Phượng Hoàn Triều: Vương Gia Yêu Nghiệt Xin Tránh Đường - Chương 15 Chương 15: Vì tiểu thư vỗ tay 32 cái
Bạn đang đọc truyện Phượng Hoàn Triều: Vương Gia Yêu Nghiệt Xin Tránh Đường chương 15 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Xuyên qua, đại hôn Chương 2: Bị đánh Chương 3: Siết cổ Chương 4: Bởi vì bẩn Chương 5: Đau đến mất lý trí Chương 6: Đụng phải tô tiện nhân Chương 7: Quyết tâm đi dạo phố Chương 8: Hình ảnh cấm trẻ em dưới 18 tuổi Chương 9: Ngươi chán sống phải không? Chương 10: Thật không biết xấu hổ! Chương 11: Không biết tốt xấu Chương 12: Trà xanh tìm tới cửa Chương 13: Xuân, hạ, thu, đông Chương 14: Ý niệm điên cuồng Chương 15: Vì tiểu thư vỗ tay 32 cái Chương 16: Hậu quả không tưởng tượng được Chương 17: Tô tiện nhân tức giận Chương 18: Người đâu, mời vương phi quỳ xuống Chương 19: Hưng sư vấn tội tới Chương 20: Phản kích Chương 21: Trò hay mới bắt đầu Chương 22: thế giới bên ngoài Chương 23: Tình cờ gặp gỡ hắc y mỹ nam Chương 24: Nàng thật không phải nữ nhân! Chương 25: Lần đầu có nguy cơ cảm Chương 26: Hội đấu giá Chương 27: Hảo một đôi cẩu nam nữ Chương 28: Vị trí vương phi này, ta cũng không hiếm lạ Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân Chương 30: Nửa đêm trở về nhà Chương 31: Công tử thần bí Chương 32: Nam nữ thụ thụ bất thân Chương 33: Bánh bao thịt ném chó Chương 34: Cầm lòng không được Chương 35: Nam nhân kia là ai? Chương 36: Nước láng giềng tiến cống Chương 37: Cởi áo tháo thắt lưng Chương 38: Nan đề của nước láng giềng Chương 39: Phá giải dễ dàng Chương 40: Tiểu quán bánh trôi Chương 41: Nàng ăn nhiều Chương 42: Trại nuôi ngựa Chương 43: Hữu kinh vô hiểm Chương 44: Thu săn bị thương Chương 45: Người thông minh không nói tiếng lóng Chương 46: Trung thu chi dạ Chương 47: Tâm ý của nhau Chương 48: Đêm nay có sự kiện lớn Chương 49: Không phải nam nhân, thỉnh tự trọng Chương 50: Bạc trắng biến hoàng kim Chương 51: Quan binh kéo đến Chương 52: Đại ca vệ tướng quân Chương 53: Rượu làm tê liệt cảm giác Chương 54: Cung yến Chương 55: Đẹp không sao tả xiết Chương 56: Thái tử nam thiến Chương 57: Hóa ra là cố nhân Chương 58: Tình cờ gặp gỡ ở bờ hồ Chương 59: Chuyện quan trọng Chương 60: Vương phi và đạo tặc Chương 61: Bị bắt vào tù Chương 62: Hoàng thượng đến thăm Chương 63: Cải cách lao ngục Chương 64: Tra ra manh mối Chương 65: Thẩm án suốt đêm Chương 66: Án mạng lúc nửa đêm Chương 67: Phân công hợp tác Chương 68: Cửa hàng bán thịt ở phố tây Chương 69: Mãn hán toàn tịch Chương 70: Nhân chứng Chương 71: Tra ra manh mối Chương 72: Chó ngáp phải ruồi Chương 73: Rục rịch Chương 74: Tính sổ Chương 75: Đêm trước giông bão Chương 76: Vương phi mất tích Chương 77: Tư thông hãm hại Chương 78: Ngươi không hiểu nàng Chương 79: Chứng