
Sau Khi Xuyên Thành Miêu Ta "Bán Manh" Toàn Thế Giới
Tác giả: Thư Linh
📚 76 chương👁 150 lượt xem⭐ 7.5/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Tác giả: Thư Linh
Thể loại: Xuyên thư, ngọt sủng, song khiết, showbiz,1v1 HE
Editor & beta: Tiểu Mộc Team
VĂN ÁN
CP: Tiểu thư mèo vừa yêu kiều vừa dịu dàng x Từ tiên sinh phúc hắc
Trong bức tranh là một gia đình ba người hài hòa, cô gái xinh đẹp điềm tĩnh tựa vào vai một người đàn ông tao nhã lịch sự, trong tay của người đàn ông ôm một con mèo xiêm la cao quý.
Đúng, không sai đâu, Nguyễn Nặc xuyên qua thành con mèo kia.
Nhân vật phản diện thủ đoạn độc ác, đối với người nào cũng không lưu tình, chỉ ngoại trừ nữ chính.
Nhưng Nguyễn Nặc không phải nữ chính, cô ngay cả người cũng không phải là, vì vậy cô chỉ có thể bỏ chạy.
Từ Kha liếm liếm môi: Trốn sao?
Nguyễn Nặc tự giác chui trở lại trong ngực anh: Đào, đào có ăn được không?
*Đào (逃) và đào trong quả đào (桃子) có phát âm giống nhau.
Vở kịch nhỏ:
Buổi sáng.
Nguyễn Nặc dạng mèo lười nhìn cây chọc mèo đang quơ qua quơ lại trước mặt mình.
"Meo meo." Không muốn.
"Tức giận, hm?" Từ Kha vuốt ve cái đầu mềm mại đầy lông của nó.
"Meo meo meo meo meo meo meo." Trong lòng anh không có đếm số sao.
Từ Kha nhìn con mèo đang xù lông này, nụ cười dần sâu hơn.
Ban đêm.
Nguyễn Nặc nhìn người bị anh ấn vào trong ngực hôn đến mức không thở nổi.
"Em muốn." Nguyễn Nặc nhát gan không dám nhìn anh.
"Không hối hận?" Từ Kha bóp cằm của cô.
"Không hối hận, ưm..." Đầu óc rối bời.
Thể loại: Xuyên thư, ngọt sủng, song khiết, showbiz,1v1 HE
Editor & beta: Tiểu Mộc Team
VĂN ÁN
CP: Tiểu thư mèo vừa yêu kiều vừa dịu dàng x Từ tiên sinh phúc hắc
Trong bức tranh là một gia đình ba người hài hòa, cô gái xinh đẹp điềm tĩnh tựa vào vai một người đàn ông tao nhã lịch sự, trong tay của người đàn ông ôm một con mèo xiêm la cao quý.
Đúng, không sai đâu, Nguyễn Nặc xuyên qua thành con mèo kia.
Nhân vật phản diện thủ đoạn độc ác, đối với người nào cũng không lưu tình, chỉ ngoại trừ nữ chính.
Nhưng Nguyễn Nặc không phải nữ chính, cô ngay cả người cũng không phải là, vì vậy cô chỉ có thể bỏ chạy.
Từ Kha liếm liếm môi: Trốn sao?
Nguyễn Nặc tự giác chui trở lại trong ngực anh: Đào, đào có ăn được không?
*Đào (逃) và đào trong quả đào (桃子) có phát âm giống nhau.
Vở kịch nhỏ:
Buổi sáng.
Nguyễn Nặc dạng mèo lười nhìn cây chọc mèo đang quơ qua quơ lại trước mặt mình.
"Meo meo." Không muốn.
"Tức giận, hm?" Từ Kha vuốt ve cái đầu mềm mại đầy lông của nó.
"Meo meo meo meo meo meo meo." Trong lòng anh không có đếm số sao.
Từ Kha nhìn con mèo đang xù lông này, nụ cười dần sâu hơn.
Ban đêm.
Nguyễn Nặc nhìn người bị anh ấn vào trong ngực hôn đến mức không thở nổi.
"Em muốn." Nguyễn Nặc nhát gan không dám nhìn anh.
"Không hối hận?" Từ Kha bóp cằm của cô.
"Không hối hận, ưm..." Đầu óc rối bời.
Danh sách chương (76)
Chương 1Chương 2Chương 3: Bắt côn trùngChương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50