
Giới thiệu
GIỚI THIỆU
VĂN ÁN 1:
Tần Hi – thiếu gia của tập đoàn Viễn Thương, gia thế hiển hách, là kì tài trong giới kinh doanh, vừa mới trở về nước đã thu hút rất nhiều sự chú ý.
Không lâu sau, có người tiết lộ, Tần thiếu có biệt thự thì không ở, lại giả nghèo với một cô gái, ở lì trong nhà người ta không chịu đi.
Lúc Sơ Nịnh nghe được tin đồn này từ trong miệng cô bạn thân của mình, bình tĩnh mở miệng: “Ồ, anh ta hiện tại đang ở nhà mình.”
Bạn thân: “???”
Sơ Nịnh: “Ngoài ra, trước kia mình từng nói qua với cậu, anh ta là bạn trai cũ của mình.”
Bạn thân: “???”
Sơ Nịnh: “Nhưng anh ta thế mà lại giả nghèo với mình? Vậy thì chết chắc!”
Bạn thân: “…”
VĂN ÁN 2:
Một buổi tối ngày nào đó, Sơ Nịnh say rượu về đến nhà, trực tiếp ngã lên ghế sofa ngoài phòng khách ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, ngoài ý muốn bị Tần thiếu lên án. Anh kéo cổ áo xuống, chỉ vào dấu hôn trên người: “Thấy không, đều do em làm.”
Sơ Nịnh: “???”
Tần Hi: “Sơ Nịnh, hai chúng ta chia tay đã lâu, bây giờ em đối xử với anh như vậy là có ý gì, có phải muốn cùng anh hàn gắn tình cảm không?”
Sơ Nịnh: “…”
Sơ Nịnh nhìn chằm chằm dấu hôn trên người anh, thử đưa tay sờ một cái.
Nhìn lòng bàn tay bị nhuộm đỏ, cô ngẩng đầu: “Dấu hôn cũng có thể bị phai màu sao?”
Tần Hi: “…”
VĂN ÁN 1:
Tần Hi – thiếu gia của tập đoàn Viễn Thương, gia thế hiển hách, là kì tài trong giới kinh doanh, vừa mới trở về nước đã thu hút rất nhiều sự chú ý.
Không lâu sau, có người tiết lộ, Tần thiếu có biệt thự thì không ở, lại giả nghèo với một cô gái, ở lì trong nhà người ta không chịu đi.
Lúc Sơ Nịnh nghe được tin đồn này từ trong miệng cô bạn thân của mình, bình tĩnh mở miệng: “Ồ, anh ta hiện tại đang ở nhà mình.”
Bạn thân: “???”
Sơ Nịnh: “Ngoài ra, trước kia mình từng nói qua với cậu, anh ta là bạn trai cũ của mình.”
Bạn thân: “???”
Sơ Nịnh: “Nhưng anh ta thế mà lại giả nghèo với mình? Vậy thì chết chắc!”
Bạn thân: “…”
VĂN ÁN 2:
Một buổi tối ngày nào đó, Sơ Nịnh say rượu về đến nhà, trực tiếp ngã lên ghế sofa ngoài phòng khách ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, ngoài ý muốn bị Tần thiếu lên án. Anh kéo cổ áo xuống, chỉ vào dấu hôn trên người: “Thấy không, đều do em làm.”
Sơ Nịnh: “???”
Tần Hi: “Sơ Nịnh, hai chúng ta chia tay đã lâu, bây giờ em đối xử với anh như vậy là có ý gì, có phải muốn cùng anh hàn gắn tình cảm không?”
Sơ Nịnh: “…”
Sơ Nịnh nhìn chằm chằm dấu hôn trên người anh, thử đưa tay sờ một cái.
Nhìn lòng bàn tay bị nhuộm đỏ, cô ngẩng đầu: “Dấu hôn cũng có thể bị phai màu sao?”
Tần Hi: “…”
Danh sách chương (83)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50