Phượng Hoàn Triều: Vương Gia Yêu Nghiệt Xin Tránh Đường - Chương 35 Chương 35: Nam nhân kia là ai?
Bạn đang đọc truyện Phượng Hoàn Triều: Vương Gia Yêu Nghiệt Xin Tránh Đường chương 35 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Xuyên qua, đại hôn Chương 2: Bị đánh Chương 3: Siết cổ Chương 4: Bởi vì bẩn Chương 5: Đau đến mất lý trí Chương 6: Đụng phải tô tiện nhân Chương 7: Quyết tâm đi dạo phố Chương 8: Hình ảnh cấm trẻ em dưới 18 tuổi Chương 9: Ngươi chán sống phải không? Chương 10: Thật không biết xấu hổ! Chương 11: Không biết tốt xấu Chương 12: Trà xanh tìm tới cửa Chương 13: Xuân, hạ, thu, đông Chương 14: Ý niệm điên cuồng Chương 15: Vì tiểu thư vỗ tay 32 cái Chương 16: Hậu quả không tưởng tượng được Chương 17: Tô tiện nhân tức giận Chương 18: Người đâu, mời vương phi quỳ xuống Chương 19: Hưng sư vấn tội tới Chương 20: Phản kích Chương 21: Trò hay mới bắt đầu Chương 22: thế giới bên ngoài Chương 23: Tình cờ gặp gỡ hắc y mỹ nam Chương 24: Nàng thật không phải nữ nhân! Chương 25: Lần đầu có nguy cơ cảm Chương 26: Hội đấu giá Chương 27: Hảo một đôi cẩu nam nữ Chương 28: Vị trí vương phi này, ta cũng không hiếm lạ Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân Chương 30: Nửa đêm trở về nhà Chương 31: Công tử thần bí Chương 32: Nam nữ thụ thụ bất thân Chương 33: Bánh bao thịt ném chó Chương 34: Cầm lòng không được Chương 35: Nam nhân kia là ai? Chương 36: Nước láng giềng tiến cống Chương 37: Cởi áo tháo thắt lưng Chương 38: Nan đề của nước láng giềng Chương 39: Phá giải dễ dàng Chương 40: Tiểu quán bánh trôi Chương 41: Nàng ăn nhiều Chương 42: Trại nuôi ngựa Chương 43: Hữu kinh vô hiểm Chương 44: Thu săn bị thương Chương 45: Người thông minh không nói tiếng lóng Chương 46: Trung thu chi dạ Chương 47: Tâm ý của nhau Chương 48: Đêm nay có sự kiện lớn Chương 49: Không phải nam nhân, thỉnh tự trọng Chương 50: Bạc trắng biến hoàng kim Chương 51: Quan binh kéo đến Chương 52: Đại ca vệ tướng quân Chương 53: Rượu làm tê liệt cảm giác Chương 54: Cung yến Chương 55: Đẹp không sao tả xiết Chương 56: Thái tử nam thiến Chương 57: Hóa ra là cố nhân Chương 58: Tình cờ gặp gỡ ở bờ hồ Chương 59: Chuyện quan trọng Chương 60: Vương phi và đạo tặc Chương 61: Bị bắt vào tù Chương 62: Hoàng thượng đến thăm Chương 63: Cải cách lao ngục Chương 64: Tra ra manh mối Chương 65: Thẩm án suốt đêm Chương 66: Án mạng lúc nửa đêm Chương 67: Phân công hợp tác Chương 68: Cửa hàng bán thịt ở phố tây Chương 69: Mãn hán toàn tịch Chương 70: Nhân chứng Chương 71: Tra ra manh mối Chương 72: Chó ngáp phải ruồi Chương 73: Rục rịch Chương 74: Tính sổ Chương 75: Đêm trước giông bão Chương 76: Vương phi mất tích Chương 77: Tư thông hãm hại Chương 78: Ngươi không hiểu nàng Chương 79: Chứng minh trong sạch Chương 80: Làm nam nhân của ta Chương 81: Lạt mềm buộc chặt