
Giới thiệu
Tác giả: blackrosewinwin
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, Trọng Sinh, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn...
Nhân vật chính: Mộ Khanh Trần x Mặc Triệu Bạch
Nhân vật phụ: Lục Thủy, Phụng Miên, Tử La
Ngược một chút, siêu sủng.
NỘI DUNG
Chuyện về Mộ Khanh Trần năm tám tuổi cả gia đình bị giết hại.May mắn y được sư phụ của mình cứu sống.Từ đó xảy ra mối tình khắc cốt ghi tâm xảy ra hai kiếp của hai người.
Trích đoạn
Bốn mắt nhìn nhau sau vài khắc người mới chậm rề rề thu đũa về gắp rau xanh trong chén bỏ vào miệng nhai một cách miễn cưỡng.Nuốt xong miếng rau xanh mắt người lại nhìn về đĩa thịt.
Ta thêm một gắp rau trộn bỏ vào chén người.Người ăn một cách khổ sở.Mắt vẫn không quên liếc về đĩa thịt kho.Ta chỉ còn cách lấy ống tay áo che đĩa thịt khỏi tầm mắt của người sau đó múc cho người một chén canh cá chép.
“ Ăn hết chén canh này con sẽ cho người ăn thêm hai miếng thịt”
“Ba miếng” người cò kè mặc cả.
Ta vẫn vững như thành đồng
“ Một miếng”
“ Hai miếng”
Sau khi thấy ra không từ chối người cầm chén canh húp một hơi cạn sạch nước.
“ Ăn luôn cả thịt cá và nấm hương, không được chỉ uống nước canh suông” Ta trừng mắt nhìn người.
Người ỉu xìu như con mèo bị mắc mưa nhìn ta bằng cặp mắt muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.Mắt người rất đẹp đen trắng phân minh lông mi dài rợp bóng.Nhìn vào đôi mắt long lanh như chỉ chực chảy ra nước của sư phụ ta cuối cùng ta đành thõa hiệp.
“ Bữa sau không được như vậy”
“ Sư phụ à! người xác định người đã ba trăm tuổi?” Ta nghi ngờ hỏi người
Người hớp một ngụm trà sau đó vân vê cằm giả vờ như một lão già có một bó râu dài như trong thoại bản.
“ Thật ra ta đã ba trăm hai mươi ba tuổi rồi”
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, Trọng Sinh, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn...
Nhân vật chính: Mộ Khanh Trần x Mặc Triệu Bạch
Nhân vật phụ: Lục Thủy, Phụng Miên, Tử La
Ngược một chút, siêu sủng.
NỘI DUNG
Chuyện về Mộ Khanh Trần năm tám tuổi cả gia đình bị giết hại.May mắn y được sư phụ của mình cứu sống.Từ đó xảy ra mối tình khắc cốt ghi tâm xảy ra hai kiếp của hai người.
Trích đoạn
Bốn mắt nhìn nhau sau vài khắc người mới chậm rề rề thu đũa về gắp rau xanh trong chén bỏ vào miệng nhai một cách miễn cưỡng.Nuốt xong miếng rau xanh mắt người lại nhìn về đĩa thịt.
Ta thêm một gắp rau trộn bỏ vào chén người.Người ăn một cách khổ sở.Mắt vẫn không quên liếc về đĩa thịt kho.Ta chỉ còn cách lấy ống tay áo che đĩa thịt khỏi tầm mắt của người sau đó múc cho người một chén canh cá chép.
“ Ăn hết chén canh này con sẽ cho người ăn thêm hai miếng thịt”
“Ba miếng” người cò kè mặc cả.
Ta vẫn vững như thành đồng
“ Một miếng”
“ Hai miếng”
Sau khi thấy ra không từ chối người cầm chén canh húp một hơi cạn sạch nước.
“ Ăn luôn cả thịt cá và nấm hương, không được chỉ uống nước canh suông” Ta trừng mắt nhìn người.
Người ỉu xìu như con mèo bị mắc mưa nhìn ta bằng cặp mắt muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.Mắt người rất đẹp đen trắng phân minh lông mi dài rợp bóng.Nhìn vào đôi mắt long lanh như chỉ chực chảy ra nước của sư phụ ta cuối cùng ta đành thõa hiệp.
“ Bữa sau không được như vậy”
“ Sư phụ à! người xác định người đã ba trăm tuổi?” Ta nghi ngờ hỏi người
Người hớp một ngụm trà sau đó vân vê cằm giả vờ như một lão già có một bó râu dài như trong thoại bản.
“ Thật ra ta đã ba trăm hai mươi ba tuổi rồi”
Danh sách chương (79)
Chương 1: Chương 1Chương 2: Chương 2Chương 3: Chương 3Chương 4: Chương 4Chương 5: Chương 5Chương 6: Chương 6Chương 7: Chương 7Chương 8: Chương 8Chương 9: Chương 9Chương 10: Chương 10Chương 11: Chương 11Chương 12: Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50