Thiên thần và ác quỷ
Thiên thần và ác quỷ - Chương 22 - 23 - 24
Chương 22
Đột nhiên Kohler vùng đứng dậy, bất chấp đôi chân èo uột của ông ta. Mặt
trắng bệch sợ hãi.
- Vittoria! Không được tháo rời cái bẫy ra thế!
Langdon hoang mang nhìn vẻ mặt kinh hoàng của ông giám đốc.
- 500 nanogram! - Kohler
nói - Nếu cô phá hỏng từ trường…
- Thưa giám đốc, - Vittoria khẳng định, - Nó cực kỳ an
toàn: Mỗi cái bẫy có một nguồn điện dự phòng, có pin hỗ trợ đề phòng nó bị tháo
ra khỏi đế sạc. Mẫu
vật vẫn được treo lơ lửng kể cả khi bị tháo rời khỏi hộp.
Kohler hình như vẫn chưa tin hẳn. Rồi sau đó, vẻ rất miễn
cưỡng, ông ta ngồi xuống ghế.
- Pin này được kích hoạt tự động khi chúng ta tháo rời
bẫy khỏi đế sạc, Vittoria nói:
- Chúng sẽ hoạt động trong vòng 24 tiếng đồng hồ như
một bình gas dự
trữ. - Cô quay sang Langdon,
như thể cảm nhận được sự bất an của anh. - Phản vật chất có vài đặc tính rất
khác lạ, thưa ông Langdon.
Vì thế nên rất nguy hiểm. Một mẫu vật nặng 10 miligram - bằng kích cỡ một hạt cát - về mặt lí
thuyết, có sức mạnh bằng 200 tấn khối nhiên liệu tên lửa thông thường.
Langdon lại thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng chao đảo.
- Đây là nguồn năng lượng của tương lai. Mạnh gấp 1000
lần năng lượng hạt nhân. Hiệu quả cao gấp 100 lần. Không sản phẩm phụ. Không
phóng xạ. Không gây ô nhiễm. Chỉ cần vài gram cũng đủ cung cấp năng lượng cho cả một thành
phố lớn trong suốt một tuần.
- Vài gram? Đầy e ngại, Langdon tránh xa bục sạc.
- Đừng lo, - Vittoria nói - Những mẫu này chỉ là phần rất nhỏ của
một gram - mấy phần
triệu nên gần như vô hại. - Cô với lấy cái hộp và tháo ra khỏi bục sạc.
Kohler co rúm lại, nhưng vẫn không can thiệp. Khi chiếc bẫy
được tháo rời ra, một tiếng kêu bíp sắc gọn vang lên, đèn điện tử gần đáy bẫy được kích hoạt.
Những con số điện tử màu đỏ nhấp
nháy, hiển thị số đếm ngược từ 24 giờ.
24:00:00…
23:59:58…
Langdon quan sát kỹ chiếc đồng hồ đếm ngược và nhận thấy rằng
trông cái bẫy này chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ.
Pin sẽ chạy trong vòng 24 tiếng cho đến khi cạn sạch.
Nó có thể được nạp bằng cách đặt trở lại vào bục. Nó được thiết kế không chỉ vì
lí do an toàn mà còn để cho dễ di chuyển.
- Di chuyển được? - Kohler có vẻ sửng sốt. - Cô mang thứ này ra khỏi
phòng thí nghiệm à?
- Dĩ nhiên là không, Vittoria nói:
- Nhưng chúng tôi phải tính đến cả đặc tính cơ động
của nó chứ.
Vittoria dẫn Langdon
và Kohler tới
một góc phòng. Cô gái kéo tấm rèm sang bên, để lộ ra một khung cửa sổ, bên
ngoài là một Phòng lớn. Tường, sàn và trần đều được phủ một lớp thép. Căn phòng
gợi cho Langdon nhớ
đến khoang chứa đầu của tàu siêu trọng tải mà anh từng được xem khi đến Papua New Guinea để nghiên cứu
hình vẽ trên cơ thể của trường phái Hanta.
- Đây là khoang huỷ diệt. - Vittoria tuyên bố.
Kohler ngước nhìn cô:
- Cô đã thực sự nhìn thấy sự huỷ diệt?