Chương 82: Khai chiến Chương 83: Trở về vương phủ Chương 84: Giết gà dọa khỉ Chương 85: Bạch xà Chương 86: Sinh thần hiền vương Chương 87: Tận hứng mà đi Chương 88: Muốn nói lại thôi Chương 89: Cùng tẩu tẩu du ngoạn Chương 90: Biến cố lúc nửa đêm Chương 91: Tính mạng bị đe dọa Chương 92: Miễn cưỡng cười vui Chương 93: Nhận tổ quy tông Chương 94: Hổ bằng cẩu hữu Chương 95: Lý do khó nói Chương 96: Bí quá hóa liều Chương 97: Chữa trị vết thương Chương 98: Thù mới nợ cũ Chương 99: Đáng chết Chương 100: Gặp cố nhân trong tù Chương 101: Tam đường hội thẩm Chương 102: Bữa cơm tất niên Chương 103: Một đêm không ngủ Chương 104: Ai ngoan độc hơn Chương 105: Vận khí không may Chương 106: Không rõ Chương 107: Giết ta đi Chương 108: Bao vây ninh vương phủ Chương 109: Lục soát ninh vương phủ Chương 110: Tới muộn Chương 111: Chịu đòn nhận tội Chương 112: Sinh tử Chương 113: Thần côn không biết xấu hổ Chương 114: Tô tĩnh không biết xấu hổ Chương 115: Chân tướng là gì? Chương 116: Lựa chọn của nàng Chương 117: Ta đều thích Chương 118: Đi đêm lắm có ngày gặp ma Chương 119: Hưu thư Chương 120: Muội không phải trói buộc Chương 121: Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn Chương 122: Gặp gỡ cố nhân Chương 123: Đổi trắng thay đen Chương 124: Khám xét Chương 125: Võ trạng nguyên Chương 126: Diệp tống dự thi Chương 127: Giáo huấn đại tướng quân Chương 128: Sẵn sàng đánh bại Chương 129: Chuyển bại thành thắng Chương 130: Cảnh còn người mất Chương 131: Con vẹt Chương 132: Bị phát hiện Chương 133: Giết người diệt khẩu Chương 134: Trận chiến sinh tử Chương 135: Tam tiểu thư mất tích Chương 136: Lẻn vào thành công Chương 137: Tận diệt Chương 138: Linh nguyệt chi tử Chương 139: Trần ai lạc định Chương 140: Vào cung yết kiến Chương 141: Hẹn hò Chương 142: Phúng viếng Chương 143: Đâu là thù đâu là oán Chương 144: Tiêu tan hiềm khích lúc trước Chương 145: Đào mộ Chương 146: Lần thứ hai liên thủ Chương 147: Nghiệm thi Chương 148: Hộp phấn và cô nương Chương 149: Chân tướng Chương 150: Giao dịch kết thúc Chương 151: Tin tốt, tin xấu Chương 152: Tam vương gia dính cổ Chương 153: Đoán trúng mở đầu nhưng không đoán trúng kết cục Chương 154: Chờ một đáp án Chương 155: Ai cho phép ngươi ôm ta Chương 156: Lí do rình mò chính đáng Chương 157: Ngươi đang mời ta sao? Chương 158: Cậu bé trước mộ Chương 159: Tìm người nhà cho tiểu bảo Chương 160: Hảo tâm làm chuyện xấu Chương 161: Nam nhân đều thay đổi thất thường Chương 162: Tâm can mềm mại Chương 163: Nửa đêm rình mò không tốt lắm đâu Chương 164: Vào nhầm phòng leo nhầm giường Chương 165: Bắt gian Chương 166: Manh mối mới Chương 167: Ám đạo Chương 168: Cơ quan Chương 169: Hữu kinh vô hiểm Chương 170: Sự thật tàn khốc Chương 171: Không thể không xuất hiện Chương 172: Tín vật Chương 173: Khơi mào chiến hỏa Chương 174: Ngươi