
Giới thiệu
Thể loại: ngôn tình,cổ đại, cung đấu
Vào năm nào đó một nữ nhi xuất thân thứ xuất bị người khác coi thường, thì nay đã từng bước từng bước leo lên ngôi vị Hoàng Qúy Phi, nàng sống cả đời không sợ ai lại càng không khuất phục ai, nhưng nàng lại sợ duy nhất chính nàng.
Phía sau bức tường Tử Cấm Thành lộng lẫy ấy tồn tại mấy chục năm một hậu đình Minh cung, đã có những thứ ám ảnh con người như thế...
Kẻ từng ôn nhu như nước, uyển chuyển như mây, thất cơ treo cổ tự vẫn trong cung vàng điện ngọc.
Kẻ từng trẻ trung như mai xuân, yêu kiều như mai đông, kết cục chết trong biển lửa mà không được Hoàng đế tương cứu.
Kẻ từng kiều diễm lộng lẫy, từng uy nghi vô song, chết trong thâm cung lạnh lẽo.
Kẻ một bước bay lên cây hóa phượng hoàng, tâm cơ thâm sâu, rồi lại bị xử lăng trì. Thù hận đến độ từng mảnh da bị cứa ra khỏi cơ thể không thấy đau, máu chảy khắp người không thấy sợ.
Kẻ từng rực rỡ như nắng ban mai, trong trắng như ngọc, vì yêu vì hận mà đau đớn, chết xác xơ trong cung mà chẳng ai hay.
Kẻ yếu đuối như cỏ nhược, mềm yếu như đỗ hoa, bị đế vương lãng quên giữa hậu cung ba ngàn giai lệ, sống cuộc đời cô quạnh thê lương.
Dù là kẻ tâm cơ, hay không tâm cơ; kẻ đắc sủng hay vô sủng; kẻ địa vị cao hay thấp; rồi cũng có một kết cục bi đát như nhau.
Vào năm nào đó một nữ nhi xuất thân thứ xuất bị người khác coi thường, thì nay đã từng bước từng bước leo lên ngôi vị Hoàng Qúy Phi, nàng sống cả đời không sợ ai lại càng không khuất phục ai, nhưng nàng lại sợ duy nhất chính nàng.
Phía sau bức tường Tử Cấm Thành lộng lẫy ấy tồn tại mấy chục năm một hậu đình Minh cung, đã có những thứ ám ảnh con người như thế...
Kẻ từng ôn nhu như nước, uyển chuyển như mây, thất cơ treo cổ tự vẫn trong cung vàng điện ngọc.
Kẻ từng trẻ trung như mai xuân, yêu kiều như mai đông, kết cục chết trong biển lửa mà không được Hoàng đế tương cứu.
Kẻ từng kiều diễm lộng lẫy, từng uy nghi vô song, chết trong thâm cung lạnh lẽo.
Kẻ một bước bay lên cây hóa phượng hoàng, tâm cơ thâm sâu, rồi lại bị xử lăng trì. Thù hận đến độ từng mảnh da bị cứa ra khỏi cơ thể không thấy đau, máu chảy khắp người không thấy sợ.
Kẻ từng rực rỡ như nắng ban mai, trong trắng như ngọc, vì yêu vì hận mà đau đớn, chết xác xơ trong cung mà chẳng ai hay.
Kẻ yếu đuối như cỏ nhược, mềm yếu như đỗ hoa, bị đế vương lãng quên giữa hậu cung ba ngàn giai lệ, sống cuộc đời cô quạnh thê lương.
Dù là kẻ tâm cơ, hay không tâm cơ; kẻ đắc sủng hay vô sủng; kẻ địa vị cao hay thấp; rồi cũng có một kết cục bi đát như nhau.
Danh sách chương (106)
Chương 46: Cung tiền diệp lạc uyên ương ngõa (Đã sửa)Chương 47: Nhãn tưởng tâm tư nhất mộng kinh (Đã sửa)Chương 48: Gia thụy thiên giao cập tuế trừ (Đã sửa)Chương 49: Noãn huân hoa khẩu cẩm sơ khaiChương 50: Nhất sinh nhan sắc phó tây phongChương 51: Niên niên hoa lạc vô nhân kiếnChương 52: Ngoại Truyện: Vị thùy linh lạc, vị thùy khaiChương 52-2: [THÔNG BÁO] Lỗi sai khó chấp nhận trong Minh Cung TruyệnChương 53: Hoa mãn liêm lung dục độ xuânChương 54: Nhật nhật nhân không lão. Niên niên xuân cánh quyChương 55: Lãnh tỷ tuyết sương cam tỷ mậtChương 56: Chỉ sầu phong điệp ám thâu hươngChương 57: Trùng trùng điệp điệp thượng dao đàiChương 58: Đống nhụy ngưng hương sắc diễm tânChương 59: Định định trú thiên nhai. Y y hướng vật hoaChương 60: Nguyệt trung sương lý đấu thiền quyênChương 61: Sương tiễn hồng lan bất đãi thuChương 62: Hoa thoái tàn hồng thanh hạnh tiểuChương 63: Lệ thấp la y chi phấn mãnChương 64: Thiên nhai hà xứ vô phương thảoChương 65: Xuân phong lăng kính sầu trung ảnhChương 66: Nhân đạo sơn trường sơn hựu đoạnChương 67: Dạ thâm vô ngữ độc hàm tìnhChương 68: Tích biệt thương ly phương thốn loạnChương 69: Tương kiến thì nan, biệt diệc nanChương 70: Minh Cung Truyện - Hai năm chắp bút - Lý giải tên một số nhân vậtChương 70-2: Đông Lai bất tự Bồng Lai viễnChương 71: Oanh nhi yến tử câu hoàng thổChương 72: Hoa lạc nhân vong lưỡng bất triChương 73: Thử tình khả đãi thành truy ứcChương 74: Thử sinh thử dạ bất trường hảoChương 75: Địa quýnh nan chiêu tự cổ hồnChương 76: Hầu môn nhất nhập thâm tự hảiChương 77: Quyển liêm triêu khấp ngọc lâu vânChương 78: Thập niên như kiến mộng trung hoaChương 79: Mãn nhãn xuân phong bách sự phiChương 80: Liêm ngoại xuân hàn tứ cẩm bàoChương 81: Nhất độ phùng hoa nhất đoạn trườngChương 82: Khước hận hàm tình yểm thu phiếnChương 83-1: Ngã ái u lan dị chúng phương (Thượng)Chương 83-2: Ngã ái u lan dị chúng phương (Hạ)Chương 83-3: - Hết quyển 1 -Chương 83-4: Lời cuối - Những bông hoa trong Tử Cấm ThànhQuyển 2 - Chương 84: Hoa thu được mấy lần rạng rỡQuyển 2 - Chương 85: Cái duyên của kẻ nghèo khó là chén rượu cành hoaQuyển 2 - Chương 86: Hôm nay khách nơi đất bắc nghĩ đến ngày trở vềQuyển 2 - Chương 87: Lên núi lạnh xa, đường đá chông chênhQuyển 2 - Chương 88: Chim xanh xin hãy vì ta mà thăn dò tin tứcQuyển 2 - Chương 89: Ánh sáng mùa xuân yếu ớt đi đâu mất?Quyển 2 - Chương 90: Đã lâu không vẽ mày lá liễu