Ngày mai - Chương 0
Ngày mai - Phần VI - Chương kết - phần 2 (Hết)
Bạn đang đọc truyện Ngày mai chương 0 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
- Trước hết, Gun Shot không phải quán bar dành cho
dân les, - cô nổi cáu. - Vả lại, em nói nghiêm túc đấy Matt, anh cần phải ra
ngoài, gặp gỡ mọi người, cố gắng chinh phục phụ nữ, làm tình trở lại.
- Nhưng em nghĩ thế nào mà lại muốn anh yêu trở lại
nhỉ? Vợ anh…
- Em không tìm cách phủ nhận chấn thương tâm lý mà
anh từng biết đến với Kate, Matt ạ, nhưng nếu muốn vượt qua thử thách này thì
phải tiến lên, anh phải phấn chấn lên, phải tự cho mình ít ra là một cơ may để
tìm lại niềm vui sống.
- Anh vẫn chưa sẵn sàng, - anh khẳng định.
- Thôi được rồi, em không cố nài nữa, - cô đầu hàng,
cài cúc áo cardigan rồi đóng sập cửa lại đằng sau.
Còn lại một mình, Matthew lục tìm trong tủ lạnh rồi
lấy ra một hộp các tông phủ giá. Anh bỏ chiếc bánh pizza vào lò, đặt hẹn giờ
rồi quay về trường kỉ. Anh cần được ở một mình. Anh không tìm ai hiểu mình,
không tìm ai an ủi mình. Anh chỉ muốn rũ bỏ khổ đau, cùng những người bạn đồng
hành duy nhất là viên thuốc trung thành và chai bia Corona thân thiết.
Tuy nhiên, ngay khi nhắm mắt, hình ảnh cô gái ở buổi
“tổng thanh lý dọn nhà” lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng đến kinh ngạc.
Mái tóc lượn sóng của cô, ánh mắt tươi cười của cô, những nốt tàn nhang của cô,
nụ cười tinh nghịch của cô, giọng nói láu lỉnh khi cô bảo anh:
Nếu tình cờ anh muốn gọi tôi từ trước, thì anh đừng
nghĩ là buộc phải đợi đến khi máy tính hỏng nhé.
Bỗng nhiên, anh nhìn ra lẽ hiển nhiên: anh rất muốn
gặp lại cô gái ấy.
Anh đứng dậy rồi ngồi cạnh quầy bếp bằng gỗ nơi anh
để chiếc ví bên trong có tấm danh thiếp của cô:
Emma Lovenstein… Liệu mình có nên gọi cho cô ấy ngay
bây giờ để mời cô ấy đi ăn nhà hàng không nhỉ?
Anh ngập ngừng giây lát. Hẳn là cô đang trên chuyến
bay trở về New York, nhưng dẫu sao anh vẫn có thể để lại tin nhắn cho cô.
Anh bấm những con số đầu tiên trong số điện thoại
của cô rồi ngừng phắt lại. Hai bàn tay anh run lên.
Tiếp tục thì có ích gì? Anh tự hỏi, luôn bị tấn
công bởi cùng những nghi ngại ấy. Không cần nhọc công huyễn hoặc bản thân làm
gì. Anh không còn tin vào chuyện đôi lứa, vào sự đồng cảm, vào những cảm xúc
được sẻ chia. Anh cảm thấy nỗi căm giận dâng lên trong người.
Bốn năm trời…
Anh đã sống bốn năm cùng một người đàn bà xa lạ, một
kẻ tội phạm, một ả đàn bà hung ác đã thao túng anh như một con rối.
Một giờ trước khi ả dự kiến sát hại anh, anh vẫn còn
đang nấu những món ả ưa thích! Anh không phải là nạn nhân của Kate, anh là một
gã khờ đáng thương, một kẻ ngây ngô tội nghiệp đã ngu ngốc tự rúc đầu vào rọ.
Anh không chỉ xứng đáng với những gì gặp phải, mà còn phải gánh lấy nỗi đau nảy
sinh từ đó cho đến khi từ giã cõi đời!
Điên dại, anh ném điện thoại vào tường, nuốt chửng
mấy viên thuốc cùng một ngụm rượu lớn rồi quay lại nằm dài trên trường kỉ.
***
New
York
Ngày
hôm sau
21
tháng Mười hai 2011
- Này!
Ngồi trên một băng ghế của công viên Washington
Square, Emma vẫy tay ra hiệu cho Romuald. Chàng trai tới gặp cô, ôm hôn rồi
chìa cho cô một túi giấy bồi.