có tin ta hôn ngươi không Chương 175: Trên thuyền Chương 176: Nghe nói có gian tình Chương 177: Ban đêm quỷ dị Chương 178: Lai lịch của anh cô nương Chương 179: Kết thành đồng minh Chương 180: Lại đây ta ôm ngươi Chương 181: Dược vương cốc thần kỳ Chương 182: Không coi bản thân là người ngoài Chương 183: Nhân sinh như diễn phải dựa vào diễn xuất Chương 184: Nếu không giả vờ đáng thương sẽ chết à? Chương 185: Lên núi đánh lão hổ Chương 186: Chỉ có thể câu dẫn nữ nhân, không thể câu dẫn xà Chương 187: Trí nhớ thất thường Chương 188: Có phải ta thích ngươi không? Chương 189: Ta thích ngươi nhào vào lòng ta Chương 190: Tai vạ ập đến Chương 191: Đồng sinh cộng tử Chương 192: Nói không nên lời, tự gánh lấy hậu quả Chương 193: Đừng quản nhiều chuyện Chương 194: Tòa nhà hình tháp bí mật Chương 195: Máu chảy không ngừng Chương 196: Đau đến tê tâm liệt phế Chương 197: Tan cửa nát nhà Chương 198: Huyết nhân đột kích Chương 199: Vạn kiếp bất phục Chương 200: Lúc tốt lúc xấu Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Tô Nhược Thanh dừng một chút, mí mắt chậm rãi nâng lên, đối diện với hai mắt đang óng ánh như lưu c*̉a nàng. Búi tóc nàng rơi xuống, trâm cái không biết rớt khi nào, mái tóc đen mượt như thác nước, xõa lên vai. Diệp Tống chợt cảm thấy trước mắt bị đảo ngược, định thần lại nàng đã nằm phía dưới Tô Nhược Thanh. Hơi lạnh từ ngón tay hắn chạm vào mái tóc Diệp Tống, thật mềm mại. Hắn rũ mi mắt, nhìn chằm chằm môi Diệp Tống, chậm rãi c*́i đầu, dùng hành động thực tế chứng minh rằng nàng không nên đùa với lửa. Chóp mũi hắn chống lên chóp mũi nàng, hô hấp dần dần dây dưa lẫn nhau. Cuối c*̀ng Tô Nhược Thanh vẫn là không nhịn được nữa, áp môi mình vào môi nàng. Cái loại cảm giác này, giống như ném hòn đá xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên từng gợn sóng lăn lăn. Mới đầu Tô Nhược Thanh chỉ nhàn nhạt chạm môi rồi rời đi, nhưng vừa tách ra lại cảm thấy chưa thoải mãn, tiếp tục hôn lên lần nữa. Cứ mấy lần như thế, hắn hôn thật cẩn thận mà mềm nhẹ, Diệp Tống bị biểu tình nghiêm túc c*̉a hắn làm cho mê ly. Hắn cứ giữ như vậy đến cuối c*̀ng vẫn chưa muốn rời đi. Ngón tay đan vào tóc nàng, nụ hôn dần trở nên ướt át và mãnh lượt. Diệp Tống có chút mê man, nàng từng nghĩ chuyện này không khó ứng phó, nhưng thực tế lại khó hơn nàng tưởng, nàng vụng về đáp lại hắn. Đây là c*̃ng là lần đầu hắn cảm thấy hương vị c*̉a nữ nhân lại có ma lực hấp dẫn hắn như vậy. Hô hấp c*̉a hắn trở nên dồn dập, cưỡng bách chính mình tách khỏi môi Diệp Tống, vẫn chưa thâm nhập thăm dò sâu, liền đứng lên. Thần sắc khó nén được một tia quẫn bách. Diệp Tống dần dần thanh tỉnh lại, thấy dáng vẻ này c*̉a Tô Nhược Thanh, cười đến vô tâm vô phế, gối đầu lên cánh tay, bắt chéo chân, nói: "Vậy liền đủ rồi? Ta còn tưởng rằng huynh sẽ hôn lâu hơn chút nữa." Thấy