
Sau Đó Thế Thân Thụ Giả Chết
Tác giả: Hàm Ngư Đại Tây Qua
📚 193 chương👁 42 lượt xem⭐ 8.0/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Văn án:
Hứa Thừa Yến theo đuổi đại thiếu gia họ Hạ suốt 5 năm, gọi là đến bảo là đi, chuyện gì cũng nghe theo. Cho dù Hạ Dương luôn dùng vẻ mặt lạnh nhạt nhìn anh, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, nghĩ rằng chỉ cần mình là người đặt biệt ở bên cạnh hắn là tốt rồi, một ngày nào đó anh có thể làm tảng băng này tan chảy.
Cho đến một ngày, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước. Hứa Thừa Yến tận mắt chứng kiến, người đàn ông luôn lạnh nhạt với mình lại vô cùng dịu dàng khi ở trước mặt bạch nguyệt quang.
Cũng chính lúc này, Hứa Thừa Yến biết được mình chỉ là một kẻ thế thân. Tảng băng rồi sẽ bị tan chảy, nhưng người làm nó tan chảy lại không phải anh.
Hứa Thừa Yến khó khăn tỉnh ngộ, lựa chọn buông tay, thu dọn hành lý, một mình rời đi.
Mà sau khi Hạ Dương về, thấy căn nhà trống vắng, chỉ cười cười cá cược với đám bạn của mình: Không quá năm ngày, Hứa Thừa Yến sẽ mò về.
Ngày đầu tiên, Hứa Thừa Yến không về.
Ngày hôm sau, Hứa Thừa Yến vẫn không về.
Mãi cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến đã quay về rồi.
Thế nhưng thứ mà Hạ Dương nhận được, là một thi thể lạnh băng của Hứa Thừa Yến, không có cách nào cứu vãn được.
Ba năm sau, Hạ Dương vẫn là đại thiếu gia hiên ngang của Hạ gia. Nhưng trong một bữa tiệc, đột nhiên Hạ Dương thấy một hình bóng quen thuộc. Hạ Dương như thể mất lý trí, giống hệt kẻ điên lao lên, đi tới trước mặt người con trai tóc đen kia.
"Yến Yến".
Từ trước đến nay Hạ thiếu gia luôn là người trầm tính lạnh lùng, lúc này lại đang nắm chặt tay của người con trai không chịu buông, hai mắt ửng đỏ, "Cùng tôi quay về, có được không?"
Mà người con trai tóc đến trước mặt chỉ nở nụ cười, đẩy tay của Hạ Dương ra, "Thật xin lỗi tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi."
Hứa Thừa Yến theo đuổi đại thiếu gia họ Hạ suốt 5 năm, gọi là đến bảo là đi, chuyện gì cũng nghe theo. Cho dù Hạ Dương luôn dùng vẻ mặt lạnh nhạt nhìn anh, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, nghĩ rằng chỉ cần mình là người đặt biệt ở bên cạnh hắn là tốt rồi, một ngày nào đó anh có thể làm tảng băng này tan chảy.
Cho đến một ngày, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước. Hứa Thừa Yến tận mắt chứng kiến, người đàn ông luôn lạnh nhạt với mình lại vô cùng dịu dàng khi ở trước mặt bạch nguyệt quang.
Cũng chính lúc này, Hứa Thừa Yến biết được mình chỉ là một kẻ thế thân. Tảng băng rồi sẽ bị tan chảy, nhưng người làm nó tan chảy lại không phải anh.
Hứa Thừa Yến khó khăn tỉnh ngộ, lựa chọn buông tay, thu dọn hành lý, một mình rời đi.
Mà sau khi Hạ Dương về, thấy căn nhà trống vắng, chỉ cười cười cá cược với đám bạn của mình: Không quá năm ngày, Hứa Thừa Yến sẽ mò về.
Ngày đầu tiên, Hứa Thừa Yến không về.
Ngày hôm sau, Hứa Thừa Yến vẫn không về.
Mãi cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến đã quay về rồi.
Thế nhưng thứ mà Hạ Dương nhận được, là một thi thể lạnh băng của Hứa Thừa Yến, không có cách nào cứu vãn được.