- Tôi đã ghé tiệm Mamoun’s mua viên bột đậu rán đây.
Chị nếm thử đi, ngon lắm đấy!
Cậu ngồi cạnh cô rồi họ mở sandwich ra ăn.
Trong vòng một năm, Romuald đã thay đổi hoàn toàn.
Cậu nhóc người Pháp tròn xoay đã trở thành một anh chàng đẹp trai, ga lăng,
sinh viên năm nhất của đại học New York. Sau chuyến phiêu lưu khó tin họ đã
cùng nhau trải qua, Emma và cậu đã được nối kết chặt chẽ và gặp nhau nhiều lần
mỗi tuần. Emma đã giúp Romuald trong việc ổn định tại Manhattan và hết sức chăm
chút đến việc học của cậu.
- Cậu vẫn tiếp tục suy nghĩ về định hướng ngành học
đấy chứ? - Cô hỏi
trong lúc nhai bánh pita. Chuyện hôm kia cậu nói với tôi chỉ là một trò đùa
thôi đúng không?
- Không hề, tôi muốn trở thành bác sĩ tâm lý mà.
Hoặc cảnh sát.
- Cậu á?
- Đúng vậy, tôi nghĩ là con người nhất định đáng
quan tâm hơn máy tính. Những câu chuyện tình của họ, nhưng xung năng trả thù và
bạo lực…
Cô mỉm cười đồng tình với cậu.
- Ngon tuyệt, món bánh sandwich của cậu ấy, - cô
nói, miệng vẫn nhồm nhoàm.
- Tôi cứ nghĩ chị sẽ mang rượu vang cơ đấy, - cậu
đùa. - Bánh này mà chiêu với một ly bourgogne thì bá cháy!
Cô nháy mắt với cậu. Cậu tiếp lời:
- Chị quay tôi thế là đủ rồi đấy! Chuyến đi tới
Boston của chị thế nào?
- Không chính xác như tôi hi vọng, - cô gái nhăn
mặt.
- Chị đã gặp lại Matthew chứ?
- Phải rồi, anh ấy đúng là có đến buổi bán hàng
thanh lý dọn nhà và cũng đã mua chiếc laptop của tôi. Tôi xúc động lắm, thật kỳ
lạ khi gặp lại anh ấy sau ngần ấy thời gian.
- Vậy hai người đã nói chuyện với nhau!
- Ngắn ngủi thôi.
- Anh ấy không nhận ra chị à?
- Không, nhưng như thế lại tốt hơn! Đã một năm trôi
qua, ngày đó anh ấy lại chỉ nhìn thấy tôi có vài phút, tôi lại còn đội mũ trùm
nữa.
- Chị có để lại cho anh ấy địa chỉ liên lạc không?
- Có chứ, nhưng chưa thấy anh ấy gọi.
- Anh ấy sẽ gọi thôi, - Romuald nói chắc.
- Tôi không nghĩ thế, - cô đáp. - Vả chăng, có lẽ như
vậy lại tốt hơn.
- Nhưng sao chị không kể cho anh ấy nghe sự thật?
- Không thể như thế được, cậu thừa biết còn gì.
Thoạt tiên là bởi sự thật khó tin, vả lại…
- Gì kia?
- Cậu có hình dung được cảnh cậu yêu người phụ nữ đã
giết mẹ của con gái cậu không?
- Nhưng chị cũng đã cứu mạng anh ấy, Emma à!
Cô gái nhún vai và quay mặt đi để Romuald không nhận
thấy rằng mắt cô rực sáng.
Nỗi bối rối của cô không kéo dài. Cô đã quay sang
hỏi cậu bạn về chuyện tình cảm của cậu. Mỗi ngày Romuald đều có bước tiến mới
trong công cuộc chinh phục Erika Stewart, nữ sinh viên Triết của Harvard, hơn
cậu ba tuổi. Cậu gặp cô tại hội chợ nông sản trên quảng trường
Union một tháng trước và đã đem lòng yêu cô say đắm. Ban đầu, cô sinh viên
không để ý gì đến cậu: cô không đời nào chấp nhận hẹn hò với một chàng trai kém
tuổi. Romuald đã tìm ra địa chỉ của cô, và theo lời khuyên của Emma, đã bắt đầu
viết cho cô mỗi ngày một bức thư. Một bức thư “đích thực”, viết bằng bút lông
trên giấy chiffon. Bởi nghệ thuật quyến rũ qua thư không phải thế mạnh của
chàng trai trẻ, Emma, giống như Cyrano de Bergerac, thường xuyên cầm bút viết
thay cho cậu. Và chiến thuật chinh phục “kiểu cổ điển” này đã mang lại kết quả.