minh trong sạch Chương 80: Làm nam nhân của ta Chương 81: Lạt mềm buộc chặt Chương 82: Khai chiến Chương 83: Trở về vương phủ Chương 84: Giết gà dọa khỉ Chương 85: Bạch xà Chương 86: Sinh thần hiền vương Chương 87: Tận hứng mà đi Chương 88: Muốn nói lại thôi Chương 89: Cùng tẩu tẩu du ngoạn Chương 90: Biến cố lúc nửa đêm Chương 91: Tính mạng bị đe dọa Chương 92: Miễn cưỡng cười vui Chương 93: Nhận tổ quy tông Chương 94: Hổ bằng cẩu hữu Chương 95: Lý do khó nói Chương 96: Bí quá hóa liều Chương 97: Chữa trị vết thương Chương 98: Thù mới nợ cũ Chương 99: Đáng chết Chương 100: Gặp cố nhân trong tù Chương 101: Tam đường hội thẩm Chương 102: Bữa cơm tất niên Chương 103: Một đêm không ngủ Chương 104: Ai ngoan độc hơn Chương 105: Vận khí không may Chương 106: Không rõ Chương 107: Giết ta đi Chương 108: Bao vây ninh vương phủ Chương 109: Lục soát ninh vương phủ Chương 110: Tới muộn Chương 111: Chịu đòn nhận tội Chương 112: Sinh tử Chương 113: Thần côn không biết xấu hổ Chương 114: Tô tĩnh không biết xấu hổ Chương 115: Chân tướng là gì? Chương 116: Lựa chọn của nàng Chương 117: Ta đều thích Chương 118: Đi đêm lắm có ngày gặp ma Chương 119: Hưu thư Chương 120: Muội không phải trói buộc Chương 121: Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn Chương 122: Gặp gỡ cố nhân Chương 123: Đổi trắng thay đen Chương 124: Khám xét Chương 125: Võ trạng nguyên Chương 126: Diệp tống dự thi Chương 127: Giáo huấn đại tướng quân Chương 128: Sẵn sàng đánh bại Chương 129: Chuyển bại thành thắng Chương 130: Cảnh còn người mất Chương 131: Con vẹt Chương 132: Bị phát hiện Chương 133: Giết người diệt khẩu Chương 134: Trận chiến sinh tử Chương 135: Tam tiểu thư mất tích Chương 136: Lẻn vào thành công Chương 137: Tận diệt Chương 138: Linh nguyệt chi tử Chương 139: Trần ai lạc định Chương 140: Vào cung yết kiến Chương 141: Hẹn hò Chương 142: Phúng viếng Chương 143: Đâu là thù đâu là oán Chương 144: Tiêu tan hiềm khích lúc trước Chương 145: Đào mộ Chương 146: Lần thứ hai liên thủ Chương 147: Nghiệm thi Chương 148: Hộp phấn và cô nương Chương 149: Chân tướng Chương 150: Giao dịch kết thúc Chương 151: Tin tốt, tin xấu Chương 152: Tam vương gia dính cổ Chương 153: Đoán trúng mở đầu nhưng không đoán trúng kết cục Chương 154: Chờ một đáp án Chương 155: Ai cho phép ngươi ôm ta Chương 156: Lí do rình mò chính đáng Chương 157: Ngươi đang mời ta sao? Chương 158: Cậu bé trước mộ Chương 159: Tìm người nhà cho tiểu bảo Chương 160: Hảo tâm làm chuyện xấu Chương 161: Nam nhân đều thay đổi thất thường Chương 162: Tâm can mềm mại Chương 163: Nửa đêm rình mò không tốt lắm đâu Chương 164: Vào nhầm phòng leo nhầm giường Chương 165: Bắt gian Chương 166: Manh mối mới Chương 167: Ám đạo Chương 168: Cơ quan Chương 