TruyenVip

Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều - Chương 15.0

Chương 15: Cho Anh Mất Thể Diện

Bạn đang đọc truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều chương 15.0 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Chỉ trong một thoáng như vậy, ánh mắt Mục Đình Sâm lại khôi phục sự lạnh nhạt, cô nhìn nhằm rồi sao?

“Có chỗ nào không thoải mái không?” Giọng nói của anh vẫn luôn rất lãnh đạm nhàn nhạt.

Ôn Ngôn lắc đầu một cái, nhận ra anh nắm tay cô, gò má cô hơi nóng lên: “Tôi không sao… không biết anh tới trường học, gây phiền cho anh rồi.”

Gây phiền? Anh cau chặt mày lại: “Không phiền hà gì tới tôi, mà phiền hà tới người khác? Ôn Ngôn, cần gì phải giả vờ đáng yêu tội nghiệp như vậy ở trước mặt người khác? Cô mở miệng nói với tôi thì chết à?” Ôn Ngôn cắn môi không dám nói câu nào, anh lại tức giận rồi…

Một lát sau, Mục Đình Sâm đứng dậy nhìn bình truyền nước không còn dư lại bao nhiêu, gọi y tá tới tháo kim.

Anh không nhìn Ôn Ngôn, lạnh lùng nói: “Đị về.”

Ôn Ngôn vội vàng kéo chăn đứng dậy, xung quanh chỗ cắm kim truyền nước trên mu bàn tay xanh một mảng, vừa động tay, liền đau đớn vô cùng.

Mục Đình Sâm đặt áo vest lên người cô, động tác có hơi thô bạo, lập tức nửa ngồi nửa quỳ nhanh chóng giúp cô đi giày lười màu trắng vào, sau đó không quay đầu liền đi luôn.

Ôn Ngôn nhìn áo vest trong lồng ngực và giày trên chân mà run lên hồi lâu, đó là anh sao? Đây là lần đầu tiên anh làm chuyện như thế này vì cô, dù cho không hề dịu dàng chút nào, trong lòng cô vẫn có thứ gì đó như sắp phá kén mà ra…

Chờ lúc cô đuồi theo ra ngoài, Mục Đình Sâm còn chưa đi xa, đứng ở ngay cuối hành lang. Nghe được tiếng bước chân tới gần của cô, anh mới tiếp tục đi về phía trước.

Hai người một trước một sau rời khỏi bệnh viện đa khoa, đi tới trước xem, anh ngôi vào ghê lái, cô kéo cửa của ghê sau ra, vừa mới ngồi xuống, anh trầm giọng nói: “Ngồi đằng trước.”

Ôn Ngôn không dám do dự, cấp tốc ngồi ở ghế lái phụ, vừa mới cài dây an toàn, Mục Đình Sâm liền đạp chân ga một cái.

Tốc độ xe nhanh tới mức tim cô sắp nhảy lên họng rồi, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, cảm giác chỉ một khắc nữa là sẽ bị đâm…

Chờ tới lúc đến cửa biệt thự nhà họ Mục, Ôn Ngôn xuống xe liền chạy ngay tới bên đường nôn khan.



Chờ lúc cô ngắng đầu lên, Mục Đình Sâm đã đi vào, cô vòng tới cửa sau rồi vào, bị má Lưu chặn ở cửa phòng bếp: “Ngôn Ngôn, con về cùng với cậu chủ à? Thiếu gia làm sao vậy? Ngày hôm nay tính khí thiếu gia rất nóng nảy, cửa phòng sắp bị gãy rồi.”

Cô không đáp, anh tức giận lúc nào chả kì lạ như vậy. Bây giờ đã hai giờ chiều, thời gian ăn trưa đã qua lâu rồi.

Ôn Ngôn thấy dạ dày hơi khó chịu, thừa lúc má Lưu bận làm những việc khác, cô mới lẻn vào bếp nấu mì, nghĩ tới việc Mục Đình Sâm có lẽ cũng chưa ăn gì, cô do dự một lát rồi nấu hai bát.

Bê mì lên trên lầu, cô gõ cửa: “Ăn mì không?” Bên trong không có động tĩnh, Ôn Ngôn thở phào một hơi, xoay người xuống lầu, đột nhiên cửa đằng sau mở ra.

Cô quay đầu nhìn người đàn ông sắc mặt âm trầm đứng ở cửa: “Ăn… không?”

Mục Đình Sâm không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn cô, trên gương mặt góc cạnh rõ nét không lộ ra tâm tư.

Không nói gì, chứng tỏ không từ chối, Ôn Ngôn đặt bát mì lên khay trà, lại nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, trong lòng bỗng nhiên thấy lo lắng.

“Chuyện ngày hôm nay, tôi không mong xảy ra lần nữa. Sau này còn ai dám bố thí bắt kì thứ gì cho cô, tôi đều sẽ để người đó biến mắt khỏi cô, cô chỉ có thể mở lời với tôi!” Cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan, chỉ có thể nói lửa giận càng lên.

“Biết rồi…” cô thấp giọng đáp.

Mục Đình Sâm rõ ràng không tin lời hứa của cô: “Biết rồi? Cô thật sự hiểu chưa? Tôi đã nói rồi có phải không? Thừa dịp lúc tôi ra nước ngoài, cô lén lút đi làm thêm, ai cũng biết cô đáng thương!” Chỉ có anh không biết, cho tới lúc biết rồi, cũng muốn cố chấp chờ xem cô cuối cùng có thể chống cự được bao lâu mới cầu xin anh.

“Xin lỗi, làm anh mất mặt rồi…” Cô té ngã trong lồng ngực anh, ở trường nhiều người đều trông thấy, nói không chừng quan hệ của họ đã bị truyền đi, vậy thì sự lý giải duy nhất là cô làm cho anh bị mắt mặt.

Người hoàn mỹ như anh sao cho phép bản thân có vết nhơ?

Nghe cô nói vậy, Mục Đình Sâm không vui cau mày, đột nhiên kéo cô tới trước giường, hơi dùng sức, cơ thể mỏng manh của cô gục trên giường.

Đọc full truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

881 từ

Xem đầy đủ truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều
Đọc truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Mục Đình Sâm Ôn Ngôn

1,168 chương · Đang ra

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đọc Đệ Nhất Kiếm Thần full online, cập nhật nhanh nhất với cốt truyện đặc sắc và nhiều tình tiết bất ngờ.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Đọc Phong Thần Châu full online, cập nhật nhanh nhất với cốt truyện đặc sắc và nhiều tình tiết bất ngờ.

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.

6863 chương6.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.

5405 chương7.3
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần là bộ truyện hấp dẫn với nội dung lôi cuốn, thu hút người đọc từ những chương đầu tiên.

6037 chương8.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Vô Thượng Thần Đế là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.

6340 chương7.4