- Cha tôi rất quan tâm đến cơ sở vật lí của Big Bang -
một lượng lớn năng lượng tạo ra từ những lõi vật chất cực nhỏ.
Vittoria mở một ngăn kéo thép phía dưới cửa sổ, đặt chiếc bẫy
vào trong và đóng lại. Rồi cô kéo cần gạt bên cạnh ngăn kéo.
Ngay sau đó, chiếc bẫy xuất hiện phía bên kia bức
tường kính, từ từ lăn nhẹ qua căn phòng thép rộng hình vòng cung cho đến khi
dừng hẳn ở gần giữa phòng.
Vittoria thoáng cười.
- Đây sẽ là lần đầu tiên các ông được chứng kiến sự
huỷ diệt giữa vật chất và phản vật chất. Chỉ là vài phần triệu của một gram. Mẫu vật này vô cùng
nhỏ!
Langdon quay sang nhìn cái bẫy phản vật chất nằm trơ trọi trên
sàn thép. Kohler cũng
hướng sang nhìn cửa sổ, đầy vẻ hoài nghi.
- Thông thường, - Vittoria giải thích, - chúng ta phải
đợi đủ 24 tiếng đồng hồ cho đến khi cạn pin, sàn của căn phòng này có chứa điện
từ. Nó có thể vượt qua chiếc bẫy, kéo phản vật chất ra khỏi trạng thái lơ lửng.
Và khi phản vật chất chạm vào vật chất thì…
- Sự huỷ diệt, - Kohler thì thầm.
- Còn một điều nữa, - Vittoria nói - phản vật chất chỉ tạo
ra năng lượng thuần khiết. Nó chuyển hoá 100% khối lượng thành lượng tử ánh
sáng (photon). Vì
vậy đừng nhìn thẳng vào mẫu vật. Các ông hãy bịt mắt lại.
Dù thấy hơi lo lắng, nhưng Langdon vẫn cho rằng Vittoria đang quan trọng hoá
vấn đề. Không
được nhìn thẳng vào chiếc hộp ư? Thiết bị này cách anh những gần 30 mét, nằm
sau bức tường cực dầy phủ plexiglas
dẻo. Hơn nữa, đốm bụi trong hộp lại quá nhỏ bé, gần như vô hình. Phải
che mắt ư? Langdon nghĩ.
Liệu cái đốm bụi đó có thể sản sinh ra bao nhiêu năng lượng.
Vittoria bấm nút.
Ngay lập tức, Langdon loá mắt. Một điểm sáng rực rỡ bùng lên bên
trong hộp, rồi những luồng sáng cực mạnh bung ra khắp mọi hướng, ập vào khung
cửa sổ trước mắt với sức mạnh của sấm sét. Anh loạng choạng khi vụ nổ lan nhanh
lên mái vòm.
Vầng sáng ấy rực lên một hồi, nhưng chỉ trong giây
lát, nó tự thu nhỏ dần vào bên trong cho đến khi chỉ còn là một đốm bụi nhỏ xíu
và biến mất không còn lại dấu vết gì. Langdon chớp mắt đau đớn, đợi cho thị lực dần phục
hồi lại. Anh nheo mắt nhìn căn phòng bằng thép nóng rực. Cái hộp trên sàn nhà
đã biến mất, như thể nó đã tan thành không khí và không để lại bất kỳ dấu vết
nào… Anh tròn mắt kinh ngạc:
- Ch…
Chúa ơi!
Vittoria buồn bã gật đầu:
- Đây chính xác là điều cha tôi đã nói.
Chương 23
Kohler sững sờ nhìn căn buồng huỷ diệt, những gì vừa được
chứng kiến khiến ông ta kinh ngạc đến tột độ. Robert Langdon đứng ngay cạnh đó, còn kinh ngạc
hơn thế.
- Tôi muốn được nhìn mặt cha tôi, - Vittoria yêu
cầu. - Tôi đã cho các ông xem phòng thí nghiệm, bây giờ tôi muốn được trông
thấy cha tôi.
Kohler chậm chạp quay lại, rõ ràng là không nghe thấy những
lời nói vừa rồi của cô gái.
- Sao hai cha con lại phải đợi lâu như vậy, Vittoria? Đáng nhẽ phải lập tức thông
báo với tôi về phát minh này chứ?