169: Hữu kinh vô hiểm Chương 170: Sự thật tàn khốc Chương 171: Không thể không xuất hiện Chương 172: Tín vật Chương 173: Khơi mào chiến hỏa Chương 174: Ngươi có tin ta hôn ngươi không Chương 175: Trên thuyền Chương 176: Nghe nói có gian tình Chương 177: Ban đêm quỷ dị Chương 178: Lai lịch của anh cô nương Chương 179: Kết thành đồng minh Chương 180: Lại đây ta ôm ngươi Chương 181: Dược vương cốc thần kỳ Chương 182: Không coi bản thân là người ngoài Chương 183: Nhân sinh như diễn phải dựa vào diễn xuất Chương 184: Nếu không giả vờ đáng thương sẽ chết à? Chương 185: Lên núi đánh lão hổ Chương 186: Chỉ có thể câu dẫn nữ nhân, không thể câu dẫn xà Chương 187: Trí nhớ thất thường Chương 188: Có phải ta thích ngươi không? Chương 189: Ta thích ngươi nhào vào lòng ta Chương 190: Tai vạ ập đến Chương 191: Đồng sinh cộng tử Chương 192: Nói không nên lời, tự gánh lấy hậu quả Chương 193: Đừng quản nhiều chuyện Chương 194: Tòa nhà hình tháp bí mật Chương 195: Máu chảy không ngừng Chương 196: Đau đến tê tâm liệt phế Chương 197: Tan cửa nát nhà Chương 198: Huyết nhân đột kích Chương 199: Vạn kiếp bất phục Chương 200: Lúc tốt lúc xấu Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Diệp Tống cuối c*̀ng c*̃ng có thể đi hành tẩu, nếu tiếp tục ở Bích Hoa uyển nàng sẽ buồn chán mà chết mất. Nghe bốn tỷ muội Xuân, Hạ, Thu, Đông nói, đông uyển ở vương phủ cách đấy không xa có một mảnh hồ rất đẹp, cảnh sắc tựa thiên tiên. Diệp Tống nghĩ thầm, vương phủ này nàng tốt xấu gì c*̃ng đi dạo rất nhiều rồi, không nghĩ tới lại chưa từng đi qua chỗ mà các nàng kể, vương phủ quả nhiên là rộng đến biến thái. Nàng lập tức quyết định, mang Phái Thanh đi du hồ. Từ Bích Hoa uyển đến đông uyển hồ, trêи đường đi hỏi hai nha hoàn, đi suốt nửa canh giờ mới tới. Nhìn mặt hồ trong suốt, bóng liễu rủ khắp nơi, trong hồ hoa sen đua nhau đâm chồi nảy nụ, tức khắc mệt mỏi do ban nãy phải đi lâu liền tan biến hết. Diệp Tống hít sâu hai cái, cảm thụ không khí trong lành xung quanh, bỗng nhiên có tiếng đàn lượn lờ vờn qua tai. Nàng nghiêng đầu hỏi Phái Thanh: "Còn có người khác tới du hồ?" Phái Thanh tỏ vẻ không biết. Một chủ một tớ liền theo tiếng đàn đi qua, gạt cành liễu trước mắt nhìn lên, chỉ thấy bên kia bóng cây đặt một cái cầm trêи bàn dài, bên cạnh đốt lư hương, một nữ tử ngồi ngay ngắn trước cầm, bàn tay trắng như ngọc đang gảy đàn, vô c*̀ng êm tai. Nàng ngồi đối diện mặt hồ, phía là sau phồn hoa cẩm thốc, cảnh sắc tuyệt đẹp. Diệp Tống híp mắt nghe trong chốc lát, Phái Thanh nhận ra người tới, chỉ vào nữ tử váy hồng nhạt đang đánh đàn nói: "Ai nha, kia không phải Nam thị sao?" Người kia cách còn hơi xa nên không rõ hình dáng trông như thế nào, Diệp Tống nhìn một lúc liền cảm thấy c*̃ng có chút giống: "Xa như