TruyenVip
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Tác giả: Tử Tô

📚 2,251 chương👁 5189 lượt xem6.6/10Đang ra
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Trích:

“Choang!”

Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ.

Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?”

Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh.

Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai.

Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”.

Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng.

“Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!”

“Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?”

Danh sách chương (2,251)

Chương 151: 151: Giọng Điệu Của Cô Ấy Nghe Chua Lòm!Chương 152: 152: Nổi Tiếng Như Thế Cơ ÀChương 153: 153: Tối Qua Lâm Kiều Hân Không Về NhàChương 154: 154: Trái Tim Cô Như Bị Siết Chặt LạiChương 155: 155: Trên Mặt Đất Có Một Hòn Đá Nhỏ!Chương 156: 156: Anh Ta Không Có Cách Nào Dứt Ra Được!Chương 157: 157: Không Hiểu Anh Bị Làm SaoChương 158: 158: Thằng Ba Lại Ra Đòn!Chương 159: 159: “thần Ẩn Là Cái Quái Gì”Chương 160: 160: Người Nhà Họ Lâm Lại Càng Tỏ Ra Tức Giận!Chương 161: 161: Thế Là Cô Vẫn Chẳng Thể Nói Nên LờiChương 162: 162: Chuyện Quái Gì Đang Xảy Ra VậyChương 163: 163: Người Nhà Họ Lâm Đều Choáng Váng!Chương 164: 164: “chuyện Đó… Là Ngoài Ý Muốn Thôi”Chương 165: 165: Anh Thầm Cảm Thấy Nghi NgờChương 166: 166: Liễu Thanh DuyệtChương 167: 167: “có Cách Rồi!”Chương 168: 168: “diễn Nốt Vở Kịch Này Với Tôi”Chương 169: 169: Người Gọi Tới Là Long TamChương 170: 170: Ống Kính Sắp Chĩa Thẳng Vào Mặt Cô Luôn Rồi!Chương 171: 171: “nói Hay Lắm!”Chương 172: 172: Tất Cả Nghe Thấy Thế Đều Sợ Ngây Người!Chương 173: 173: Não Bị Úng Nước Rồi ÀChương 174: 174: Tìm Thấy Chứng Cứ ChưaChương 175: 175: Rốt Cuộc Là Kẻ Nào Đang Hãm Hại CôChương 176: 176: Ai Nấy Đều Khiếp Sợ Nhìn Ông CụChương 177: 177: Vô Số Phóng Viên Đều Đã Sôi Trào!Chương 178: 178: Đầu Óc Của Cô Trở Nên Trì TrệChương 179: 179: Nhắm Mắt Chờ Vận Mệnh Tới!Chương 180: 180: Viện Trưởng Không Khỏi Kinh NgạcChương 181: 181: “cảm Ơn Anh Đã Cứu Tôi”Chương 182: "Đi thôi, tiếp tục luyện"Chương 183: Thật quá kiêu ngạo!Chương 184: Mà bên cạnh còn có một cô gái đứng đó!Chương 185: "Tối nay cô định ở lại đây?"Chương 186: Giọng điệu của cô ấy... nghe chua lòm!Chương 187: Nổi tiếng như thế cơ à?Chương 188: Tối qua Lâm Kiều Hân không về nhà?Chương 189: Trái tim cô như bị siết chặt lại.Chương 190: Trên mặt đất có một hòn đá nhỏ!Chương 191: Anh ta không có cách nào dứt ra được!Chương 192: Không hiểu anh bị làm sao.Chương 193: Thằng ba lại ra đòn!Chương 194: “Thần Ẩn là cái quái gì?”Chương 195: Người nhà họ Lâm lại càng tỏ ra tức giận!Chương 196: Thế là cô vẫn chẳng thể nói nên lời.Chương 197: Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?Chương 198: Người nhà họ Lâm đều choáng váng!Chương 199: “Chuyện đó… là ngoài ý muốn thôi”.Chương 200: Anh thầm cảm thấy nghi ngờ.