khóe môi Tô Nhược Thanh có chút sưng đỏ, nàng giơ tay sờ lên khóe môi mình, vẫn còn lưu lại dư vị, cười nói: "Hương vị c*̉a huynh không tồi. Chẳng qua ta chưa có kinh nghiệm nên hơi thô lỗ, khiến huynh bị như vậy." Tô Nhược Thanh chống tay lên đầu gối đỡ trán, cực lực bình ổn, tư thái kia thoạt nhìn vô c*̀ng ưu nhã, nhưng tiếng nói lại khàn khàn: "Loại chuyện này, không cần ngươi có kinh nghiệm đi." Diệp Tống không cho là đúng: "Như vậy mới khiến huynh thấy hương vị c*̉a ta tốt hơn một chút." Tô Nhược Thanh: "..." Chạng vạng, hai người rời khỏi rừng thông, người hầu đã làm xong bữa tối, Phái Thanh trong ngoài không thấy người, tính c*̀ng người hầu vào rừng tìm kiếm. Kết quả vừa đi vào, thấy Diệp Tống và Tô Nhược Thanh đang thảnh thơi đi ra. Phái Thanh nhìn thấy biểu tình mỹ tư c*̉a tiểu thư nhà mình, tâm mới hạ xuống, nói: "Tiểu thư đi đâu vậy, nô tỳ tìm người mãi." Diệp Tống cười thực sung sướиɠ, liếc mắt nhìn Tô Nhược Thanh một cái nói: "Tiểu thư muội tùy tiện đi dạo thôi." Sau đó, tầm mắt c*̉a Phái Thanh và người hầu đều dừng ở khóe môi Tô Nhược Thanh. Khóe miệng hắn hơi sưng đỏ, hơi cổ quái. Người hầu chần chừ: "Miệng công tử..." Tô Nhược Thanh đi phía trước, không thấy rõ biểu tình c*̉a hắn, nhàn nhạt nói: "Không có gì, không cẩn thận bị côn trùng cắn thôi." Xong bữa tối, Diệp Tống ngồi ở bờ hồ c*̉a sơn trang thưởng thức gió đêm. Nghe nói người hầu vào trong núi bắt được một ít món ăn đồng quê, tối nay sẽ nướng ăn, Phái Thanh tò mò, liền kéo nhau c*̀ng đi. Trong hồ trồng rất nhiều sen, lá sen béo tròn đỡ đài sen nối tiếp nhau. Tô Nhược Thanh chèo thuyền nhỏ ra, hái được một ít đài sen về. Diệp Tống lột hạt sen ăn, hạt sen có vị ngon thanh rất ngon. Diệp Tống lột thêm vài hạt đưa cho Tô Nhược Thanh, cười hỏi: "Huynh ăn không?" Tô Nhược Thanh rũ mắt nhìn, sau một lúc lâu mới lấy vài hạt bỏ vào miệng. Trước cửa sơn trang đốt lửa trại. Sau khi vào rừng bắt mấy món thôn quê, Phái Thanh uể oải buồn ngủ, cuối c*̀ng ghé vào vai người hầu ngủ luôn. Diệp Tống cầm nhánh cây chọc chọc lửa trại, c*̀ng Tô Nhược Thanh an tĩnh ngồi. Lửa trại gần hết, Diệp Tống ném nhánh cây, Tô Nhược Thanh đứng lên, nhàn nhạt nói: "Cần phải về rồi." Phái Thanh mơ màng tỉnh lại, lại theo cách c*̃ mà trở về bờ bên kia. Xe ngựa chầm chậm chạy về thành, cửa thành đã sớm đóng lại. Người hầu nói với thủ vệ một hai câu, cửa thành liền mở rộng ra. Tiếng vó ngựa đạp "cộc, cộc" lên mặt đường lát đá xanh. Đến cửa sau Ninh Vương phủ đã là canh ba, đúng lúc người tuần đêm gõ kẻng 3 tiếng, xướng: "Trời hanh vật khô, cẩn thận c*̉i lửa!" Diệp Tống c*̀ng Phái Thanh nhảy xuống ngựa, quay đầu mỉm cười với Tô Nhược Thanh, nói: "Đa tạ huynh." Tô Nhược Thanh nhàn nhạt gật đầu, buông mành xe xuống. Chờ đến khi Diệp Tống và Phái Thanh vào cửa, xe ngựa mới rời đi. Không nghĩ tới, một thân ảnh