Ba năm sau, Hạ Dương vẫn là đại thiếu gia hiên ngang của Hạ gia. Nhưng trong một bữa tiệc, đột nhiên Hạ Dương thấy một hình bóng quen thuộc. Hạ Dương như thể mất lý trí, giống hệt kẻ điên lao lên, đi tới trước mặt người con trai tóc đen kia.
"Yến Yến".
Từ trước đến nay Hạ thiếu gia luôn là người trầm tính lạnh lùng, lúc này lại đang nắm chặt tay của người con trai không chịu buông, hai mắt ửng đỏ, "Cùng tôi quay về, có được không?"
Mà người con trai tóc đến trước mặt chỉ nở nụ cười, đẩy tay của Hạ Dương ra, "Thật xin lỗi tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi."
Danh sách chương (193)
Chương 51: CẬU KHÔNG PHẢI TẦN CHUChương 52: VỨT ĐIChương 53: KỲ KỲ, QUAY LẠIChương 54: MÙ TẠM THỜIChương 55: SẸO Ở CHÂNChương 56: HẠ THIẾU, CÓ MUỐN UỐNG RƯỢU KHÔNG?Chương 57: BỊ HẠ THUỐCChương 58: KHÔNG CẦN HÔN MÔIChương 59: MỐI QUAN HỆ ANH TÌNH TÔI NGUYỆNChương 60Chương 61: MỘT BÁT HOÀNH THÁNHChương 62: TẠM THỜI THÊM CẢNH GIƯỜNG CHIẾUChương 63: ĐÊM NAY HÃY Ở VỚI ANHChương 64: CHE MẮTChương 65: TIỂU THIẾU GIA ỐM YẾUChương 66: HẮN ĐÃ CHẠM VÀO EMChương 67: HẮN LÀM ĐAU EM SAO?Chương 68: KHÔNG BẨNChương 69: HẠ DƯƠNG ĐANG Ở TRONG PHÒNG TẮMChương 70: ĐỪNG CHẠM VÀO TÔIChương 71: KHÔNG CHO DIỄN CẢNH GIƯỜNG CHIẾUChương 72: TÌM NGƯỜI THAY THẾChương 73: GIẢ VỜ ĐỂ LÀM GÌ?Chương 74: GIỌNG NÓI TRONG ĐIỆN THOẠIChương 75: VỀ NHÀChương 76: VÌ SAO CHU CHU KHÔNG ĐỂ Ý TÔI?Chương 77: THÍCH CHU CHU NHẤTChương 78: TỪ TRƯỚC ĐẾN GIỜ ĐỀU KHÔNG PHẢI THẾ THÂNChương 79: ƠN CỨU MẠNG MƯỜI MẤY NĂM TRƯỚCChương 80: EM CŨNG CÓ THỂ BỒI ANH LÊN GIƯỜNGChương 81: NGỌTChương 82: CHÍNH THỨC CẦU HÔNChương 83: ÔN NHU TÀN NHẪN NHẤTChương 84: HẠ DƯƠNG BỊ ĐÁChương 85: Đánh mất mà tìm lại được rồi lại một lần nữa mất điChương 86: ĐỪNG ĐIChương 87: HẠ DƯƠNG?Chương 88: LÀ KỲ KỲChương 89: HAI NGƯỜI LÀ MỘT ĐÔI SAOChương 90: TẦN CHU KHÔNG CẦN BỌN HỌ NỮAChương 91: SAY RƯỢUChương 92: VIÊN KIM CƯƠNG GIÁ TRÊN TRỜIChương 93: TINH PHONG HUYẾT VŨChương 94: SINH NHẬT VUI VẺChương 95: KHÔNG CẦN LÀM BẠN NỮA...Chương 96: HỎA HOẠNChương 97: BÙI LÃO SƯChương 98: KẾT CỤC KHÔNG GIỐNG NHAUChương 99: NÀNG TIÊN CÁ CÙNG HOÀNG TỬChương 100: LẦN SAU KHÔNG CẦN LÀM NÀNG TIÊN CÁ NỮA