
Giới thiệu
TÂM TIÊM Ý
Tác giả: Thiên Như Ngọc
心尖意 – 天如玉
Editor: Qin Zồ
Thể loại: Cổ đại, cưới trước yêu sau, HE
GIỚI THIỆU
Từ thuở bé, Thuấn Âm đã không thể hòa thuận với Mục Trường Châu, nàng kiêu ngạo, chàng kiệm lời. Gặp nhau đôi ba bữa, nàng toàn chủng chẳng học người khác chào: “Mục Nhị ca.”
Năm ấy tuổi tròn mười bảy, chàng đậu Tiến sĩ, danh vang Nhị Đô. Trong dạ tiệc Khúc Giang mừng Tiến sĩ tân khoa, biết bao hào môn thế gia muốn kén chàng làm rể, ngay đến phụ thân cũng nhen nhóm ý định ấy.
Đứng đằng xa, trông bóng người trắng trẻo nho nhã giữa đám đông, Thuấn Âm lắc đầu: “Con và anh ta không phải người chung lối.”
Kể từ đó cách biệt nam bắc, không còn qua lại, cứ ngỡ đôi bên sẽ có khoảng trời tươi sáng riêng…
Chưa từng nghĩ rằng nhiều năm sau khi gặp lại nhau, cả hai đã không còn như xưa. Càng chưa từng ngờ rằng lại có một ngày, chàng sẽ để nàng dịu dàng gọi mình một tiếng “Nhị lang”~
“Liệu giờ hai ta đã là người chung lối?”
oOo
Chốn nhân gian trăm cay nghìn đắng, riêng mình nàng là giọt mật trong tim.
Tác giả: Thiên Như Ngọc
心尖意 – 天如玉
Editor: Qin Zồ
Thể loại: Cổ đại, cưới trước yêu sau, HE
GIỚI THIỆU
Từ thuở bé, Thuấn Âm đã không thể hòa thuận với Mục Trường Châu, nàng kiêu ngạo, chàng kiệm lời. Gặp nhau đôi ba bữa, nàng toàn chủng chẳng học người khác chào: “Mục Nhị ca.”
Năm ấy tuổi tròn mười bảy, chàng đậu Tiến sĩ, danh vang Nhị Đô. Trong dạ tiệc Khúc Giang mừng Tiến sĩ tân khoa, biết bao hào môn thế gia muốn kén chàng làm rể, ngay đến phụ thân cũng nhen nhóm ý định ấy.
Đứng đằng xa, trông bóng người trắng trẻo nho nhã giữa đám đông, Thuấn Âm lắc đầu: “Con và anh ta không phải người chung lối.”
Kể từ đó cách biệt nam bắc, không còn qua lại, cứ ngỡ đôi bên sẽ có khoảng trời tươi sáng riêng…
Chưa từng nghĩ rằng nhiều năm sau khi gặp lại nhau, cả hai đã không còn như xưa. Càng chưa từng ngờ rằng lại có một ngày, chàng sẽ để nàng dịu dàng gọi mình một tiếng “Nhị lang”~
“Liệu giờ hai ta đã là người chung lối?”
oOo
Chốn nhân gian trăm cay nghìn đắng, riêng mình nàng là giọt mật trong tim.
Danh sách chương (108)
Chương 51: Chương 51Chương 52: Chương 52Chương 53: Chương 53Chương 54: Chương 54Chương 55: Chương 55Chương 56: Chương 56Chương 57: Chương 57Chương 58: Chương 58Chương 59: Chương 59Chương 60: Chương 60Chương 61: Chương 61Chương 62: Chương 62Chương 63: Chương 63Chương 64: Chương 64Chương 65: Chương 65Chương 66: Chương 66Chương 67: Chương 67Chương 68: Chương 68Chương 69: Chương 69Chương 70: Chương 70Chương 71Chương 72: Chương 72Chương 73: Chương 73Chương 74: Chương 74Chương 75: Chương 75Chương 76: Chương 76Chương 77: Chương 77Chương 78: Chương 78Chương 79: Chương 79Chương 80: Chương 80Chương 81: Chương 81Chương 82: Chương 82Chương 83: Chương 83Chương 84: Chương 84Chương 85: Chương 85Chương 86: Chương 86Chương 87: Chương 87Chương 88: C88: Chương 88Chương 89: C89: Chương 89Chương 90: C90: Chương 90Chương 91: C91: Chương 91Chương 92: C92: Chương 92Chương 93: “Cầu thay thê tử, mong sao tai trái sẽ lành lặn, suốt quãng đời nghe mãi cát âm.”Chương 94: “Nếu nàng tức giận, đợi ta hồi phục hẵng trách phạt sau.”Chương 95: “Trừng phạt ta thêm lần nữa đi…”Chương 96: “Từ lâu ta đã biết chúng ta là người chung lối.”Chương 97: “Quá khứ của nàng không liên quan đến ngươi, có ta ở đây, tương lai sau này càng không liên quan tới ngươi.”Chương 98: Con chỉ biết nàng ấy là người hữu ích nhất trên đời này.”Chương 99: “Chuyện của chàng và nàng vẫn chưa kết thúc.”Chương 100: “Như không muốn phải buông nàng rời đi.”