?Quyển 3 - Chương 25: Cung yến dày đặc (ba)