
Giới thiệu
Thể loại: ngôn tình, sủng, cổ đại, hài hước....
Văn án 1:
Xuất thần của nàng là tiểu thư nhà quan gia ở thượng kinh có một cuộc sống bình dị, ngoài nhan sắc thì chẳng có gì.
Người duy nhất thấy y ngứa mắt chính là con trai trưởng nhà Thừa tướng đã từ hôn.
Giấc mộng mười dặm hồng trang của nàng đã bị tan vỡ, nàng thề cả đời này quyết không gả cho nhà quyền quý nữa. Nhưng khi chàng nam tử thu phong tễ nguyệt này xuất hiện thì nàng lại mộng mơ.
Hắn ôm con thỏ nhỏ trên tay, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, dùng vẻ mặt hiền hòa hỏi nàng."Thịt kho tàu hay là hấp?"rn"Nướng đi, không thì mỡ quá" nàng chớp mắt đáp lại hắn.
Dù không muốn đi trêu chọc vị vương gia phúc hắc này nhưng tâm nàng lại càng lún sâu, hóa ra không với tới không phải vì địa vị hay thân phận mà chính là lòng người mà thôi.
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm như vậy mới có thể thương yêu nhau đến đầu bạc răng long.
Văn án 2:
Thiên Tuế gia không muốn lên triều chuyện này văn võ bá quan cũng biết.
Trước đó thì lấy cớ thân thể không khỏe mang nhiều bệnh tật.Sau khi thành thân lại chẳng hề thấy bóng dáng đâu, hắn lấy cớ khai chi tán diệp mà không lên triều.
Sau khi ly hôn, hắn càng không muốn dùng cơ, viết tấu dâng vài chữ to "Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều"
Ly hôn thì cũng đã ly hôn rồi chẳng lẽ hắn không thể vẽ nàng đẹp thêm chút sao?
P/s: Tên truyện đúng ra là: Nô tỳ, cử án kỳ môi. Mình thấy hơi khó hiểu nên đổi thành Thiên Tuế Sủng Phi.
Truyện hay, hài và tất nhiên là sủng văn, hậu kết rồi.
Văn án 1:
Xuất thần của nàng là tiểu thư nhà quan gia ở thượng kinh có một cuộc sống bình dị, ngoài nhan sắc thì chẳng có gì.
Người duy nhất thấy y ngứa mắt chính là con trai trưởng nhà Thừa tướng đã từ hôn.
Giấc mộng mười dặm hồng trang của nàng đã bị tan vỡ, nàng thề cả đời này quyết không gả cho nhà quyền quý nữa. Nhưng khi chàng nam tử thu phong tễ nguyệt này xuất hiện thì nàng lại mộng mơ.
Hắn ôm con thỏ nhỏ trên tay, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, dùng vẻ mặt hiền hòa hỏi nàng."Thịt kho tàu hay là hấp?"rn"Nướng đi, không thì mỡ quá" nàng chớp mắt đáp lại hắn.
Dù không muốn đi trêu chọc vị vương gia phúc hắc này nhưng tâm nàng lại càng lún sâu, hóa ra không với tới không phải vì địa vị hay thân phận mà chính là lòng người mà thôi.
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm như vậy mới có thể thương yêu nhau đến đầu bạc răng long.
Văn án 2:
Thiên Tuế gia không muốn lên triều chuyện này văn võ bá quan cũng biết.
Trước đó thì lấy cớ thân thể không khỏe mang nhiều bệnh tật.Sau khi thành thân lại chẳng hề thấy bóng dáng đâu, hắn lấy cớ khai chi tán diệp mà không lên triều.
Sau khi ly hôn, hắn càng không muốn dùng cơ, viết tấu dâng vài chữ to "Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều"
Ly hôn thì cũng đã ly hôn rồi chẳng lẽ hắn không thể vẽ nàng đẹp thêm chút sao?
P/s: Tên truyện đúng ra là: Nô tỳ, cử án kỳ môi. Mình thấy hơi khó hiểu nên đổi thành Thiên Tuế Sủng Phi.
Truyện hay, hài và tất nhiên là sủng văn, hậu kết rồi.
Danh sách chương (99)
Chương 1: Ha đẻ bò từ trong quan tài raChương 2: "Đạo tặc" uất ức nhấtChương 3: Xảy ra đại sựChương 4: Thiên tuế rất bậnChương 5: Ấn đường biến thành màu đenChương 6: Đầu trâu mặt ngựa trên thực tếChương 7: Vương gia, ta không làm đượcChương 8: Ông tử như ngọcChương 9: Lừa chaChương 10Chương 11: Kỳ phùng địch thủChương 12: So ra thì bên trên không đủ, bên dưới cũng chẳng cóChương 13: Phu nhân không phải ở đóChương 14: Ái gọi là coi tiền như rácChương 15: Ô dùng cái chén của taChương 16: Họa vô đơn chíChương 17: Trầm đại cô nương và Tô tiểu nương tửChương 18: Ăn tàm tạmChương 19: Tống tiềnChương 20: Sắc đẹp của Thẩm cô nươngChương 21: Thê không bằng thiếpChương 22: "Các con cháu" được bảo vệChương 23: Ta khách khí đấyChương 24: Sắc đẹp của tô vạn tuếChương 25: Tay chân luống cuống ôm ôm ấp ấpChương 26: Ha đẻ cũng không nhận raChương 27: Đi dạo một vòng trong nhà giamChương 28: Thăng đườngChương 29: Hoạ mi chi thúChương 30: Hoa tiền nguyệt hạChương 31: Bé gái mệnh thủy ngự banChương 32: Đại khí chính thất phu nhânChương 33: Tâm tư nữ nhânChương 34: "Vợ cả" giả vờChương 35: Bàn luận xem mắt dựa vào giới thiệuChương 36: Ái gọi là "người trong phòng"Chương 37: Ngốc cũng có khí pháchChương 38: Vương gia muốn "Thỏ"Chương 39: Ây muốn lặng, gió chẳng ngừngChương 40: Vốn chẳng phải "Thiện nam tín nữ"Chương 41: Từng là hai đứa trẻ vô tưChương 42: Phủ thêm giá yChương 43: Nàng là phần thưởng hậu hĩnh trời banChương 44: Ăn cơm rau dưaChương 45: Ta muốn cưới Thẩm HànhChương 46: Nếm thử trướcChương 47: Quế Viên công công uy vũChương 48: Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn?Chương 49: Hoàng hậu nương nương giá lâmChương 50: Ái gọi là khuê trung mật hữu