đứng sau cửa gỗ đã thu hết hình ảnh vừa rồi vào mắt. Nụ cười kia c*̉a Diệp Tống, thật sự chói mắt. Phái Thanh lẩm bẩm nói: "Tiểu thư, muội có cảm giác, buổi chiều khi người c*̀ng Tô công tử ra khỏi rừng cây, cả hai đều vô c*̀ng kỳ quái?" "Phải không?" Diệp Tống sờ sờ khóe miệng, xoay người suy tư nói: "Ta có phải quá sốt ruột hay không? Càng như vậy ta lại càng sốt ruột, ta phải suy nghĩ cẩn thận một chút." Phái Thanh không hiểu nàng đang nói gì, cảm giác vô c*̀ng nghiêm túc. Lúc hai người đang bước lên thềm đá, một bóng dáng xuất hiện che phủ ánh sáng từ đèn lồng, Diệp Tống và Phái Thanh sửng sốt, chậm rãi ngẩng đầu nhìn lại, sau đó cả người đều cứng đờ. Tô Thần giống như một bức tượng điêu khắc đứng ở nơi đó, lúc này hơi c*́i đầu, đôi mắt toát ra hàn ý lạnh lẽo. Chờ khi bánh xe ngựa đã biến mất trong hẻm nhỏ, Diệp Tống mới cười ra tiếng: "Nha, Vương gia, nửa đêm không ngủ là tới đây gác đêm à?" "Cả ngày hôm nay, ngươi đi đâu?" Tô Thần đi thẳng vào vấn đề hỏi. "Ra ngoài chơi." Thấy ánh mắt Tô Thần như có như không dừng trêи người Phái Thanh, Diệp Tống như không có việc gì mà đuổi Phái Thanh về trước, nói: "Phái Thanh a, ta lát nữa cần phải tắm nước nóng, muội về trước chuẩn bị đi." "Tiểu thư..." Nàng sợ hãi khi để Diệp Tống một mình đơn độc đối đầu với Tô Thần. "Bảo muội đi thì đi đi, nói nhiều." Diệp Tống quát nhẹ. Phái Thanh bất đắc dĩ, lúc này mới phúc lễ đi về trước. Diệp Tống kéo cánh tay, lười biếng dựa lên vách tường, hơi ngửa cằm mang theo tươi cười không chê vào đâu được đối diện với Tô Thần, Tô Thần cả người âm lãnh, nàng càng vân đạm phong khinh không thèm để ý. "Đi đâu chơi?" Tô Thần lại hỏi. Diệp Tống trả lời: "Sao, Vương gia tự nhiên có hứng thú tra hỏi? Không phải là dù ta có ra cửa ba năm không trở về, thi thể không biết đang ở vùng hoang vu nào, ngươi c*̃ng không thèm để ý hay sao?" Nàng nghĩ một chút, sau đó lại hề hề liếc mắt tinh tế nhìn Tô Thần, chớp chớp mắt hỏi: "Ngươi c*̀ng Nam mỹ nhân chuyện giường chiếu có vấn đề nên bị đuổi ra ngoài?" Nghĩ đến cảnh tưởng này, Nam thị dù có gan tày trời, chắc c*̃ng không dám làm gì, chỉ có thể ép dạ cầu toàn mà tìm mọi cách hầu hạ, nào dám đuổi Tô Thần ra ngoài. Hay là...Nam thị tới ngày đèn đỏ? Đương lúc đắm chìm trong suy nghĩ c*̉a mình, cánh tay nàng đột nhiên bị kéo sang một bên túm đi, thân mình nàng c*̃ng theo đà nghiêng sang một bên. Lưng bị va chạm mạnh vào vách tường phía sau, lục phủ ngũ tạng đều rung chuyển. Diệp Tống tập trung nhìn vào, thấy Tô Thần khom người đè ép xuống dưới, đem nàng vây ở một góc tường. Tô Thần thân hình cao lớn, nàng so với hắn thực nhỏ bé, tư thế như vậy liền khiến Diệp Tống rơi vào thế yếu. Tô Thần nhìn chằm chằm Diệp Tống, phảng phất như muốn đem nàng nuốt vào bụng, gằn từng chữ một: "Nam nhân kia là ai?" "A?" Diệp Tống còn chưa phản ứng