
Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh
Tác giả: Thính Nguyên
📚 102 chương👁 0 lượt xem⭐ 9.2/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Là một cậu chủ thật bị ôm nhầm, Trần Mặc không cách nào hiểu nổi tại sao người bị quăng bên ngoài mười bảy năm là cậu nhưng người luôn được tất cả mọi người thích lại là cậu chủ giả Dương Thư Lạc, thế nên cậu liều mạng đi tranh, đi giành, đi cướp.
Kết quả lại là ba mẹ chán ghét vứt bỏ, chúng bạn xa lánh, bản thân cũng chết thảm ngoài ý muốn.
Cho nên, sau khi trùng sinh Trần Mặc đã nghĩ thoáng ra.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, ngủ sớm mới có thể sống đến già.
Không lâu sau khi về nhà, ba mẹ ruột hỏi cậu: "Trần Mặc, em trai con... Giờ nó có thể sống cùng gia đình mình tiếp không?".
Trần Mặc thật lòng nói: "Mọi người vui là được."
Lễ tết bảy cô tám dì khen cậu chủ giả.
Trần Mặc uống nước ngâm cẩu kỷ, táo đỏ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, tầm nhìn của mọi người chuẩn lắm."
Mọi người xung quanh âm thầm so sánh hai người họ, mỉa mai rằng cậu chả xứng với thân phận cậu chủ nhà quyền quý thật sự chút nào.
Trần Mặc ngâm chân, ngủ ngon tới mức đầu óc lên mây: "Cái này thì không phải là sự thật, cứ việc nói đi, ra đường cầm loa hét cũng được."
Những người khác: "..."
Sau này bọn họ phát hiện cậu chủ thật nhà quyền quý này này am hiểu nhất là ba chuyện.
Ăn cơm, đi ngủ, với cả làm gay.
Cậu ta không chỉ làm gay mà còn biến thanh mai trúc mã của cậu chủ giả kia cong theo.
Trần Mặc cảm thấy vô cùng oan uổng.
Cái tên Diêm Vương mặt lạnh Tịch Tư Yến đời trước có chào đón mình đâu, con mắt nào của mấy người này thấy mình bẻ cong cậu ta nhỉ.
"Hay là để tôi ra mặt giải thích thay cậu nha?" Hôm nào đó Trần Mặc hỏi thử.
Người đang dựa vào tường nhìn chăm chăm vào cậu, nhướng mày: "Giải thích cái gì?".
"Nói là Tịch Tư Yến cậu kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không dính dáng gì đến Trần Mặc."
Người trước mặt bước đến hôn cậu, lạnh lùng nói: "Giờ thì có rồi."
Trần Mặc kinh hãi: Tịch Tư Yến! Tên chó này hại tôi rồi!!!
Kết quả lại là ba mẹ chán ghét vứt bỏ, chúng bạn xa lánh, bản thân cũng chết thảm ngoài ý muốn.
Cho nên, sau khi trùng sinh Trần Mặc đã nghĩ thoáng ra.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, ngủ sớm mới có thể sống đến già.
Không lâu sau khi về nhà, ba mẹ ruột hỏi cậu: "Trần Mặc, em trai con... Giờ nó có thể sống cùng gia đình mình tiếp không?".
Trần Mặc thật lòng nói: "Mọi người vui là được."
Lễ tết bảy cô tám dì khen cậu chủ giả.
Trần Mặc uống nước ngâm cẩu kỷ, táo đỏ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, tầm nhìn của mọi người chuẩn lắm."
Mọi người xung quanh âm thầm so sánh hai người họ, mỉa mai rằng cậu chả xứng với thân phận cậu chủ nhà quyền quý thật sự chút nào.
Trần Mặc ngâm chân, ngủ ngon tới mức đầu óc lên mây: "Cái này thì không phải là sự thật, cứ việc nói đi, ra đường cầm loa hét cũng được."
Những người khác: "..."
Sau này bọn họ phát hiện cậu chủ thật nhà quyền quý này này am hiểu nhất là ba chuyện.
Ăn cơm, đi ngủ, với cả làm gay.
Cậu ta không chỉ làm gay mà còn biến thanh mai trúc mã của cậu chủ giả kia cong theo.
Trần Mặc cảm thấy vô cùng oan uổng.
Cái tên Diêm Vương mặt lạnh Tịch Tư Yến đời trước có chào đón mình đâu, con mắt nào của mấy người này thấy mình bẻ cong cậu ta nhỉ.
"Hay là để tôi ra mặt giải thích thay cậu nha?" Hôm nào đó Trần Mặc hỏi thử.
Người đang dựa vào tường nhìn chăm chăm vào cậu, nhướng mày: "Giải thích cái gì?".
