
Giới thiệu
Tác giả: Tiểu Nãi
Thể loại: Tình Yêu, Ngôn Tình, Ngọt
Trích đoạn 1:
Cô đau đớn mím chặt môi, không ngờ cho dù là ở trên giường, Bắc Khởi Hiên cũng lạnh nhạt với cô như vậy, đến một chút dịu dàng cũng keo kiệt không cho cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.
Cô có thể tưởng tượng ra, người đàn ông cách cô một bức tường kia, đang nóng lòng muốn xóa sạch hương vị của cô trên người anh, cô cảm thấy chua xót trong lòng.
Trích đoạn 2:
Nhìn thấy người đang đứng ngoài cửa, Trương Bảo Ngọc theo thói quen trở về dáng vẻ mạnh mẽ hàng ngày, đôi mắt phượng mê người của cô híp lại, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ lười biếng dựa vào tường: “Cô tìm Anh Hiên? Anh ấy đang tắm.”
Đỗ Thu Nghi nhìn thấy dáng vẻ này của cô, không cần nghĩ cũng biết được ban nãy đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt tái đi: “Hai người… không, không thể… không thể nào…”
“Haha.” Trương Bảo Ngọc cười, tay khoanh trước ngực, dáng vẻ quyến rũ, nhíu mày hỏi ngược lại: “Tại sao lại không thể?”
“Không! Không!” Đỗ Thu Nghi hiển nhiên đã chịu phải k1ch thích, hai tay bịt chặt tai lại: “Tôi không tin, tôi không tin!”
Thể loại: Tình Yêu, Ngôn Tình, Ngọt
Trích đoạn 1:
Cô đau đớn mím chặt môi, không ngờ cho dù là ở trên giường, Bắc Khởi Hiên cũng lạnh nhạt với cô như vậy, đến một chút dịu dàng cũng keo kiệt không cho cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.
Cô có thể tưởng tượng ra, người đàn ông cách cô một bức tường kia, đang nóng lòng muốn xóa sạch hương vị của cô trên người anh, cô cảm thấy chua xót trong lòng.
Trích đoạn 2:
Nhìn thấy người đang đứng ngoài cửa, Trương Bảo Ngọc theo thói quen trở về dáng vẻ mạnh mẽ hàng ngày, đôi mắt phượng mê người của cô híp lại, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ lười biếng dựa vào tường: “Cô tìm Anh Hiên? Anh ấy đang tắm.”
Đỗ Thu Nghi nhìn thấy dáng vẻ này của cô, không cần nghĩ cũng biết được ban nãy đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt tái đi: “Hai người… không, không thể… không thể nào…”
“Haha.” Trương Bảo Ngọc cười, tay khoanh trước ngực, dáng vẻ quyến rũ, nhíu mày hỏi ngược lại: “Tại sao lại không thể?”
“Không! Không!” Đỗ Thu Nghi hiển nhiên đã chịu phải k1ch thích, hai tay bịt chặt tai lại: “Tôi không tin, tôi không tin!”
Danh sách chương (901)
Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239-240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252