
Giới thiệu
Bạn đang đọc truyện Sếp Diêm Sao Thế? của tác giả La Bặc Hoa Thố Tử. Tô Chiết chỉ là một người bình thường, nhưng may mắn thi vào một trường có tiếng, sau khi tốt nghiệp nhanh chóng được nhận việc vào một công ty nổi tiếng tầm cỡ quốc tế.
Mọi người ai mà không khen anh một tiếng "giỏi giang" đâu, lại còn nói anh "có phúc", "tốt số", vừa có ngoại hình, có công việc tốt, kiếm tiền nhiều.
Nhưng những cay đắng trong đó nào ai biết?
Mỗi sớm tinh mơ phải tỉnh để bắt kịp chuyến xe điện đi làm, chen chúc mệt mỏi, kiệt sức, tới công ty phải chịu đựng sếp mình luôn soi mói, miệng độcVì một vụ tai nạn ngoài ý muốn, cấp trên của anh mất thị lực tạm thời, cần tìm một người hiểu biết sinh hoạt của hắn tới giúp đỡ, nhà họ Diêm tiện đường nhớ luôn tới Tô Chiết.
"Chỉ cần trong giai đoạn tới cháu có thể ở bên chăm sóc cẩn thận cho Diêm Quan Thương, mỗi ngày cháu sẽ nhận được con số thế này". Nói xong liền vươn một bàn tay ra.
Cấp trên luôn luôn công tư phân minh, tuyệt đối không bao giờ đem công việc về nhà, ngay cả người cũng không được tới, anh mà đi thì chẳng phải công việc của anh cũng coi như xong luôn rồi hả?!
Tô Chiết vội vã đẩy ra, chối thẳng: "Cuộc sống riêng tư của sếp Diêm không được liên quan đến công việc, cho dù mỗi ngày ngài cho cháu 5000 tệ, cấp dưới như cháu cũng khó mà nhận được".
"Năm vạn".
Cái mông của Tô Chiết mới nâng lên đã ngồi ngay trở lại: "Ngài nói tiếp đi".
Sau khi đạt được thỏa thuận giữa đôi bên, Tô Chiết tới căn biệt thự của chủ nghĩa tư bản chăm lo cuộc sống hàng ngày cho sếp Diêm, vì không muốn để hắn nhận ra, anh còn cố tình đi học một lớp bóp giọng cấp tốc.
Mọi người ai mà không khen anh một tiếng "giỏi giang" đâu, lại còn nói anh "có phúc", "tốt số", vừa có ngoại hình, có công việc tốt, kiếm tiền nhiều.
Nhưng những cay đắng trong đó nào ai biết?
Mỗi sớm tinh mơ phải tỉnh để bắt kịp chuyến xe điện đi làm, chen chúc mệt mỏi, kiệt sức, tới công ty phải chịu đựng sếp mình luôn soi mói, miệng độcVì một vụ tai nạn ngoài ý muốn, cấp trên của anh mất thị lực tạm thời, cần tìm một người hiểu biết sinh hoạt của hắn tới giúp đỡ, nhà họ Diêm tiện đường nhớ luôn tới Tô Chiết.
"Chỉ cần trong giai đoạn tới cháu có thể ở bên chăm sóc cẩn thận cho Diêm Quan Thương, mỗi ngày cháu sẽ nhận được con số thế này". Nói xong liền vươn một bàn tay ra.
Cấp trên luôn luôn công tư phân minh, tuyệt đối không bao giờ đem công việc về nhà, ngay cả người cũng không được tới, anh mà đi thì chẳng phải công việc của anh cũng coi như xong luôn rồi hả?!
Tô Chiết vội vã đẩy ra, chối thẳng: "Cuộc sống riêng tư của sếp Diêm không được liên quan đến công việc, cho dù mỗi ngày ngài cho cháu 5000 tệ, cấp dưới như cháu cũng khó mà nhận được".
"Năm vạn".
Cái mông của Tô Chiết mới nâng lên đã ngồi ngay trở lại: "Ngài nói tiếp đi".
Sau khi đạt được thỏa thuận giữa đôi bên, Tô Chiết tới căn biệt thự của chủ nghĩa tư bản chăm lo cuộc sống hàng ngày cho sếp Diêm, vì không muốn để hắn nhận ra, anh còn cố tình đi học một lớp bóp giọng cấp tốc.
Danh sách chương (114)
Chương 51: Ôm NgủChương 52: Đau LòngChương 53: Nhận SaiChương 54: Thân MậtChương 55: Quan TâmChương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100