vậy mà muội c*̃ng nhận ra được?" Phái Thanh thổn thức: "Có đôi khi muội nhận người không qua mặt mà qua khí chất." "Nàng ta có khí chất gì mà muội nhận ra?" Phái Thanh: "Tao khí, theo gió bay xa hơn mười dặm" Diệp Tống: "Tài ăn nói c*̉a muội tiến bộ cũng thực nhanh a." Linh Nguyệt bên người Nam Xu tương đối tinh mắt, nghiêng đầu liền thấy dưới cây liễu bên kia có hai bóng người lén lút. Nàng đi tới vài bước, thấy rõ là Diệp Tống c*̀ng Phái Thanh, trêи mặt mang theo chế nhạo mà khinh thường cười, phúc lễ qua loa với Diệp Tống, giương giọng nói: "Này không phải Vương phi nương nương c*̀ng Phái Thanh tỷ tỷ sao, hai người c*̃ng tới thưởng hồ? Phu nhân nhà chúng ta đang ở bên kia đánh đàn, Vương phi nương nương c*̀ng Phái Thanh tỷ tỷ nếu cảm thấy dễ nghe, chi bằng lại gần đây, nô tỳ dâng trà để hai người thưởng thức, tránh phải đứng dưới tàng cây khổ sở như vậy." Phái Thanh cười lạnh một tiếng, nói: "Ta đang nói không biết người phương nào đánh đàn làm nhiễu nhã hứng thưởng hồ c*̉a Vương phi nương nương, hóa ra là Nam phu nhân a. Vương phi nương nương lúc còn ở tướng phủ, được nhạc sư số một số hai thượng kinh dạy cầm, không phải tiếng đàn nào đều có thể lọt vào lỗ tai Vương phi nương nương." "Ngươi!" Linh Nguyệt bị nghẹn, nhất thời không tìm được lời gì để phản bác. Diệp Tống liếc mắt đánh giá Linh Nguyệt trêи dưới một cái, ánh mắt này c*̉a nàng hẳn là chính bản thân còn chưa nhận ra có gì không tốt, nhưng thực sự giống như đang nhìn một con khỉ nhảy nhót vậy. Đối Phái Thanh nói: "Trước mặt người khác, muội khiêm tốn một chút." Phái Thanh c*́i đầu: "Nô tỳ biết sai rồi." Lúc này tiếng đàn đột nhiên im bặt. Nam Xu đứng dậy, chậm rãi đi tới, thuận miệng hỏi: "Linh Nguyệt, là ai tới vậy?" Linh Nguyệt lùi lại, Diệp Tống c*̀ng Phái Thanh chậm rãi đi ra từ phía sau cây liễu. Nam Xu sửng sốt, ngay sau đó mặt giãn ra cười nói: "Nguyên lai là tỷ tỷ, sao tỷ tỷ lại tới đây?" Diệp Tống nhìn cảnh sắc hồ quang, nói: "Ta bệnh nặng mới khỏi, muốn đi ra ngoài dạo một chút. Lại nghe nói ở đông uyển cảnh sắc tuyệt mỹ, liền tới đây nhìn, không nghĩ tới cảnh sắc mỹ, nhìn tới muội muội lại càng mỹ hơn, đánh ra khúc đàn c*̃ng làm lòng người thổn thức." Nam Xu hổ thẹn nói: "Khiến tỷ tỷ chê cười rồi, tỷ tỷ mời qua bên này ngồi." Diệp Tống liền đi qua, tùy tiện ngồi xuống, Nam Xu gảy gảy dây dàn, lại nói: "Ta chẳng qua chỉ học được một ít tài nghệ mà thôi, còn chưa nắm được cái tinh túy c*̉a cầm, nào có thể so được với tỷ tỷ. Ta vừa mới nghe Phái Thanh nói, sư phụ dạy nhạc cho tỷ tỷ chính là nhạc sư số một số hai thương kinh." Diệp Tống đạm đạm cười, nói: "Phái Thanh nói bừa thôi. Muội muội tài nghệ cao như vậy, chẳng qua đang khiêm tốn đi. Nếu chỉ là nắm được chút da lông thì lúc trước đã không