Vittoria chằm chằm nhìn ông ta. Ông mới nghe bao nhiêu lí do đây?
- Thưa giám đốc, chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Còn
ngay bây giờ tôi muốn được nhìn thấy cha tôi.
- Cô biết công nghệ này có ý nghĩa thế nào không?
- Dĩ nhiên là có chứ, - Vittoria đối đáp. - Lợi nhuận cho CERN. Nhiều lắm. Bây giờ
tôi muốn…
- Đó có phải là lí do thật không? - Kohler lục vấn, rõ ràng
muốn tìm nguyên nhân thực sự. - Bởi vì cô sợ ban giám đốc sẽ bỏ phiếu không cấp
phép cho công trình này chứ gì?
- Công trình này cần được cấp phép. - Vittoria đáp
ngay, dù biết rằng Kohler đang
cố tình lôi cô vào cuộc tranh luận này. - Phản vật chất là một công nghệ quan
trọng. Nhưng cũng rất nguy hiểm. Cha tôi và tôi muốn có thêm thời gian hoàn
thiện các quy trình để cho nó trở nên an toàn.
- Nói cách khác, cả hai không tin rằng ban giám đốc sẽ
đặt sự thận trọng của khoa học lên trên thói hám lợi?
Vittoria ngạc nhiên trước vẻ lạnh lùng trong giọng nói của Kohler.
- Cũng còn vài vấn đề khác nữa, - cô nói - Cha tôi
muốn có thời gian để giới thiệu phản vật chất với một cách thức phù hợp.
- Nghĩa là gì?
Thế ông hiểu ý tôi nói là gì?
- Vật chất được tạo từ năng lượng? Chẳng lẽ từ hư vô?
Trên thực tế nó là bằng chứng cho thấy học thuyết cho rằng vạn vật đều do Chúa
tạo ra là có cơ sở về mặt khoa học.
- Vì vậy ông ấy không muốn những hàm ý tôn giáo của
phát minh này bị nhấn chìm trước sự tấn công dữ dội của quá trình thương mại
hoá chứ gì?
- Trong chừng mực nào đó thì đúng là như vậy.
- Thế còn cô?
Điều mỉa mai là ở chỗ mối quan tâm của Vittoria lại
gần như hoàn toàn ngược lại. Thương mại hoá luôn là mấu chốt cho sự thành công
của bất cứ nguồn năng lượng mới nào. Mặc dù Công nghệ phản vật chất ẩn chứa
nhiều tiềm năng vì nó sản sinh ra một nguồn năng lượng hữu ích mà không gây ô
nhiễm - nhưng nếu được công bố quá sớm, nó có nguy cơ bị các chính trị gia gièm
pha, và có thể thất bại như năng lượng hạt nhân và năng lượng mặt trời. Người
ta phổ biến năng lượng hạt nhân trước khi nó được đảm bảo an toàn, nên đã có
nhiều vụ tai nạn. Người ta công bố năng lượng mặt trời trước khi nó được đảm
bảo hiệu quả nên nhiều người bị tổn hao tiền bạc. Cả hai công nghệ này đã lần
lượt chịu nhiều tai tiếng, và cuối cùng chết yểu.
- Mối quan tâm của tôi, - Vittoria nói, - Không cao cả như khát
vọng hợp nhất khoa học và tôn giáo.
- Môi trường, - Kohler đánh bạo khẳng định.
- Nguồn năng lượng vô hạn. Không bao giờ cạn kiệt.
Không ô nhiễm. Không phóng xạ. Công nghệ phản vật chất sẽ là cứu cánh cho toàn
bộ hành tinh của chúng ta.
- Và cũng sẽ huỷ diệt nó. - Kohler châm chọc. - Còn phụ thuộc vào việc
ai sử dụng nó và vì mục đích gì. - Vittoria cảm giác hơi lạnh đang toả ra từ thân hình
què quặt của Kohler.
- Còn ai biết chuyện này nữa không?, - Ông ta hỏi.
- Không. - Vittoria nói - Tôi chỉ nói với các ông điều đó.
- Vậy theo cô thì tại sao cha cô lại bị sát hại?