Erika không chỉ bị cuốn vào cuộc chơi, mà cô còn vừa nhận lời mời của Romuald:
bữa tối tại nhà hàng Thống Soái vào thứ Bảy tuần tới.
- Cậu cũng biết đấy, để đặt bàn trong nhà hàng này
phải đợi khoảng ba tháng, - Emma lưu ý với cậu bằng giọng nghiêm trọng.
- Phải, tôi biết, - cậu đáp với vẻ bực bội. - Nhưng
tôi cứ nghĩ là…
- Dĩ nhiên tôi sẽ giúp cậu có được bàn! Một bàn vị
trí đẹp bên cửa sổ nhìn ra tòa Empire State!
Cậu nồng nhiệt cảm ơn cô rồi cô tiễn cậu, đi bộ tới
khuôn viên trường đại học.
***
Boston
13
giờ
Matthew kết thúc buổi chạy thể dục khi đã hụt cả
hơi.
Anh đã chạy hơn một giờ, chạy trọn vẹn một vòng
quanh khu vực sông Charles, chạy dấn lên tòa nhà trụ sở MIT trước khi quay trở
lại Công viên Thành phố.
Hai tay chống lên đầu gối, lưng cúi, anh cố gắng thở
đều trước khi dạo bước xuyên qua bãi cỏ của Boston Common.
Hai cẳng chân run run và bụng quặn lại, anh không
thể kìm nhịp tim trong lồng ngực. Anh đang gặp phải chuyện gì thế này?
Chuyện này chẳng có gì liên quan tới việc gắng sức
cả. Từ lúc anh thức dậy tới giờ, một cảm giác mới mẻ tràn ngập trong anh; một
cảm giác ngây ngất và bất ngờ đã xâm chiếm anh. Bất kể anh làm gì, đi đâu, Emma
Lovenstein vẫn không rời khỏi suy nghĩ của anh. Không thể chạy trốn khỏi cô.
Không thể thoát khỏi cô. Và sự hiện diện này biến anh thành một con người khác.
Một người đàn ông được giải thoát khỏi lớp vỏ bọc và rốt cuộc đã có thể lao về
phía ngày mai. Điều hiển nhiên hiện ra trước mắt anh…
Anh đang ngồi trên một băng ghế, quan sát bầu trời
màu xanh ánh kim loại, những tia phản chiếu của nắng trên mặt hồ, và ngẩng mặt
hứng làn gió nhẹ.
Xung quanh anh, lũ trẻ đang chơi đùa.
Cuộc sống lại về quanh đây.
***
Sau khi tạm biệt Romuald, Emma bắt một chiếc taxi để
quay về nhà hàng Thống Soái rồi dành đầu giờ chiều cùng ê kíp điểm lại danh
sách rượu vang sẽ gợi ý cho khách hàng trong các bữa tối Giáng sinh và Năm mới.
Lúc 15 giờ, điện thoại của cô rung lên trong túi. Cô
kín đáo kiểm tra.
Từ: Matthew
Shapiro
Tới: Emma
Lovenstenin
Chủ
đề: Fair-play
Emma thân mến,
Tôi đang viết cho cô từ máy tính cũ của cô. Nó hoạt
động rất tốt. Vì muốn tìm một cái cớ để liên lạc với cô, quả thực tôi đã nghĩ
tới chuyện phá hỏng nó, nhưng tôi đã thôi ngay ý định nói dối đó vì muốn chơi
trung thực. Vậy thì thế này, tôi có một lời đề nghị dành cho cô, Emma ạ.
Tôi biết một nhà hàng nhỏ chuyên đồ Ý trong khu East
Village – nhà hàng Số 5 – phía Nam công viên Tompkins Square. Nhà hàng do
Vittorio Bartlotti cùng vợ anh ấy điều hành, cả hai đều là bạn thời niên thiếu
với tôi. Mỗi lần tới New York, tôi đều ghé qua chỗ họ ăn tối.
Đối với một người quản lý rượu dày dặn kinh nghiệm,
tôi không biết thực đơn các loại rượu vang của họ đáng giá ngần nào, nhưng nếu
cô thích món cơm viên chiên arancini kiểu Bolagna, món mì dẹt lasagna bỏ lò,
món mì tươi tagliatelle nấu ra gu và món bánh cannoli kiểu Sicile, vậy thì địa
chỉ ẩm thực này hẳn sẽ khiến cô hài lòng. Cô nhận lời tới đó dùng bữa tối nay
với tôi chứ? Lúc 20 giờ?