lại, nàng không nghĩ Tô Thần lại hỏi vấn đề này, nàng nghiêm túc nhìn Tô Thần, "Ngươi nói người nào?" "Ngươi biết rõ còn hỏi." Tô Thần lại c*́i thấp đầu, áp tới gần mặt nàng. Ngữ khí lạnh thấu xương tựa hồ nước ở vùng ngoại ô kia. Diệp Tống nhanh chóng hiểu ra, ánh sáng từ đèn lồng phản chiếu lên đôi mắt nàng thập phần diễm liễm, nàng cười híp mắt, nói: "Người ngươi nói hẳn là vị công tử đưa ta trở về kia? Ngươi có hứng thú muốn biết hắn là ai à?" "Diệp Tống, ngươi đừng chơi quá mức." Diệp Tống không chút e dè nhìn thẳng vào ánh mắt u trầm c*̉a hắn, tư thế c*̉a hai người thoạt nhìn vô c*̀ng ái muội, thực ra lại đang giương cung bạt kiếm. Nàng nhàn nhạt nói: "Ta nhớ đã nói rõ với ngươi, không được can thiệp vào chuyện riêng c*̉a nhau, như thế chúng ta còn có thể chung sống hòa bình." Khóe miệng nàng cong lên một chút, "Ngươi muốn biết như vậy, chẳng lẽ là ngươi để ý?" Tô Thần tức giận nói: "Ngươi cho rằng ngươi đang làm cái gì, lén gặp gian phu nửa đêm không về, là vinh quang? Ngươi là Ninh Vương phi c*̉a ta, sao có thể to gan lớn mật không coi ai ra gì, không giữ phụ đạo là muốn bị nhốt vào lồng heo?" "Ta lén gặp gian phu nửa đêm không về, người còn cười vui vẻ như vậy, ta còn tưởng đây thực sự là vinh quang a." Tô Thần đã giận thật sự, nàng cười lạnh một tiếng, dùng sức đẩy Tô Thần ra, "Ta đã nói với ngươi, trước khi hai ta hòa li, ngươi sẽ không bị đội nón xanh, ngươi đã quên rồi?" Diệp Tống đang chuẩn bị rời đi, Tô Thần bắt được cánh tay nàng kéo trở lại, bất chấp phong độ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chỉ cần ngươi một ngày còn là Ninh Vương phi, thì ngày đó ngươi vẫn còn là nữ nhân c*̉a bổn vương. Bổn vương không cho phép ngươi ra ngoài tìm câu tam đáp tứ! Ngươi hiểu chưa?" Nói xong tay hắn sờ soạng bên hông Diệp Tống, "Kỳ lân ngọc đâu, từ nay về sau, bổn vương không cho phép ngươi tùy tiện ra phủ nữa." Vòng eo Diệp Tống vô c*̀ng tinh tế, vô tình nắm chặt lại mang đến cho hắn cảm giác vô c*̀ng kỳ quái.
Đọc full truyện Phượng Hoàn Triều: Vương Gia Yêu Nghiệt Xin Tránh Đường
Chương 1: Xuyên qua, đại hôn Chương 2: Bị đánh Chương 3: Siết cổ Chương 4: Bởi vì bẩn Chương 5: Đau đến mất lý trí Chương 6: Đụng phải tô tiện nhân Chương 7: Quyết tâm đi dạo phố Chương 8: Hình ảnh cấm trẻ em dưới 18 tuổi Chương 9: Ngươi chán sống phải không? Chương 10: Thật không biết xấu hổ! Chương 11: Không biết tốt xấu Chương 12: Trà xanh tìm tới cửa Chương 13: Xuân, hạ, thu, đông Chương 14: Ý niệm điên cuồng Chương 15: Vì tiểu thư vỗ tay 32 cái Chương 16: Hậu quả không tưởng tượng được Chương 17: Tô tiện nhân tức giận Chương 18: Người đâu, mời vương phi quỳ xuống Chương 19: Hưng sư vấn tội tới Chương 20: Phản kích Chương 21: Trò hay mới bắt đầu Chương 22: thế giới bên ngoài Chương 23: Tình cờ gặp gỡ hắc y mỹ nam Chương 24: Nàng thật không phải