Toàn thân Vittoria co cứng lại:
- Tôi không biết. Cha tôi có kẻ thù ở CERN, ông biết rồi đấy,
nhưng cũng rất có thể phản vật chất không phải là lý do của vụ việc này. Hai
cha con tôi đã thề giữ kín công trình này trong vài tháng nữa, cho đến khi sẵn
sàng.
- Và cô có chắc là cha cô không vi phạm lời thề không?
Vittoria như sắp phát điên đến nơi:
- Có những lời thề khác còn lớn lao hơn nhiều, và cha
tôi không phải là kẻ bội ước?
- Thế cô không nói cho ai biết đấy chứ?
- Đương nhiên là không!
Kohler thở hắt ra. Ông ta ngừng lời, như thể đang lựa chọn từ
ngữ cho thích hợp.
- Giả sử có người đã biết về phát kiến này. Với giả sử
kẻ đó đã vào được phòng thí nghiệm này. Theo cô thì hắn muốn tìm kiếm cái gì?
Cha cô có ghi chép lại gì ở đây không? Tài liệu về quá trình thí nghiệm ấy?
- Thưa giám đốc, tôi đã rất kiên nhẫn và muốn nghe câu
trả lời ngay bây giờ. Ông cứ nghĩ mãi đến khả năng có người đột nhập làm gì.
Ông nhìn thấy máy quét võng mạc rồi đấy. Cha tôi rất thận trọng về mặt an ninh
và bảo mật.
- Tôi đùa ấy mà. - Kohler ngắt lời khiến cô giật mình. - Thế có bị
mất gì không?
- Tôi không biết, Vittoria giận dữ đảo mắt khắp phòng.
Tất cả các mẫu vật vẫn còn đầy đủ. Khu vực làm việc của cha cô vẫn có vẻ ngăn
nắp. - Chẳng có ai vào đây cả. - Cô tuyên bố. - Mọi thứ ở trên này vẫn ổn.
Kohler ngạc nhiên:
- Ở trên này?
Vittoria nói theo bản năng:
- Vâng. Đây là phòng thí nghiệm bên trên.
- Cô còn dùng cả phòng thí nghiệm bên dưới?
- Để lưu trữ.
Kohler trợn mắt nhìn cô gái, rồi lại ho rũ rượi. cô dùng phòng Haz-mat để cất giữ ư?
Cất giữ cái gì vậy?
- Vật chất nguy hiểm (Haz-mat) chứ còn gì nữa! - Vittoria không còn bình tĩnh được nữa. - Phản vật
chất.
Kohler dùng tay đu người lên thành xe lăn.
- Còn có các mẫu vật khác nữa ư? Sao cô không nói cho tôi
biết chuyện chết tiệt này luôn đi!
- Lúc nãy tôi đã định nói rồi, - Vittoria đốp lại. - Nhưng ông có cho
tôi cơ hội đâu!
- Chúng ta phải kiểm tra những mẫu vật đó ngay bây
giờ! - Kohler nói.
- Một mẫu vật thôi. - Vittoria chữa lại. - Chỉ có một mẫu
vật duy nhất. Không sao đâu. Không ai có thể…
- Chỉ một thôi ư? - Kohler ngập ngừng. - Sao không để nó ở trên này?
- Cha tôi muốn đặt nó dưới nền đá để đề phòng. Nó lớn
hơn những mẫu vật kia.
Những ánh mắt đầy lo ngại mà Kohler và Langdon trao đổi cho nhau không qua nổi cặp mắt của Vittoria. Kohler lại ngước lên nhìn Vittoria.
- Hai người đã tạo ra một mẫu vật lớn hơn 500 nanogram sao?
- Việc này là rất cần thiết. - Vittoria biện bạch. - Cần phải
chứng minh rằng phản vật chất mang lại hiệu quả sử dụng cao hơn chi phí để tạo
ra nó.
Vittoria biết rằng vấn đề then chốt đối với bất kỳ nguồn năng
lượng mới nào cũng là mối tương quan giữa chi phí sản xuất và hiệu quả sử dụng
- phải chi ra bao nhiêu tiền để có được nguồn năng lượng đó. Xây cả một giàn
khoan chỉ để thu về một thùng dầu duy nhất thì dĩ nhiên là phải chịu lỗ. Tuy
nhiên, vẫn với giàn khoan đó, nếu chỉ cần thêm một khoản chi nhỏ mà khai thác
được hàng triệu thùng dầu thì mới gọi là kinh doanh. Phản vật chất cũng vậy.