Matt.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách.]
Emma cảm thấy tim mình nảy tưng tưng trong lồng
ngực. Cô lập tức hồi âm:
Tôi rất vui, Matthew ạ.
Vậy hẹn gặp anh tối nay.
P.S: Tôi mê mì dẹt lasagna và bánh giòn gạo chiên
arancini lắm… Và cả bánh tiramisu nữa!
***
- A lô, đầu đất hả?
- Tôi đang trong giờ học, Emma… - Romuald thì
thào.
- Cậu phải giúp tôi. Cậu truy cập website của
Akahiko Imamura nhé.
- Nhà tạo mẫu tóc ấy hả? Lại nữa sao?
- Đúng thế, tôi cần một cuộc hẹn trong hai giờ nữa.
- Nhưng tôi đã chọn giải pháp án binh bất động và
thôi không hack…
- Hoặc là thế hoặc là cậu vĩnh biệt bàn đặt tại
Thống Soái để ăn tối cùng Erika nhé.
***
Bị cuốn theo cảm giác khoan khoái dễ chịu, Emma rời
khỏi Rocketfeller Plaza rồi ngược lên đại lộ số 5 tới tận cửa hàng Bergdorf
Goodman.
Cô có cảm giác như một nữ diễn viên đang quay lượt
hai, nhưng lần này, cô hi vọng có thể thay đổi đoạn kết phim. Lờ những nữ nhân
viên bán hàng đi, cô lang thang dạo bước giữa những gian hàng của cửa hàng lớn
nhất New York. Ngay cả khi thời trang đó có phần thay đổi kể từ năm ngoái, cô
vẫn tìm được thứ muốn tìm: một chiếc áo măng tô dài hoẵng non kết hợp vải lụa
được tôn lên bằng những hình ảnh vẽ ghim vàng và bạc, cùng một đôi giày cao gót
da trăn với những ánh phản chiếu màu tím và đôi gót cao chót vót.
Một khi đã mua sắm xong xuôi, cô rời khỏi cửa hàng,
rồi vì trời đang đẹp, cô đi bộ tới salon chăm sóc tóc của Akahiko Imamura.
Sau hai giờ, cô đã có chính xác cùng kiểu tóc với
hồi năm ngoái: tóc được bới lên thành một búi xoắn khiến gương mặt cô rạng rỡ,
làm nổi bật đôi mắt sáng và vẻ nữ tính của cô.
Cô vẫy một chiếc taxi tới khu East Village. Ngồi
trong xe, cô nhận thấy hai tay mình run run. Cô lấy túi đồ trang điểm ra rồi
hoàn thiện vẻ ngoài của mình bằng chút phấn hồng phớt, một lớp phấn phủ vàng
rực nơi mí mắt và son môi màu xà cừ.
Trong khi tài xế dừng lại trước nhà hàng Số 5, nỗi
nghi ngại và lo lắng lại xuất hiện. Và nếu như cả lần này nữa, Matthew cũng
không có ở đó thì sao?
Emma nhớ lại một năm trước rồi cân nhắc quãng đường
đã qua.
Người ta có thể chơi khăm số phận đến mức nào mà
không bị trừng phạt? Cái giá phải trả sẽ là gì để có thể thách thức với các quy
luật của thời gian và thoát khỏi định mệnh?
Chẳng bao lâu nữa cô sẽ được biết. Cô thanh toán
tiền cước taxi, xuống khỏi xe rồi đẩy cửa bước vào nhà hàng Ý.
Tim đập dồn, cô bước qua trước quầy lễ tân mà không
dừng lại. Nhà hàng ấm cúng và thân thiện, chính xác như trong ký ức của cô. Cô
leo lên các bậc cầu thang gỗ dẫn tới gác lửng trần hình vòm cuốn. Tới nơi rồi,
cô tiến về phía chiếc bàn bên hiên nhô ra bên trên phòng ăn chính.
Matthew đang ngồi đó.
Anh đang đợi cô.
Cảm
ơn
Ingrid,
Estelle Touzet, quản lý rượu tại Meurice.
Tiến sĩ Sylvie Angel và tiến sĩ Alexandre Labrosse.
Bernard Fixot, Édith Leblond và Catherine de
Larouzière.
Valérie Taillefer, Jean-Paul Campos, Bruno Barbette,
Stéphanie Le Foll và
Isabelle de Charon.
Thực hiện bởi
nhóm
Biên tập viên Gác Sách:
Mai
–Du Ca – tuongmy
(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)
2,671 từ
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raSs Tần
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