nữ nhân! Chương 25: Lần đầu có nguy cơ cảm Chương 26: Hội đấu giá Chương 27: Hảo một đôi cẩu nam nữ Chương 28: Vị trí vương phi này, ta cũng không hiếm lạ Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân Chương 30: Nửa đêm trở về nhà Chương 31: Công tử thần bí Chương 32: Nam nữ thụ thụ bất thân Chương 33: Bánh bao thịt ném chó Chương 34: Cầm lòng không được Chương 35: Nam nhân kia là ai? Chương 36: Nước láng giềng tiến cống Chương 37: Cởi áo tháo thắt lưng Chương 38: Nan đề của nước láng giềng Chương 39: Phá giải dễ dàng Chương 40: Tiểu quán bánh trôi Chương 41: Nàng ăn nhiều Chương 42: Trại nuôi ngựa Chương 43: Hữu kinh vô hiểm Chương 44: Thu săn bị thương Chương 45: Người thông minh không nói tiếng lóng Chương 46: Trung thu chi dạ Chương 47: Tâm ý của nhau Chương 48: Đêm nay có sự kiện lớn Chương 49: Không phải nam nhân, thỉnh tự trọng Chương 50: Bạc trắng biến hoàng kim Chương 51: Quan binh kéo đến Chương 52: Đại ca vệ tướng quân Chương 53: Rượu làm tê liệt cảm giác Chương 54: Cung yến Chương 55: Đẹp không sao tả xiết Chương 56: Thái tử nam thiến Chương 57: Hóa ra là cố nhân Chương 58: Tình cờ gặp gỡ ở bờ hồ Chương 59: Chuyện quan trọng Chương 60: Vương phi và đạo tặc Chương 61: Bị bắt vào tù Chương 62: Hoàng thượng đến thăm Chương 63: Cải cách lao ngục Chương 64: Tra ra manh mối Chương 65: Thẩm án suốt đêm Chương 66: Án mạng lúc nửa đêm Chương 67: Phân công hợp tác Chương 68: Cửa hàng bán thịt ở phố tây Chương 69: Mãn hán toàn tịch Chương 70: Nhân chứng Chương 71: Tra ra manh mối Chương 72: Chó ngáp phải ruồi Chương 73: Rục rịch Chương 74: Tính sổ Chương 75: Đêm trước giông bão Chương 76: Vương phi mất tích Chương 77: Tư thông hãm hại Chương 78: Ngươi không hiểu nàng Chương 79: Chứng minh trong sạch Chương 80: Làm nam nhân của ta Chương 81: Lạt mềm buộc chặt Chương 82: Khai chiến Chương 83: Trở về vương phủ Chương 84: Giết gà dọa khỉ Chương 85: Bạch xà Chương 86: Sinh thần hiền vương Chương 87: Tận hứng mà đi Chương 88: Muốn nói lại thôi Chương 89: Cùng tẩu tẩu du ngoạn Chương 90: Biến cố lúc nửa đêm Chương 91: Tính mạng bị đe dọa Chương 92: Miễn cưỡng cười vui Chương 93: Nhận tổ quy tông Chương 94: Hổ bằng cẩu hữu Chương 95: Lý do khó nói Chương 96: Bí quá hóa liều Chương 97: Chữa trị vết thương Chương 98: Thù mới nợ cũ Chương 99: Đáng chết Chương 100: Gặp cố nhân trong tù Chương 101: Tam đường hội thẩm Chương 102: Bữa cơm tất niên Chương 103: Một đêm không ngủ Chương 104: Ai ngoan độc hơn Chương 105: Vận khí không may Chương 106: Không rõ Chương 107: Giết ta đi Chương 108: Bao vây ninh vương phủ Chương 109: Lục soát ninh vương phủ Chương 110: Tới muộn Chương 111: Chịu đòn nhận tội Chương 112: Sinh tử Chương 113: Thần côn không biết xấu hổ Chương 114: Tô tĩnh không biết xấu hổ Chương 115: Chân tướng là gì? Chương 116: Lựa chọn