Bắn phá hạt cơ bản trong một đường ống điện từ dài 16 dặm chỉ để tạo ra một mẫu
phản vật chất bé tí tẹo thì chẳng mang lại ích lợi gì. Để chứng minh rằng phản
vật chất có hiệu quả và để đảm bảo rằng nó sẽ tồn tại được cần phải tạo ra
những mẫu lớn hơn rất nhiều.
Cha của Vittoria đã rất lưỡng lự về vấn đề tạo ra mẫu vật lớn, nhưng Vittoria đã hối thúc ông.
Cô lập luận rằng nếu muốn phản vật chất được xem trọng thì phải chứng minh được
hai điều.
Trước hết, phải tạo được hiệu quả và giảm chi phí. Thứ
hai là những mẫu vật này phải có chỗ lưu giữ an toàn. Cuối cùng thì cô gái đã
thắng, và cha cô đã từ bỏ những lý lẽ của chính mình. Tuy nhiên, bảo mật và
quyền tiếp cận là hai yếu tố cực kỳ quan trọng. Cha cô kiên quyết yêu cầu phải
lưu giữ phản vật chất trong Haz-mat - một hốc đá granit nhỏ nằm cách mặt
đất 22,5 mét. Mẫu vật này là điều bí mật của hai cha con. Và cũng chỉ hai cha
con tiếp cận được nó.
- Cô Vittoria, - Kohler
nói tiếp, giọng căng thẳng. - Mẫu vật hai cha con cô tạo ra lớn đến mức
nào?
Vittoria cảm thấy trong lòng dâng trào một niềm hoan hỉ pha
chút giễu cợt. Cô gái biết rằng kể cả Maximilian Kohler vĩ đại cũng sẽ bị chấn động trước khối
lượng này. Cô gái mường tượng
trong đầu hộp vật chất ở tầng dưới. Thật khó tin. Nó đang lơ lửng bên trong
bẫy, có thể dễ dàng quan sát bằng mắt thường, một khối phản vật chất hình cầu
nhỏ đang nhảy múa. Không phải một đốm bụi siêu nhỏ, mà là một giọt to bằng con
ốc vặn.
Vittoria hít một hơi dài.
- Chẵn một phần tư gram!
Mặt Kohler
cắt không còn giọt máu.
- Cái gì? - Ông ta ho sù sụ.
- 0,25 gram? Nó tương đương với… gần 5 kiloton!
Kiloton. Vittoria
ghét cách dùng từ đó. Cha cô và cô không bao giờ dùng đơn vị đo ấy. Một kiloton bằng khoảng một
tấn khối thuốc nổ TNT.
Kiloton là đơn vị
đo sức mạnh của vũ khí. Một lượng chất nổ. Sức mạnh huỷ diệt. Vittoria và cha chỉ dùng Volt và Jun - những đơn vị mà
người ta vẫn dùng để đo nguồn năng lượng hữu ích.
- Trên lý thuyết thì lượng phản vật chất đó đủ để làm
cho mọi thứ trong vòng bán kính gần 800 mét chảy hết ra! - Kohler thốt lên.
- Đúng, nó sẽ ngay lập tức huỷ diệt mọi thứ, - Vittoria đối đáp. - Đó là
việc chưa một ai dám làm!
- Trừ những kẻ hoàn toàn không có chút hiểu biết nào.
Nhỡ ra nguồn điện bị ngắt thì sao! - Kohler bắt đầu tiến về phía thang máy.
- Đó là lí do tại sao cha tôi cất nó ở Haz-mat bằng nguồn điện
dự phòng và hệ thống an ninh vô cùng rườm rà.
Kohler quay đầu lại, vẻ đầy hy vọng:
- Cô có dùng hệ thống an ninh tăng cường cho Haz-mat không?
- Có. Máy quét võng mạc lần hai.
Kohler chỉ thét lên hai câu cộc lốc:
- Xuống dưới. Ngay bây giờ.
Chiếc thang máy chở hàng lao xuống như một tảng đá
đang rơi tự do.
Họ đi tới căn phòng cách mặt đất 22,5 mét.
