
Giới thiệu
Giới thiệu:
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Danh sách chương (6,863)
Chương 6251: Khôi phục thân phận nữ nhiChương 6252: Thái Cổ Ma ĐiệpChương 6253: mày là một con mèo lương thiệnChương 6254: viên đá màu đenChương 6255: hoa sen kỳ lạChương 6256: Quả Tam GiớiChương 6257: Càn Long TửChương 6258: Không mời mà tự ý vào thì có khác gì kẻ trộmChương 6259: Tiên Trụ ChungChương 6260: Chi TiênChương 6261: Thực Nhân ChiChương 6262: viên ngọcChương 6263: Nhện thần tám tayChương 6264: trộm tơChương 6265: Càn Tiêu TrầnChương 6266: cánh tay quỷ dưới vực sâuChương 6267: Ngũ đại Quỷ Thủ ẤnChương 6268: Đầu lâu Thánh HoàngChương 6269: đan Ngọc TúyChương 6270: mọi chuyện nghe theo anhChương 6271: Cửu Dương Hóa Cầm ĐồChương 6272: tôi sẽ yêu thương các côChương 6273: Trò đùa chí mạngChương 6274: Người đến không lành, người lành sẽ không đếnChương 6275: Cứu ngườiChương 6276: Trương Tỉnh quy thuậnChương 6277: Chín Tâng NúiChương 6278: Chủ nhân cho mờiChương 6279: nhẫn Hoàng LongChương 6280: Hoàng PhuChương 6281: Cám ơn tiền bối đã tặngChương 6282: có yêuChương 6283: Đèn thần Già ThiênChương 6284: đến khu vực có cổ điệnChương 6285: Thạch tộcChương 6286: tôi vẫn còn là một đứa trẻChương 6287: Thạch Thiên PhấnChương 6288: ấn ký mặt trăngChương 6289: thần lộChương 6290: Nguyệt ThầnChương 6291: bầu trời màu máuChương 6292: Sự đáng sợChương 6293: Ngô Đại Hưng bị bắtChương 6294: tôi muốn gọi videoChương 6295: Không đượcChương 6296: Ông chủ của các anh là ai?Chương 6297: Thần công tửChương 6298: Đưa đến thế nào?Chương 6299: Thần Vân ĐôChương 6300: hoàng tử bị vứt bỏ