thể vì một vũ khúc mà câu mất tâm Vương gia được, thực sự là lợi hại, tỷ tỷ tự thấy không bằng." Nam Xu cứng đờ, sắc mặt có chút trắng, mặt lộ vẻ u sầu: "Nguyên lai tỷ tỷ c*̃ng để ý ta xuất thân thanh lâu sao. Tuy ta xuất thân hèn mọn, nhưng thể xác và tinh thần đều trong sạch, bị bán vào thanh lâu may mắn gặp được Vương gia. Ta biết vì xuất thân c*̉a ta mà Vương gia bị người đời lên án, nhưng ta ngoại trừ việc có thể dùng tâm hồi báo Vương gia, c*̃ng không biết phải hồi báo người thế nào nữa..." Diệp Tống thầm nghĩ, nàng ta nói như vậy, nếu Tô tiện nhân nghe được chỉ sợ sẽ cảm động đến không kìm được mà ôm mỹ nhân đóng cửa nói chuyện vân phiên vũ phúc đi. Nàng giương mắt nhìn xung quanh một chút, vẫn chưa phát hiện bóng dáng Tô Thần, vì thế nhiệm vụ an ủi mỹ nhân đang hoa lê vũ đái kia liền dừng trêи người nàng. Diệp Tống đỡ vai Nam Xu, lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng, mười phần mười mà khoan dung hào phóng nói: "Ai nha, muội muội sao mới nói có chút đã khóc thành như vậy, tỷ tỷ đương nhiên sẽ không ghét bỏ ngươi. Lui một vạn bước nói, muội muội c*̀ng Vương gia là thật tâm yêu nhau, dù cho cả thiên hạ có ghét bỏ muội, Vương gia c*̃ng sẽ không ghét bỏ, cái gọi là đầu bạc không muốn xa nhau, không phải chỉ là như thế thôi sao, muội muội nên vui vẻ mới đúng." Phái Thanh ở một bên, c*́i đầu che miệng cười. Tiểu thư nhà nàng quả là siêu mà, có thể nói mấy lời buồn nôn như vậy, trong lòng không khỏi yên lặng vì tiểu thư mà vỗ tay 32 cái. Nam Xu ngừng một chút, nén nước mắt, nhưng sắc mặt vẫn không được hòa hoãn. Linh Nguyệt ở một bên tuy tức giận c*̃ng phải cố gắng chịu đựng, nàng cảm thấy Vương phi nương nương nói như vậy, thoạt nhìn là lời hay, nhưng ngẫm kĩ sẽ thấy là đang châm biếm.
Đọc full truyện Phượng Hoàn Triều: Vương Gia Yêu Nghiệt Xin Tránh Đường
Chương 1: Xuyên qua, đại hôn Chương 2: Bị đánh Chương 3: Siết cổ Chương 4: Bởi vì bẩn Chương 5: Đau đến mất lý trí Chương 6: Đụng phải tô tiện nhân Chương 7: Quyết tâm đi dạo phố Chương 8: Hình ảnh cấm trẻ em dưới 18 tuổi Chương 9: Ngươi chán sống phải không? Chương 10: Thật không biết xấu hổ! Chương 11: Không biết tốt xấu Chương 12: Trà xanh tìm tới cửa Chương 13: Xuân, hạ, thu, đông Chương 14: Ý niệm điên cuồng Chương 15: Vì tiểu thư vỗ tay 32 cái Chương 16: Hậu quả không tưởng tượng được Chương 17: Tô tiện nhân tức giận Chương 18: Người đâu, mời vương phi quỳ xuống Chương 19: Hưng sư vấn tội tới Chương 20: Phản kích Chương 21: Trò hay mới bắt đầu Chương 22: thế giới bên ngoài Chương 23: Tình cờ gặp gỡ hắc y mỹ nam Chương 24: Nàng thật không phải nữ nhân! Chương 25: Lần đầu có nguy cơ cảm Chương 26: Hội đấu giá Chương 27: Hảo một đôi cẩu nam nữ Chương 28: Vị trí vương phi này, ta cũng không