"Nói là Tịch Tư Yến cậu kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không dính dáng gì đến Trần Mặc."
Người trước mặt bước đến hôn cậu, lạnh lùng nói: "Giờ thì có rồi."
Trần Mặc kinh hãi: Tịch Tư Yến! Tên chó này hại tôi rồi!!!
Danh sách chương (102)
Chương 1: Người duy nhất mà cậu muốn xin lỗi chắc cũng chỉ có hắnChương 2: Bệnh nhân bệnh đến không đi nổi của lớp mình đâu?Chương 3: Miệng lưỡi sắc bén tới vậy, con cần gì phải giúp cậu ta?Chương 4: Tôi chỉ muốn về ngủ bùChương 5: Trần Mặc cười: "Tức giận hại gan."Chương 6: Sự thật chứng minh, người ở trên cao chưa chắc đã hạnh phúcChương 7: Trọ ở trường đã là thiện chí lớn nhất của tôi rồi, Dương ChíchChương 8: Có lợi về nuôi dưỡng gan thận, bảo vệ mạch máu và... Chống hóiChương 9: Giọng điệu này của thầy nghe chẳng khác nào dỗ con nítChương 10: Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tốt nhất là đừng nghĩ như vậyChương 11: Còn bị thương ở chỗ nào nữa không?Chương 12: Trần Mặc vô thức dùng đầu lưỡi chạm vào khóe miệngChương 13: Trần Mặc cầm cốc mắt đầy hoài nghiChương 14: Hắn hạ tầm mắt: Ai dám cởi quần cậu?Chương 15: Ừ - Trần Mặc gật đầu: Tôi là gayChương 16: Cậu chủ nhà quyền quý và cô vợ nhỏ của hắn?Chương 17: Đồ điên, đừng có trở mình, ồn ào không ai ngủ được hếtChương 18: Tìm một người có quyền hạn đi rồi hãy nói chuyện quy tắc với tôiChương 19: Vậy tôi nói cho cậu biếtChương 20: Xin lỗi, cấu hình của bạn quá thấp để kích hoạt tính năng nàyChương 21: Ôi bảo đừng có quá khắt khe, mới sáng sớm thôi màChương 22: Da thịt trần trụi dán vào nhau mang đến cảm giác nóng bỏng khó tảChương 23: Đúng, hết nổi rồi, nhanh lênChương 24: Có khác nào cậu quăng đồ lót lên đầu cậu ta đâuChương 25: Ai thèm khóc! - Trần Mặc tức giận nóiChương 26: Quấy rối bạn nam có được xem là làm bậy không?Chương 27: Chẳng phải giường tôi còn trống sao, qua đó ngủ điChương 28: Chỉ là một lũ chó hoang cắn nhau thôi màChương 29: Liên quan gì tới cậu, đồ trai thẳng đáng chết!Chương 30: Tôi nhịn cậu cả buổi tối rồi, còn chưa đủ à?Chương 31: Dù tôi có vô liêm sỉ đến mấy, cũng không làm gì với gương mặt cậu đâuChương 32: Sợ chân cậu chịu không nổiChương 33: Chỉ quen sơ thôi, không liên lạc bao giờChương 34: Tôi chỉ đến xem xem, người đứng trên cao thì tâm trạng sẽ như thế nàoChương 35: Lớp trưởng không thích namChương 36: "Tôi cũng đâu có thèm nhìn." Trần Mặc đápChương 37: Trần Mặc bật cười: "Trông anh giống đại thần lắm à?"Chương 38: Cậu đã từng yêu ai chưa?Chương 39: Khéo quá, là cắn mày đấyChương 40: Kiêu ngạo cao quý cứ như thể lớn lên giữa núi tiềnChương 41: Sinh ra trong nhà họ Dương chính là nỗi bất hạnh của cậu ấyChương 42: Ắn đánh giá chính mình quá cao, cũng đã đánh giá thấp Trần MặcChương 43: Cũng có thể là vì chính tôi màChương 44: Thời khắc quan trọng như vậy, gọi điện cho nam thì có gì để nói chứChương 45: Ai cũng nhìn tôi như kiểu muốn lên làm ba mẹ tôi luôn rồiChương 46: Cậu nghĩ bị người ta bóc gốc gác ra thì vui sao nổi mà vuiChương 47: Về thì nhất định phải về, nhưng không phải bây giờChương 48: Rất rõ ràng, Trần Mặc tôi và nhà họ Dương không nợ gì nhau nữaChương 49: Tôi chỉ nói một câu, và chỉ nói một lần. Tránh xa cậu ấy raChương 50: Mọi phương diện mà cậu muốn biết đều bắt đầu từ tôi