Vittoria biết chắc chắn rằng hai người đàn ông kia đang cảm
thấy sợ hãi khi chiếc thang máy xuống sâu hơn. Khuôn mặt vốn thường vô cảm của Kohler như căng ra. Tôi hiểu, Vittoria nghĩ, mẫu vật này quá
lớn, nhưng chúng tôi đã rất thận trọng…
Họ đã xuống tới nơi.
Cánh cửa thang máy mở ra, và Vittoria dẫn hai người đàn ông vào dãy hành
lang sáng mờ. Cuối hành lang là một cánh cửa thép khổng lồ. HAZ-MAT. Thiết bị quét võng
mạc nằm ngay bên cửa giống như ở trên tầng. Cô gái tiến đến gần, rồi cẩn thận
đưa mắt quét qua ống kính.
Vittoria lùi lại. Có điều gì đó bất thường. Ống kính vốn trong
suốt nay… bê bết một thứ gì trông giống như… máu. Vẻ bối rối, cô quay sang nhìn
hai người đàn ông, nhưng chỉ thấy những khuôn mặt trắng bệch. Cả hai mặt cắt
không còn giọt máu, và đều đang nhìn xuống sàn nhà, ngay dưới chân Vittoria.
Cô gái đưa mắt nhìn theo họ… nhìn xuống sàn.
- Đừng! - Langdon kêu lên, vội đỡ lấy cô gái. Nhưng đã quá muộn.
Vittoria nhìn trân trân vào vật thể trên sàn nhà. Nó hoàn toàn
xa lạ, nhưng cũng vô cùng thân thuộc.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Vittoria đã hiểu ra và
kinh hoàng đến tột độ. Dưới sàn nhà là một nhãn cầu đang trừng trừng nhìn cô,
nó đã bị vứt bỏ như một mẩu rác. Màu lam nhạt này thì dù có ở đâu cô gái cũng
nhận ra ngay.
Chương 24
Người kỹ thuật viên nín thở khi Chỉ huy nhoài người
qua vai anh và săm soi dãy màn hình an ninh trước mặt. Một phút trôi qua.
Thái độ im lặng của chỉ huy cũng chẳng có gì lạ
thường, người nhân viên kỹ thuật tự nhủ. Ông ta vốn thuộc mẫu người cứng nhắc
Nếu cứ lau chau nói xong rồi mới nghĩ thì làm sao ông ấy có thể thăng tiến lên
đến chức Tổng Tư lệnh của một trong những lực lượng an ninh danh giá nhất thế
giới cơ chứ.
Nhưng chỉ huy đang nghĩ gì nhỉ?
Vật thể họ đang quan sát trên màn hình trông giống như
một cái hộp - một cái hộp nhỏ bốn phía trong suốt. Nhưng đó mới là phần dễ nhận
ra. Phần bên trong mới là khó.
Bên trong chiếc hộp, dường như nhờ có một loại hiệu
ứng đặc biệt nào đó, một giọt chất lỏng trông giống kim loại đang lơ lửng giữa
không trung. Giọt chất lỏng đó cứ xuất hiện rồi lại biến mất trong ánh đèn đỏ nhấp nháy của chiếc đồng
hồ kỹ thuật số đang đếm ngược, khiến cho người kỹ thuật viên thấy sởn da gà.
- Này, cậu có thể tăng độ sáng lên không? - Câu nói
bất ngờ của chỉ huy khiến người nhân viên kỹ thuật giật mình.
Theo đúng mệnh lệnh, anh tăng thêm độ sáng cho hình
ảnh.
Chỉ huy nhoài hẳn người về phía trước, dí sát mắt vào
màn hình để nhìn cho rõ những hình ảnh mới hiện ra ở dưới đáy hộp.
Người nhân viên kỹ thuật cũng hướng theo ánh mắt của
chỉ huy. Một cái tên được viết tắt ngay cạnh đèn điện tử, rất mờ. Bốn chứ cái
viết hoa lúc ẩn lúc hiện trong nguồn sáng đang liên tục bật rọi lại tắt.
- Cậu ở nguyên đây, - người chỉ huy ra lệnh. - Không
được nói gì với bất kỳ ai. Tôi sẽ giải quyết việc này.
3,795 từ