hiếm lạ Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân Chương 30: Nửa đêm trở về nhà Chương 31: Công tử thần bí Chương 32: Nam nữ thụ thụ bất thân Chương 33: Bánh bao thịt ném chó Chương 34: Cầm lòng không được Chương 35: Nam nhân kia là ai? Chương 36: Nước láng giềng tiến cống Chương 37: Cởi áo tháo thắt lưng Chương 38: Nan đề của nước láng giềng Chương 39: Phá giải dễ dàng Chương 40: Tiểu quán bánh trôi Chương 41: Nàng ăn nhiều Chương 42: Trại nuôi ngựa Chương 43: Hữu kinh vô hiểm Chương 44: Thu săn bị thương Chương 45: Người thông minh không nói tiếng lóng Chương 46: Trung thu chi dạ Chương 47: Tâm ý của nhau Chương 48: Đêm nay có sự kiện lớn Chương 49: Không phải nam nhân, thỉnh tự trọng Chương 50: Bạc trắng biến hoàng kim Chương 51: Quan binh kéo đến Chương 52: Đại ca vệ tướng quân Chương 53: Rượu làm tê liệt cảm giác Chương 54: Cung yến Chương 55: Đẹp không sao tả xiết Chương 56: Thái tử nam thiến Chương 57: Hóa ra là cố nhân Chương 58: Tình cờ gặp gỡ ở bờ hồ Chương 59: Chuyện quan trọng Chương 60: Vương phi và đạo tặc Chương 61: Bị bắt vào tù Chương 62: Hoàng thượng đến thăm Chương 63: Cải cách lao ngục Chương 64: Tra ra manh mối Chương 65: Thẩm án suốt đêm Chương 66: Án mạng lúc nửa đêm Chương 67: Phân công hợp tác Chương 68: Cửa hàng bán thịt ở phố tây Chương 69: Mãn hán toàn tịch Chương 70: Nhân chứng Chương 71: Tra ra manh mối Chương 72: Chó ngáp phải ruồi Chương 73: Rục rịch Chương 74: Tính sổ Chương 75: Đêm trước giông bão Chương 76: Vương phi mất tích Chương 77: Tư thông hãm hại Chương 78: Ngươi không hiểu nàng Chương 79: Chứng minh trong sạch Chương 80: Làm nam nhân của ta Chương 81: Lạt mềm buộc chặt Chương 82: Khai chiến Chương 83: Trở về vương phủ Chương 84: Giết gà dọa khỉ Chương 85: Bạch xà Chương 86: Sinh thần hiền vương Chương 87: Tận hứng mà đi Chương 88: Muốn nói lại thôi Chương 89: Cùng tẩu tẩu du ngoạn Chương 90: Biến cố lúc nửa đêm Chương 91: Tính mạng bị đe dọa Chương 92: Miễn cưỡng cười vui Chương 93: Nhận tổ quy tông Chương 94: Hổ bằng cẩu hữu Chương 95: Lý do khó nói Chương 96: Bí quá hóa liều Chương 97: Chữa trị vết thương Chương 98: Thù mới nợ cũ Chương 99: Đáng chết Chương 100: Gặp cố nhân trong tù Chương 101: Tam đường hội thẩm Chương 102: Bữa cơm tất niên Chương 103: Một đêm không ngủ Chương 104: Ai ngoan độc hơn Chương 105: Vận khí không may Chương 106: Không rõ Chương 107: Giết ta đi Chương 108: Bao vây ninh vương phủ Chương 109: Lục soát ninh vương phủ Chương 110: Tới muộn Chương 111: Chịu đòn nhận tội Chương 112: Sinh tử Chương 113: Thần côn không biết xấu hổ Chương 114: Tô tĩnh không biết xấu hổ Chương 115: Chân tướng là gì? Chương 116: Lựa chọn của nàng Chương 117: Ta đều thích Chương 118: Đi đêm lắm có ngày gặp ma