
Giới thiệu
Văn Án
Thích Bạch Trà là thần minh cuối cùng của thế gian, sống đến hiện đại, bởi vì quá nhàm chán mà tìm một người thường yêu đương, kết hôn, cùng nhau sinh hoạt. Mỗi
ngày đều lo lắng đối phương già rồi chết đi | thì phải làm sao bây giờ, kết quả, lão công nhà mình cũng là thần, mỗi ngày cũng đang lo lắng cho hắn, sợ hắn già rồi sớm muộn cũng chết.
Thích Bạch Trà sau khi làm đủ chuẩn bị tâm lý, quyết định nói cho người yêu sự thật rằng mình là thần:” Anh yêu, em muốn nói cho anh biết một chuyện.”
Phó Minh Dã khẩn trương nói: “Bảo bối, anh cũng có một việc muốn nói cho em biết, thực ra anh không phải người thường, anh là Tà Thần. Em đừng nghe đến Tà mà sợ hãi, cái đám tự xưng là chính nghĩa | thần minh gì gì đó kia đều là một đám thần thánh ra vẻ đạo mạo mà thôi… Đúng rồi, em yêu, em muốn nói gì?”
Thích Bạch Trà: “Kỳ thật em cũng không phải là người thường.”
Phó Minh Dã: “….. Em là cái gì?”
Thích Bạch Trà: ” Một trong một đám thần thánh ra vẻ đạo mạo.”
Tà Thần nghe hết thảy oán hận, nguyền rủa, tham lam, ngạo mạn của thế nhân, yêu Tuyết thần ôn nhu, sạch sẽ nhất thế gian.
“Ta đi ngược lại thần tính để yêu em”
Thích Bạch Trà là thần minh cuối cùng của thế gian, sống đến hiện đại, bởi vì quá nhàm chán mà tìm một người thường yêu đương, kết hôn, cùng nhau sinh hoạt. Mỗi
ngày đều lo lắng đối phương già rồi chết đi | thì phải làm sao bây giờ, kết quả, lão công nhà mình cũng là thần, mỗi ngày cũng đang lo lắng cho hắn, sợ hắn già rồi sớm muộn cũng chết.
Thích Bạch Trà sau khi làm đủ chuẩn bị tâm lý, quyết định nói cho người yêu sự thật rằng mình là thần:” Anh yêu, em muốn nói cho anh biết một chuyện.”
Phó Minh Dã khẩn trương nói: “Bảo bối, anh cũng có một việc muốn nói cho em biết, thực ra anh không phải người thường, anh là Tà Thần. Em đừng nghe đến Tà mà sợ hãi, cái đám tự xưng là chính nghĩa | thần minh gì gì đó kia đều là một đám thần thánh ra vẻ đạo mạo mà thôi… Đúng rồi, em yêu, em muốn nói gì?”
Thích Bạch Trà: “Kỳ thật em cũng không phải là người thường.”
Phó Minh Dã: “….. Em là cái gì?”
Thích Bạch Trà: ” Một trong một đám thần thánh ra vẻ đạo mạo.”
Tà Thần nghe hết thảy oán hận, nguyền rủa, tham lam, ngạo mạn của thế nhân, yêu Tuyết thần ôn nhu, sạch sẽ nhất thế gian.
“Ta đi ngược lại thần tính để yêu em”
Danh sách chương (105)
Quyển 3 - Chương 50Quyển 3 - Chương 51Quyển 3 - Chương 52Quyển 3 - Chương 53Quyển 3 - Chương 54Quyển 3 - Chương 55: Chiến ĐấuQuyển 3 - Chương 56Quyển 4 - Chương 57Quyển 4 - Chương 58Quyển 4 - Chương 59Quyển 4 - Chương 60Quyển 4 - Chương 61Quyển 4 - Chương 62Quyển 4 - Chương 63Quyển 4 - Chương 64Quyển 4 - Chương 65Quyển 4 - Chương 66Quyển 4 - Chương 67Quyển 4 - Chương 68Quyển 4 - Chương 69Quyển 5 - Chương 70Quyển 5 - Chương 71Quyển 5 - Chương 72Quyển 5 - Chương 73Quyển 5 - Chương 74Quyển 5 - Chương 75Quyển 5 - Chương 76Quyển 5 - Chương 77Quyển 5 - Chương 78Quyển 5 - Chương 79: Băng LạnhQuyển 5 - Chương 80Quyển 6 - Chương 81Quyển 6 - Chương 82Quyển 6 - Chương 83Quyển 6 - Chương 84: Tà TínhQuyển 6 - Chương 85: Nhớ LạiQuyển 6 - Chương 86: Bông TuyếtQuyển 6 - Chương 87: Thanh HoanQuyển 6 - Chương 88: Nhẫn NạiQuyển 6 - Chương 89: Bằng HữuQuyển 6 - Chương 90: Yêu QuáiQuyển 6 - Chương 91: Vào KinhQuyển 6 - Chương 92: Tử VongQuyển 6 - Chương 93: Quá KhứQuyển 6 - Chương 94: Chủ ThầnQuyển 6 - Chương 95: Khôi PhụcQuyển 6 - Chương 96: Thay CaQuyển 6 - Chương 97: Tuyết RơiQuyển 6 - Chương 98: Phụ ThầnQuyển 6 - Chương 99: Thông Suốt