của nàng Chương 117: Ta đều thích Chương 118: Đi đêm lắm có ngày gặp ma Chương 119: Hưu thư Chương 120: Muội không phải trói buộc Chương 121: Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn Chương 122: Gặp gỡ cố nhân Chương 123: Đổi trắng thay đen Chương 124: Khám xét Chương 125: Võ trạng nguyên Chương 126: Diệp tống dự thi Chương 127: Giáo huấn đại tướng quân Chương 128: Sẵn sàng đánh bại Chương 129: Chuyển bại thành thắng Chương 130: Cảnh còn người mất Chương 131: Con vẹt Chương 132: Bị phát hiện Chương 133: Giết người diệt khẩu Chương 134: Trận chiến sinh tử Chương 135: Tam tiểu thư mất tích Chương 136: Lẻn vào thành công Chương 137: Tận diệt Chương 138: Linh nguyệt chi tử Chương 139: Trần ai lạc định Chương 140: Vào cung yết kiến Chương 141: Hẹn hò Chương 142: Phúng viếng Chương 143: Đâu là thù đâu là oán Chương 144: Tiêu tan hiềm khích lúc trước Chương 145: Đào mộ Chương 146: Lần thứ hai liên thủ Chương 147: Nghiệm thi Chương 148: Hộp phấn và cô nương Chương 149: Chân tướng Chương 150: Giao dịch kết thúc Chương 151: Tin tốt, tin xấu Chương 152: Tam vương gia dính cổ Chương 153: Đoán trúng mở đầu nhưng không đoán trúng kết cục Chương 154: Chờ một đáp án Chương 155: Ai cho phép ngươi ôm ta Chương 156: Lí do rình mò chính đáng Chương 157: Ngươi đang mời ta sao? Chương 158: Cậu bé trước mộ Chương 159: Tìm người nhà cho tiểu bảo Chương 160: Hảo tâm làm chuyện xấu Chương 161: Nam nhân đều thay đổi thất thường Chương 162: Tâm can mềm mại Chương 163: Nửa đêm rình mò không tốt lắm đâu Chương 164: Vào nhầm phòng leo nhầm giường Chương 165: Bắt gian Chương 166: Manh mối mới Chương 167: Ám đạo Chương 168: Cơ quan Chương 169: Hữu kinh vô hiểm Chương 170: Sự thật tàn khốc Chương 171: Không thể không xuất hiện Chương 172: Tín vật Chương 173: Khơi mào chiến hỏa Chương 174: Ngươi có tin ta hôn ngươi không Chương 175: Trên thuyền Chương 176: Nghe nói có gian tình Chương 177: Ban đêm quỷ dị Chương 178: Lai lịch của anh cô nương Chương 179: Kết thành đồng minh Chương 180: Lại đây ta ôm ngươi Chương 181: Dược vương cốc thần kỳ Chương 182: Không coi bản thân là người ngoài Chương 183: Nhân sinh như diễn phải dựa vào diễn xuất Chương 184: Nếu không giả vờ đáng thương sẽ chết à? Chương 185: Lên núi đánh lão hổ Chương 186: Chỉ có thể câu dẫn nữ nhân, không thể câu dẫn xà Chương 187: Trí nhớ thất thường Chương 188: Có phải ta thích ngươi không? Chương 189: Ta thích ngươi nhào vào lòng ta Chương 190: Tai vạ ập đến Chương 191: Đồng sinh cộng tử Chương 192: Nói không nên lời, tự gánh lấy hậu quả Chương 193: Đừng quản nhiều chuyện Chương 194: Tòa nhà hình tháp bí mật Chương 195: Máu chảy không ngừng Chương 196: Đau đến tê tâm liệt phế Chương 197: Tan cửa nát nhà Chương 198: Huyết nhân đột kích Chương 199: Vạn kiếp bất phục Chương 200: Lúc tốt lúc xấu 1,967 từ