Chương 119: Hưu thư Chương 120: Muội không phải trói buộc Chương 121: Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn Chương 122: Gặp gỡ cố nhân Chương 123: Đổi trắng thay đen Chương 124: Khám xét Chương 125: Võ trạng nguyên Chương 126: Diệp tống dự thi Chương 127: Giáo huấn đại tướng quân Chương 128: Sẵn sàng đánh bại Chương 129: Chuyển bại thành thắng Chương 130: Cảnh còn người mất Chương 131: Con vẹt Chương 132: Bị phát hiện Chương 133: Giết người diệt khẩu Chương 134: Trận chiến sinh tử Chương 135: Tam tiểu thư mất tích Chương 136: Lẻn vào thành công Chương 137: Tận diệt Chương 138: Linh nguyệt chi tử Chương 139: Trần ai lạc định Chương 140: Vào cung yết kiến Chương 141: Hẹn hò Chương 142: Phúng viếng Chương 143: Đâu là thù đâu là oán Chương 144: Tiêu tan hiềm khích lúc trước Chương 145: Đào mộ Chương 146: Lần thứ hai liên thủ Chương 147: Nghiệm thi Chương 148: Hộp phấn và cô nương Chương 149: Chân tướng Chương 150: Giao dịch kết thúc Chương 151: Tin tốt, tin xấu Chương 152: Tam vương gia dính cổ Chương 153: Đoán trúng mở đầu nhưng không đoán trúng kết cục Chương 154: Chờ một đáp án Chương 155: Ai cho phép ngươi ôm ta Chương 156: Lí do rình mò chính đáng Chương 157: Ngươi đang mời ta sao? Chương 158: Cậu bé trước mộ Chương 159: Tìm người nhà cho tiểu bảo Chương 160: Hảo tâm làm chuyện xấu Chương 161: Nam nhân đều thay đổi thất thường Chương 162: Tâm can mềm mại Chương 163: Nửa đêm rình mò không tốt lắm đâu Chương 164: Vào nhầm phòng leo nhầm giường Chương 165: Bắt gian Chương 166: Manh mối mới Chương 167: Ám đạo Chương 168: Cơ quan Chương 169: Hữu kinh vô hiểm Chương 170: Sự thật tàn khốc Chương 171: Không thể không xuất hiện Chương 172: Tín vật Chương 173: Khơi mào chiến hỏa Chương 174: Ngươi có tin ta hôn ngươi không Chương 175: Trên thuyền Chương 176: Nghe nói có gian tình Chương 177: Ban đêm quỷ dị Chương 178: Lai lịch của anh cô nương Chương 179: Kết thành đồng minh Chương 180: Lại đây ta ôm ngươi Chương 181: Dược vương cốc thần kỳ Chương 182: Không coi bản thân là người ngoài Chương 183: Nhân sinh như diễn phải dựa vào diễn xuất Chương 184: Nếu không giả vờ đáng thương sẽ chết à? Chương 185: Lên núi đánh lão hổ Chương 186: Chỉ có thể câu dẫn nữ nhân, không thể câu dẫn xà Chương 187: Trí nhớ thất thường Chương 188: Có phải ta thích ngươi không? Chương 189: Ta thích ngươi nhào vào lòng ta Chương 190: Tai vạ ập đến Chương 191: Đồng sinh cộng tử Chương 192: Nói không nên lời, tự gánh lấy hậu quả Chương 193: Đừng quản nhiều chuyện Chương 194: Tòa nhà hình tháp bí mật Chương 195: Máu chảy không ngừng Chương 196: Đau đến tê tâm liệt phế Chương 197: Tan cửa nát nhà Chương 198: Huyết nhân đột kích Chương 199: Vạn kiếp bất phục Chương 200: Lúc tốt lúc xấu 1,281 từ